Insane
Tình Yêu Là Một Lần Cảm Cúm

Tình Yêu Là Một Lần Cảm Cúm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324093

Bình chọn: 9.00/10/409 lượt.

anh. – Ân Tá giải thích, anh sợ có chuyện hiểu lầm. – Em đừng nghĩ nhiều.

- Tại sao lại phải giải thích? Anh có tật giật mình hả?

- Đâu phải có tật giật mình? – Ân Tá vẫy tay với Quý Vãn bên kia đường. – Này, em sang đây… – Ngôi sao nổi tiếng luôn kiêu hãnh trước mặt mọi người giờ ngoan ngoãn như một chú mèo nhỏ, chạy sang:

- Anh yêu, có chuyện gì thế? – Nói rồi cô níu cánh tay Ân Tá. Ân Tá tránh ra. Giây phút Quý Vãn gỡ cặp kính râm xuống, An Ninh nhận ra cô chính là ngôi sao từng có scan­dal với Ja­son, trái tim nặng như đeo đá.

Ân Tá chỉ vào An Ninh:

- Đây là em trai của bạn gái anh, vừa nãy cậu ấy thấy em gọi anh là “anh yêu” nên hiểu lầm, em giải thích với cậu ấy đi.

Quý Vãn liếc khuôn mặt gầy gầy thanh tú của An Ninh, nhưng trong ánh mắt không có chút gì là căm ghét. Thật bất ngờ, cô rất có hứng thú với cậu bé xinh xắn này, khẽ nhéo má “cậu”, cười:

- Trời ơi, đáng yêu quá, nói với chị đi, chị gái em có thật là bạn gái của anh yêu không?

An Ninh thản nhiên gật đầu. Quý Vãn lập tức ghen ra mặt, quay đầu nói với Ân Tá:

- Thì ra anh không lừa mẹ anh hả, có bạn gái thật rồi sao?

- Đương nhiên rồi. – Ân Tá nghiêm túc nói. – Ai đùa với em chứ.

Quý Vãn ỉu xìu. Ân Tá nổi tiếng đối xử lạnh lùng với con gái, bất cứ người con gái nào mà anh không quan tâm đều từng nếm trải điều này. Cô cắn môi, hừ một tiếng, giúp An Ninh phủi mấy hạt bụi bám trên vai áo, ghé sát vào tai “cậu” nói:

- Về nói với chị của em, chị sẽ cướp bạn trai của chị ấy đấy.

An Ninh thấy lành lạnh sống lưng. Quý Vãn đeo kính râm lên, thu hút ánh mắt của vô số người qua đường. Cô gái này thực sự rất xinh đẹp. An Ninh nhớ lại vẻ mặt kiên quyết của Ja­son khi thay lòng đổi dạ, bất giác thấy trái tim run rẩy.

Mình có thể là đối thủ của Quý Vãn không?

- Em còn huyên thuyên cái gì đó? – Ân Tá đẩy Quý Vãn. – Còn không đi chụp ảnh hả?

- Được rồi, được rồi. – Quý Vãn làm nũng. – Anh yêu, em đi trước đây.

- Đã nói là đừng gọi anh như thế rồi còn gì, bạn bè bình thường đừng có gọi thân mật như vậy. – Anh nói. – Mau đi đi.

Quý Vãn thoáng khựng lại, từ trước tới giờ chưa có người đàn ông nào dám đối xử lạnh nhạt với cô như vậy. Ân Tá cũng cảm thấy nếu mình cứ nhấn mạnh quá vào việc này thì hơi quá đáng.

- Xin lỗi, không phải anh cố ý làm em khó chịu, chỉ là là con trai, anh phải quan tâm nhiều hơn tới cảm nhận của người yêu mình.

- Ừ. – Quý Vãn cười. – Biết rồi, anh Lâm của em. – Cô quay người đi sang bên kia đường. Thấy “tình địch” của mình đã khuất sau cánh cửa quán ăn đối diện, An Ninh mới thở phào nhẹ nhõm.

