Tổng Giám Đốc Cấp Trên Out

Tổng Giám Đốc Cấp Trên Out

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211013

Bình chọn: 7.5.00/10/1101 lượt.

c cô bé muốn gì!

Thủy Tinh đã khóc được một lúc lâu, mà nước mắt vẫn như suối phun trào, khuôn mặt nhỏ nhắn sung huyết đỏ bừng, hô hấp cũng không được bình thường, nhìn có chút đáng thương.

"Tôi ghét anh!" cô bé lớn tiếng mắng anh ta.

". . . . . ." Cậu thiếu niên ngẩn ra, trong lòng hình như có bộ phận nào đó bị đánh vậy.

Cô ấy ghét mình sao, mặc dù nguyên do không đáng để ý.

"Được rồi! Đừng khóc nữa! Ta cho cô đi!"

"Có thật không?” Thủy Tinh lập tức dừng khóc, tốc độ biến đổi sắc mặt tương đối mau.

Cậu thiếu niên có chút hoài nghi căn bản là cô ấy cố ý diễn trò với mình, nhưng nước mắt còn vương trên khuôn mặt nhỏ nhắn lại nói rõ tất cả, đúng là làm người khác vừa yêu lại vừa hận mà!

Bất đắc dĩ, cậu thiếu niên đưa Thủy Tinh đến nơi nhốt Tuyết Nhi.

Không phải là căn phòng tối đen như mực lúc trước, mà là một gian phòng cũng rất xa hoa, Thủy Tinh len lén liếc cậu thiếu niên một cái, quả nhiên anh ta không nuốt lời!

"Tuyết Nhi!"

"Thủy Tinh!"

Hai cô bé vừa thấy mặt nhau, thì đều nước mắt lưng tròng, rồi họ ôm nhau thật chặt.

"Thủy Tinh, em không sao chớ?"

"Không sao, Tuyết nhi chị thì sao?"

"Chị cũng vậy, chị không sao hết!"

Hai người cùng nhìn lại đối phương, ừm, đúng là rất khỏe mạnh!

"Thủy Tinh, mới vừa rồi có sấm đánh, chị rất lo lắng em sẽ sợ!"

"Em cũng vậy ! Nhưng em không sợ!"

"Chị cũng vậy, chị không sợ!"

Thủy Tinh và Tuyết Nhi cùng nhau ngồi trên ghế sa lon, hai bàn tay nhỏ nhắn đan chặt vào nhau, bộ dạng cả hai còn rất nhiều điều muốn nói, nhưng ngại vì cậu thiếu niên cũng có ở đây, nên không dám nói.

Vừa vặn, lúc này trên tay của cậu thiếu niên tia sáng xanh lại lóe lên, mắt cậu trầm xuống, bước nhanh ra ngoài.

Người cậu sai đi nghe ngóng tin tức đã trở về!

Thủy Tinh và Tuyết Nhi cùng nhau quay đầu lại nhìn, đều cùng thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng anh ta đã đi!

"Thủy Tinh, em có biết anh ta là ai không?"

"Không biết." Thủy Tinh lắc đầu một cái, "Em chỉ biết có lẽ anh ta thật sự là Điện hạ gì đó!"

Chung sống một đoạn thời gian, căn bản cô bé cũng đã lục lọi được một chút tin tức rồi, có lẽ giống như trong phim truyền hình diễn, anh ta chính là cái người được gọi Điện hạ, vì quyền thế vì lợi ích nên bị người ta đuổi giết! Mặc dù cô bé không biết những suy đoán của mình có đúng không, nhưng cô bé cảm thấy, chân tướng nhất định vô cùng phức tạp!

"Thủy Tinh. . . . . ." Tuyết Nhi chợt nhỏ giọng, lại nhìn bốn phía, xác định không có ai, mới cẩn thận đến gần bên tai Thủy Tinh, nhỏ giọng nói, "Thủy Tinh, có một bức tranh của mẹ mà chị đã từng nhìn thấy, nó có phong cảnh rất giống nơi này. . . . . Trong phòng này lại có rất nhiều đồ dùng mang phong cách Trung Đông . . . . . . Chị nghĩ, có thể là anh ta đến từ. . . . . . Sa quốc. . . . . ."

Sa quốc?

Thủy Tinh trợn tròn hai mắt, "Với trí tuệ của anh ta. . . . . . Anh ta có thể là Hoàng tử . . . . . .của Sa quốc ?"

Thật ra mình cũng không dịch được Sa quốc thật ra là đất nước nào nên mong các bạn đọc thông cảm nhé!

"Điện hạ, việc này đã điều tra xong, hai cô bé đó đúng là vô tội!"

Thiếu niên nghe thuộc hạ báo cáo xong, trong lòng chợt nổi lên cảm giác phức tạp. Một mặt anh ta mơ hồ cảm thấy nhẹ nhõm, may mắn là mình không phải ra tay với hai cô bé, mặt khác lại có chút khó xử, việc đã điều tra xong, như vậy cũng nên thả người rồi!.

Nhưng trong lòng anh ta lại có cảm giác thật kỳ lạ.

Trong đầu thoáng hiện ra khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu, lúc khóc, lúc cười, lúc tinh ranh, lúc lại rất tùy hứng.... Lại khiến cho anh như mất hồn.

Thiếu niên nhíu mày, không hiểu mình rốt cục là bị làm sao nhưng trực giác mách bảo rằng đây chẳng phải chuyện tốt gì.

Lắc đầu 1 cái, anh tự nói với mình không cần phải nhớ những thứ này.

"Điện hạ.." Thuộc hạ của anh định nói gì đó nhưng lại thôi.

"Có chuyện gì?"

"Quan thiếu gian ở phố người Hoa xin gặp!"

"Cho vào!"

Quan Trì Mặc cũng là một thiếu niên, so với hắn còn nhỏ hơn 1 tuổi, cũng đã sở hữu tổ chức hắc ám lớn nhất phố người Hoa.

Bọn hắn cũng được coi là bạn bè đi, quan hệ không quá thân thiết cũng không quá giữ khoảng cách, nhưng không thể không đề phòng cũng không thể không tôn trọng lẫn nhau.

Thiếu niên mơ hồ suy đoán mục đích chuyến đi lần này của Quan Trì Mặc, thoáng suy nghĩ, đã rõ trong lòng.

Lần đầu tiên Quan Trì Mặc giết người là lúc 7 tuổi cũng tại cửa toàn thị chính, vội vàng, hoang mang lại có người có ý hãm hại, anh ta bị bắt, bị nhốt vào sở quản giáo thiếu niên, nghe nói sau đó có một luật sư ngược Úc quốc tịch Trung Quốc giúp anh ta, nói như vậy có nghĩa là lần này anh ta đến đây là để trả ơn.

Lúc Quan Trì Mặc tiến vào, anh cười, là nụ cười rất thật, không thể dấu được sự tàn bạo, u lãnh, mắt anh rất sâu, giống như không thể nhìn được tận sâu bên trong đó cất chứa suy nghĩ gì.

Thiếu niên chậm rãi nói: "Quan, đã lâu không gặp!"

Quan Trì Mặc thấy buồn cười: "Đúng vậy, nhưng tôi 1 chút cũng không nhớ anh! Bởi vì đó không phải là chuyện tốt!"

Thiếu niên buông tay ra: "Ngại quá, lần này là tại cậu trên địa bàn của tôi gây chuyện, phiền phức là do cậu tự chuốc lấy."

Quan Trì


pacman, rainbows, and roller s