hát này, tôi đều nhớ tới Kỷ Gia Khiêm.
"Cảm giác tốt hơn nhiều rồi." Chung Dịch An nhìn tôi, gật đầu nói: "Tình cảm trong câu hát vừa rồi có vẻ đúng rồi đó, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì có thể đem đi chế tác rồi."
"Thật sao?" Tôi kinh hỉ nhìn anh ta, trên mặt nhịn không được lộ ra nụ cười vui vẻ.
Sắc mặt Chung Dịch An sao lại khó coi như vậy. Tôi biết nguyên nhân chính là xuất phát từ Mạnh Thần Úc, đối với anh ta tôi thật sự không biết nên giải thích như thế nào mới tốt.
Đêm đó sau khi ra khỏi khách sạn Quảng Dương, mặc dù tôi đã hiểu được một chút gì đó tình cảm của Kỷ Gia Khiêm, nhưng vẫn không lập tức chia tay với Mạnh Thần Úc. Một là vì không biết được trong lòng Kỷ Gia Khiêm nghĩ gì về tôi, hai là vì chiếc nhẫn trên tay Chu Duệ Vũ. Cứ coi như là tôi không cần nó đi, thì hắn cũng không nên đưa chiếc nhẫn đó cho người khác đúng không? !
Tôi biết rằng nếu như lúc trước tôi không nhận nó thì Kỷ Gia Khiêm có quyền tặng chiếc nhẫn đó cho bất cứ ai, nhưng tại sao trong lòng lại khó chịu như vậy. Cũng đang là vì điểm này, mà càng ngày tôi càng khôg xác định được tình cảm của Kỷ Gia Khiêm.
Vì thế tôi quyết định tiếp tục quan sát rồi nói sau.
Sau khi thu âm xong, Mạnh Thần Úc tới đón tôi đi tham gia một buổi gặp mặt. Mấy ngày nay anh ta thường hay dẫn tôi tới những bữa tiệc như vậy, chúng tôi tỏ ra vô cùng thân mật.
Nhưng trên thực tế thì hai chúng tôi chẳng hề thân mật dù chỉ là một chút, anh ta thuần khiết như một xử nam vậy, ngoại trừ những lúc xuất hiện trước giới báo trí ra thì một ngón tay của tôi anh ta cũng chưa từng chạm qua.
Hơn nữa giữa tôi và anh ta không chỉ xa cách về mặt thân thể. Tôi có thể đọc một lèo tư liệu cá nhân của anh ta, nhưng sự hiểu biết của anh ta về tôi thì có lẽ bằng không.
Nhưng mà như vậy cũng tốt mà, ít nhất thì chúng tôi cũng sẽ không mắc nợ nhau.
Tối nay, tôi là bạn gái của Mạnh Thần Úc.
Mấy ngày này ít nhiều tôi cũng hiểu thêm một chút về tính cách của anh ta. Ở bên cạnh anh ta thì phải dịu ngoan e lệ, nhưng đôi khi cũng phải cáu kỉnh một chút. Đó là làm nũng chứ không phải tùy hứng, cần học cách giữ chừng mực. Còn về phần tôi, tôi có một vài thói quen không thể nào bỏ được, nhưng tuyệt đối không thể để cho anh ta phát hiện ra .
Bởi vì trong sinh hoạt hàng ngày với Mạnh Thần Úc, tôi đều phải đóng kịch.
Chính như giờ phút này đây, tôi ôm cánh tay của anh ta tiến vào đại sảnh bữa tiệc, vẻ mặt điềm tĩnh nhìn thoáng qua Kỷ Gia Khiêm.
Trình độ diễn xuất của tôi tăng lên không ít, nên không ai có thể phát hiện ra cảm xúc dao động trong tôi lúc này. Bọn họ không hề biết trong lòng tôi kinh ngạc đến mức nào.
Kỷ Gia Khiêm mặc trên người bộ quần áo tôi "mua" cho hắn.
Hắn làm vậy là có ý gì? Tại sao đột nhiên hắn lại xuất hiện ở đây? Hắn. . . . . . tới cùng thì hắn muốn tôi phải làm sao đây?
Ôm ấp yêu thương hắn không được, đối với một người tôn kính mà không thể gần gũi như hắn nhưng giờ phút này lại xuất hiện trong tầm mắt của tôi, rốt cuộc hắn muốn làm cái gì?
Tôi rất muốn đập đầu của hắn ra rồi lấy Kính Viễn Vọng nghiên cứu một chút.
Sau khi Kỷ Gia Khiêm thoát khỏi tầm mắt của tôi, bàn tay tôi vô lực tuột khỏi cánh tay của Mạnh Thần Úc.
Mạnh Thần Úc có chút lo lắng nhìn tôi hỏi: "Sao vậy? Không thoải mái sao?"
Tôi lắc lắc đầu, chỉ cảm thấy phía sau gáy toát ra mồ hôi lạnh.
Ngay tại lúc này, Kỷ Gia Khiêm không biết từ nơi nào xông ra, hắn chầm chậm bước về phía tôi. Bên cạnh hắn là một cô gái toàn thân mặc một bộ lễ phục màu cánh sen, nhưng không phải là Chu Duệ Vũ. Tôi giả vờ như vô tình nhìn liếc qua, bỗng nhiên nhận ra người con gái kia chính là người tình tin đồn của Kỷ Gia Khiêm năm đó- Tần Sênh Trạch!
Cô ấy, cô ấy từ Pháp trở về rồi sao?
Tôi bỗng nhiên cảm thấy, tôi nên tới gần đó ngửi một chút, xem trên người Tần Sênh Trạch có mùi nước hoa Burberry hay không.
Tôi cầm ly rượu tiến về phía trước hai bước, lại vì một câu nói của Tần Sênh Trạch mà dừng lại bước chân.
Cô ấy mỉm cười nói: "Bộ quần áo này của anh rất đặc biệt."
Ánh mắt của Kỷ Gia Khiêm bỗng nhiên rơi trên người tôi, cũng không biết là vô tình hay hữu ý: "Thật sao? Là của một người bạn tặng."
Tần Sênh Trạch tao nhã cười hỏi hắn: "Bạn gái sao?"
Kỷ Gia Khiêm quay đầu đi, nhàn nhạt nói: "Là người anh đã từng yêu."
Tần Sênh Trạch lập tức liền bị hắn khơi dậy hứng thú, hưng trí bừng bừng truy vấn: "A...? Kỷ công tử của chúng ta cuối cùng cũng có người trong lòng rồi à? Cô ấy là ai? Ở đâu? Dẫn tới đây cho em xem mặt đi!"
Tôi mang vẻ mặt chờ mong nhìn về phía Kỷ Gia Khiêm.
Hắn trầm mặc rất lâu, rồi nhàn nhạt nói: "Cô ấy mất rồi."
. . . . . .
Cảm nhận thứ nhất, hắn đang nguyền rủa tôi chết.
Cảm nhận thứ hai, ông trời ơi, tới cùng thì tôi phải làm sao thì chúng tôi mới có thể quay trở về bên nhau?
Yêu nhau lắm cắn nhau đau, con mẹ nó khiến tôi rối rắm đến chết mất. . . . Tôi hơi đau đầu day day huyệt thái dương, áy náy nói với Mạnh Thần Úc: "Ngại quá, em hơi đau đầu, muốn qua bên kia ngồi một chút. Anh cứ nói chuyện đi, không cần để ý đến em đâu."
Mạnh Thần Úc kiên trì một hồi nói