Ân Tá hỏi:

- Sao thế? Sao lại thở dài?

An Ninh suy nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn nói:

- Anh còn nhớ Ja­son không? Khi anh ấy chia tay với em, trên tạp chí có xuất hiện một bức ảnh rất lớn chụp cảnh anh ấy thân mật với một người con gái khác, nói rằng bọn họ “thân mật nắm chặt tay nhau ra khỏi một nhà hàng sang trọng”… – Nói tới đây, “cậu” im bặt. – Xin lỗi, em không nên nói với anh những điều này.

Sau đó “cậu” tự cười nhạo mình:

- Anh thấy đấy, mẹ em không tìm được bác sĩ tốt, em lại bắt đầu nói linh tinh rồi.

Nhưng ngay sau đó lại là một cái ôm rất ấm áp của Ân Tá.

Ân Tá ôm “cậu” thật chặt, mặc kệ ánh mắt hiếu kỳ của người đi đường đang nhìn chằm chằm vào hai người đàn ông ôm nhau. Vì “cậu”, anh không quan tâm tới gì khác, giống như bảo vệ đứa con của mình, dịu dàng vuốt mái tóc mềm mại của “cậu”, trong ánh mắt là sự yêu thương vô bờ. Anh đau lòng hỏi:

- Lúc đó chắc là buồn lắm phải không?

An Ninh nghẹn ngào gật đầu.

Đương nhiên là buồn rồi, bị người mà mình tin tưởng nhất bỏ rơi.

Ân Tá lại càng ôm chặt hơn:

- Đừng sợ, từ hôm nay có anh rồi. – Nghe thấy câu nói này, An Ninh cảm thấy cuộc đời mình như vậy là đã đủ. Cho dù không thể cùng nắm tay nhau tới khi đầu bạc, nhưng có câu này của anh, cũng đủ rồi.

Bất giác, nước mắt rơi giàn giụa.

- Anh tin em hả? Người anh đang ôm rốt cuộc là “Bảo Lam” hay “An Ninh”?

Ân Tá sờ lên nốt ruồi nhỏ mọc dưới tai An Ninh khoảng 15cm.

- Anh chỉ nhớ người anh yêu nhất có một nốt ruồi nhỏ ở đây.

Họ ôm nhau thật chặt, đằng sau tấm rèm cửa sổ ở tầng bốn quán ăn đối diện là khuôn mặt kinh ngạc của Quý Vãn.

Cô không nhìn lầm chứ?

Quý Vãn day day hai mắt. Không sai, Ân Tá đang ôm chàng thiếu niên đó. Người anh yêu không phải là Bảo Lam sao? Lẽ nào – suy đoán như một dòng điện chạy qua não cô. Người “bạn gái” mà anh nói chính là…

- Chị nhiều chuyện quá, Quý Vãn. – Bích Kỳ, em gái Ân Tá dùng chiếc muỗng nhỏ xúc một thìa cà phê sữa, thong thả cho vào miệng. – Anh trai em sao có thể là loại người đó.

Quý Vãn gật mạnh:

- Là thật đấy! Chị thấy anh ấy ôm một chàng trai, ngay giữa phố luôn.

Bích Kỳ không tin. Tối hôm đó sau khi về nhà, Ân Tá ngồi trên sa­lon phòng khách đọc tạp chí Tài Kinh, cô ôm chặt cổ anh từ phía sau, luôn miệng gọi “anh yêu” khiến Ân Tá bực mình:

- Sao em cũng học theo Quý Vãn vậy?

- Học theo cô ấy để sau này câu được chàng rể giàu! – Bích Kỳ mỉm cười ngồi xuống sa­lon, tiện tay cầm một quả táo để trên bàn cho vào miệng gặm, không hề nữ tính chút nào. – Anh, nghe nói an