on nhà”.
-
Thưa các vị, trước tiên, tôi cảm thấy vô cùng đáng tiếc với cảnh vừa
rồi. Cô An Bảo Lam là một nhà biên kịch rất yêu nghề, vậy mà ở một nơi
như thế này, bị người khác sỉ nhục, quả là một chuyện hết sức vô lý,
khiến tất cả những ai có lương tri ngồi ở đây đều cảm thấy phẫn nộ. Chắc chắn tôi sẽ truy cứu sự việc này tới cùng, đồng thời cũng hy vọng mọi
người cùng tôi chống lại sự phỉ báng công khai này. – Dường như nếu đổi
lại là người khác nói những lời này, chắc sẽ không có hiệu quả lớn,
nhưng phong thái của Ân Tá đã được thể hiện một cách hoàn hảo, anh bẩm
sinh đã có một khả năng thuyết phục người khác, chỉ đơn giản vài câu
nhưng anh đã khiến đám khản giả u mê khi nãy tỉnh táo lại.
Đúng
thế, một lễ trao giải lớn như thế này mà lại có người cho phát những thứ vớ vẩn như thế, chắc chắn là vì ghen ghét. An Bảo Lam giành được giải
thưởng, đang trên đà nổi tiếng, đâu cần phải trả một cái giá lớn như thế để tạo scandal?
- Nếu có một ngày nào đó, anh chị em của các bạn cố gắng nỗ lực, khó khăn lắm mới giành được sự khẳng định của xã hội,
lại bị người khác vu khống chỉ vì đố kỵ, nếu những người xung quanh cười nhạo họ, không đưa tay ra giúp đỡ họ, chính nghĩa của xã hội chúng ta
nằm ở đâu? Còn ai chịu giúp những người yếu thế như chúng ta?
Các khán giả dưới sân khấu lại bắt đầu huyên náo.
- Cô gái này đúng là đáng thương.
- Chắc chắn là bị người ta hại rồi. Giới nghệ sĩ mà, loạn lắm.
- Tác phẩm của cô ấy quả thực không tồi. – Tư duy của các khán giả lập
tức thay đổi, bỗng dưng có người vỗ tay cho Bảo Lam, tiếng vỗ tay đó kéo tay hàng ngàn tiếng vỗ tay khác, át đi cả lời nói của Ân Tá trên sân
khấu. Ân Tá quay đầu nhìn lại, nhưng không thấy Bảo Lam đâu.
Cô nhân lúc tất cả mọi người đều đang tập trung vào Ân Tá, kéo váy chạy thẳng ra khỏi hội trường.
Trời mưa như trút. Bảo Lam giẫm phải vũng nước trước cửa khiến chiếc
váy ướt sũng. Không khí trong lành của cơn mưa nhuộm lên cây cối một màu tươi mát.
Cô giữ chặt trái tim đang nhảy điên cuồng, thở hổn hển.
Là anh ấy, vừa rồi đúng là anh ấy?
Dưới ánh đèn chói lóa, trong con mắt chứng kiến của hàng ngàn người, bỗng
dưng gặp lại người mà mình ngày đêm mong nhớ, cô còn tưởng rằng đó là
giấc mơ. Cô đứng trên sân khấu, bên dưới chỉ là một lớp màn trắng xóa.
Trong mắt cô, cả thế giới chỉ còn lại một mình Ân Tá đang thay cô giải
thích.
Là anh, đúng là anh.
Ân Tá đuổi theo cô, giữ chặt tay Bảo Lam.
- Sao em lại ở đây?
- Câu này phải em hỏi anh mới đúng. – Bảo Lam vẫn chưa quên việc anh từng “mất tích”. – Anh vẫn luôn ở đây sao? Nếu đã quyết định không gặp nhau
nữa, sao lúc này anh lại ra mặt?
- Bởi vì anh lo cho em. – Ân Tá
cố gắng kìm nén tâm trạng xúc động đang dâng lên trong lồng ngực… Bảo
Lam không biết, lúc này có một chiếc nhẫn rất đẹp đang tỏa sáng lấp lánh trong bàn tay ấm áp của anh.
Bảo Lam quay đầu đi để lấy lại bình tĩnh.
Cô nhìn Ân Tá, anh trưởng thành hơn trước kia, nhưng vẫn không thay đổi được tình yêu trong đáy mắt.
Ân Tá trang trọng nói:
- Chúng ta bắt đầu lại từ đầu, được không?
Anh lấy ra chiếc nhẫn mà vẫn luôn mang theo bên mình từ rất lâu, nhẹ nhàng
lồng vào ngón tay cô. Trong ký ức của anh, cảnh này đã từng xảy ra một
lần. Bảo Lam khóc, nhìn anh đeo nhẫn vào tay mình.
Năm đó,
ngày đó, trong nhà cô, anh cũng làm như vậy, sau đó tàn nhẫn nói với cô
rằng hai người chia tay thôi; hôm nay cuối cùng cô cũng chờ được anh
quay về, một lần nữa nhìn anh trao nhẫn cho cô.
- Cảm ơn. – Cô tháo nhẫn ra, đặt vào tay anh. – Em không thể nhận được, quá muộn rồi.
- Muộn rồi? – Trái tim Ân Tá chùng xuống.
- Đúng, muộn rồi, quá muộn rồi. – Bảo Lam quay người định đi, Ân Tá kéo tay cô, hỏi:
- Thế nào gọi là muộn rồi? Bảo Lam, có phải em trách anh đã để em chờ quá lâu không?
Bảo Lam cười lạnh lùng:
- Không, chúng ta không thể ở cùng nhau.
- Tại sao?
- Vì chúng ta là anh em.
- Anh em? – Ân Tá hối hận vò đầu, năm đó anh lấy lý do này để chia tay
với cô, ngay cả anh cũng quên mất. Trong xét nghiệm ADN ghi rất rõ rằng
anh và Bảo Lam không có mối quan hệ huyết thống. – Bảo Lam… Em biết mà,
chắc chắn là em biết, đó không phải là sự thực, chúng ta không phải là
anh em!
- Nếu đã không phải, tại sao anh lại lấy lý do này ra để
chia tay? – Bảo Lam hỏi. Cô đã cùng Lâm Thần xét nghiệm quan hệ cha con, kết quả cho thấy họ không có mối quan hệ gì.
- Em biết rồi hả? – Ân Tá kinh ngạc. Anh buồn rầu cúi đầu. Người trên đường đi qua đi lại,
trời đã tối, những đám mây nặng nề che khuất ánh mặt trời.
-
Đúng, em biết lâu rồi. – Nói rồi nước mắt cô lại rơi. – Em đã sớm biết
anh em chỉ là một cái cớ, thế thì làm sao? Bây giờ nói gì cũng đã muộn
rồi. – Bên đường, một chiếc BMW dừng lại, cửa xe mở ra, một chàng trai
khôi ngô, phong độ không kém gì Ân Tá bước xuống.
- Bảo Lam? –
Chàng trai này là Kevin, một nhà đầu tư đã khổ công theo đuổi Bảo Lam
suốt nửa năm nay. – Thế nào? Chúng ta đi được chưa?
Ân Tá kéo Bảo Lam lại.
- Em nói dối, An Bảo Lam! Em nói với đạo diễn Trương xin từ chức để đi tìm anh.
Cô kinh ngạc m