ắm! - Em thích xem phim gì? Nếu ở đây không có thì chúng ta có thể đến Hồng Kông xem. Bay từ Thượng Hải đến đó nhanh lắm! – Anh ta không lau mồ hôi nữa mà lại nói rất thành khẩn. Cô bỗng nhiên ngẩng đầu lên nhìn anh ta. Trước mặt cô vẫn là Lý Tuấn Khanh có khuôn mặt béo trắng mà thở phào nhẹ nhõm. Nhà hàng quen thuộc, âm nhạc quen thuộc, người phục vụ nói giọng Quảng Đông, lại thêm câu nói mà cô không chỉ mới nghe một lần, đến cả khẩu khí cũng giống hệt Chí Hào. Nếu thần kinh cô không đủ vững thì có lẽ đã tưởng là mình bị ma nhập, quá khứ quay về, cái quá khứ mà cô đã cố gắng hết sức để thoát ra. Lấy lại bình tĩnh, Tiểu Quân không chần chừ nữa mà nói thẳng luôn: - Anh Lý, chúng ta không hợp nhau. Anh ta bàng hoàng nhìn cô, nét mặt hết sức kỳ quái, mãi sau mới thốt ra được một câu: - Tại… tại sao? Người đàn ông này căng thẳng đến mức nói lắp bắp, Tiểu Quân nghe mà càng thêm quyết tâm, thở dài một tiếng, cô nói: - Gia đình tôi không giàu có, rất bình thường, điều kiện kém hơn nhiều. Anh ta vẫn không hiểu nhưng thở phào đáp lại: - Tôi biết. Dì cũng đã nói cho tôi biết gia cảnh nhà em. Không sao. Bố mẹ tôi không để ý đến điều đó. Tiểu Quân dở khóc dở cười: - Rốt cuộc đây là chuyện của ai vậy? Chuyện của bố mẹ anh hay là chuyện của anh? Có lẽ anh ta đã biết mình nói sai nên vội vàng giải thích: - Tất nhiên là chuyện của tôi nhưng ý kiến của bố mẹ cũng rất quan trọng. Chị dâu tôi cũng là do bố mẹ chọn. Tình cảm giữa hai anh em tôi rất tốt. - Bố mẹ anh vẫn chưa gặp tôi, sao anh lại khẳng định là họ không để ý chuyện đó? Biết đâu họ lại không hài lòng về tôi thì sao? – Cô cảm thấy cái gia đình này thật là kỳ lạ! Cô lại hỏi. Anh ta cười: - Họ đã thấy em rồi. Hôm chúng ta đi ăn cơm có gắn máy quay. Họ xem xong thì nói em rất xinh đẹp, ít nói, lại rất hào phóng. Tiểu Quân nghe xong liền trừng mắt nhìn anh ta: - Máy quay gì cơ? Các người quay lúc nào? Sao tôi không biết? Cô lớn tiếng một chút khiến con mắt của mọi người trong nhà hàng đều đổ dồn về phía họ. Lý Tuấn Khanh vội giơ tay ngăn cô lại. - Là mẹ em đề nghị. Lúc đầu chúng tôi cũng không nghĩ tới nhưng đúng là rất hiệu quả! Bố mẹ tôi rất hài lòng. - Tôi không hài lòng. – Tiểu Quân nổi giận. –Các người coi tôi là cái gì chứ? Món thịt lợn được bày bán sao? Trước khi mua lại còn cùng nhau xem xét chọn lựa. Anh ta không ngờ mình càng nói lại càng khiến cho cô tức giận nên lo lắng đến toát mồ hôi: - Em đừng giận. Nếu em không thích thì sau này chúng tôi sẽ không quay nữa mà. - Còn có sau này sao? – Tiểu Quân đứng phắt dậy. – Anh Lý, xin lỗi anh. Tôi có bạn trai rồi. Hôm nay, tôi đến để nói cho anh biết. Xin anh đừng lãng phí thời gian vì tôi nữa. Tạm biệt. 2 Đường về công ty, ánh nắng chói chang, Tiểu Quân cảm giác trước mắt mờ đi. Cô thò tay vào túi lần tìm điện thoại, tiện tay ấn luôn một dãy số. Nhưng vừa ấn nút gọi thì cô lại tắt đi luôn rồi tự cười mình ngốc. Việc gì phải thế? Cô nên biết khống chế bản thân. Nếu lần nào cũng cần an ủi thì sau này cô sẽ phải làm thế nào? Hơn nữa, với tình huống hôm nay, muốn được Khởi Trung an ủi thì cô chẳng biết nói thế nào đây? Tiểu Quân kiên quyết bỏ điện thoại vào trong túi. Nghĩ đi nghĩ lại, cô lại lấy nó ra gọi về nhà. Khi điện thoại đổ chuông, cô bắt đầu cầu khấn, mong là không phải mẹ nghe điện thoại. Đầu bên kia truyền lại giọng bố, Tiểu Quân thở phào nhẹ nhõm. Cô nói hôm nay phải làm thêm, có thể sẽ về nhà muộn nên bố mẹ đừng đợi cơm. Bố cô bảo ừ rồi lại nói, mẹ cô đang nói chuyện với người ta ở dưới nhà, ông hỏi có cần gọi bà lên nói chuyện với cô không thì Tiểu Quân liền từ chối ngay. - Không cần, không cần đâu ạ. Bố nói với mẹ con là được rồi. - Mẹ con vừa nhắc không biết con đã đi ăn trưa về chưa? Bố thấy hình như mẹ con định gọi điện cho con đấy. Mẹ con nhấc điện thoại lên mấy lần rồi. – Bố cô thông báo tình hình mới nhất ở nhà. Tiểu Quân khổ sở: - Cái này cứ đợi con về nhà rồi nói ạ. Bố, điện thoại của con sắp hết pin rồi. Con gác máy nhé. Sau khi gác máy, Tiểu Quân thở dài. Cô biết cho dù mình không nói thì mẹ cũng sẽ nhanh chóng nhận được tin từ dì Lan. Cô kiên quyết từ chối Lý Tuấn Khanh như vậy, chắc chắn sẽ gây một cú sốc lớn cho mẹ. Bữa tối nay, phần nhiều sẽ biến thành buổi chất vấn cô. Để giảm bớt sức ép cho mình, cô quyết định giữ cho mình một tấm lá chắn. Công việc ở công ty vẫn vô cùng bận rộn. Buổi chiều có cuộc họp thường kỳ. Tuy bữa trưa đó không mất nhiều thời gian nhưng cô phải đi từ bến Thượng Hải về nên khi bước vào phòng họp thì mọi người đều đã có mặt đông đủ. Khi ngồi xuống, cô có cảm giác như ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía mình. Đặc biệt là Triệu Tinh ngồi ở dãy bàn dài bên phải. Cô ta cứ nhìn về phía cô với ánh mắt thăm dò. Tiểu Quân lấy làm lạ, cô hoàn toàn không hiểu ẩn ý trong đôi mắt của cô ta. Từ sau khi Triệu Tinh bàn giao dự án của công ty Khởi Hoa cho cô, thái độ của cô ta ngày càng kỳ lạ. Bình thường, cô rất ít khi nói chuyện với cô ta. Cô làm mọi việc theo nguyên tắc riêng của mình. Việc gì nên làm thì sẽ cố gắng hết sức còn việc gì không nên làm thì quyết không nhúng tay