ể chịu nổi công
kích của hắn.
"Ách. . . . . . Không. . . . . ." Nhiệt độ bổng chốc tăng lên làm cô không khỏi nhẹ nhàng ngâm nga.
"Tại sao?" Hắn bưng lấy nơi đẫy đà của cô, đầu ngón tay thô tháo tỉ mỉ ma sát đỉnh nụ hoa, tỉ mỉ xoa nắn.
"Không. . . . . ." Cô khó chịu ở dưới hắn khẽ vặn vẹo, trong thân thể dấy lên
cảm giác tê dại, thiếu chút nữa ép cô bức điên."Chúng ta. . . . . .
Không nên như vậy. . . . . ."
Làm sao có thể làm ngọn lửa tăng
lên rồi nói dập tắt là dập tắt liền được đây? Tuổi trẻ khí thế (*),tuổi
trẻ nhiệt huyết như hắn, bị khơi lên dục vọng nguyên thủy, giờ phút này
so với cái gì cũng mãnh liệt hơn.
"Không, trò chơi là em bắt đầu, " Hắn nở nụ cười, ánh mắt như lửa của hắn quả thật có thể đem người ta
trong nháy mắt thiêu cháy."Cho nên có thể nói kết thúc chỉ có thể là
anh."
Cô nhẹ nhàng ngẩn ra, nhìn thấy hắn không chút che giấu
khát vọng của mình, thân thể cô khẽ run lên cảm giác giống như mình đang cháy lên một loại, nóng đến phát đau, một tia lý trí cuối cùng cũng từ
một cái chớp mắt mà thiêu tận.
Sau đó, tựa như hắn nói, đối mặt với kỷ xảo khơi tình cao siêu của hắn, cô cũng chỉ có thể lần nữa mặc hắn muốn làm gì thì làm.
Bên trong phòng, xuân ý bừng bừng, cô gái yếu ớt bất lực rên rỉ thở dốc,
còn có người đàn ông mạnh mẽ hung hãn gầm thét than nhẹ.
Hắn chỉ chạm tới mãn cánh hoa xuân triều cuả cô, nhiệt độ cơ thể cô giống như mùa thu lá rụng một loại run rẩy.
"Thích không?" Hắn há miệng ngậm lổ tai mềm mại cuả cô, ngón tay thô tháo ở nơi mẫn cảm cô kéo dài kích thích.
Cô căn bản không cách nào trả lời, bấu víu vai hắn hai tay nhỏ bé chỉ có
thể đem mình thật chặt với hắn, giống như không làm như vậy, mình sẽ rơi xuống vực sâu.
Tròng mắt đen buồn bã của hắn, tràn đầy xuân
triều, chậm rãi thăm dò vào nơi mềm mại sít chặt của cô, lập tức chỉ vì
sờ vào nơi ẩm ước mềm mại của cô,làm hắn cảm giác mất hồn mà thở
dài."Ông trời. . . . . . em thật sít chặt. . . . . ."
Đè nén khát vọng đã lâu, theo cái âm thanh thở dài này, giống như cởi cương ngựa hoang.
"Ngay tại lúc này. . . . . ." Hắn thì thầm, hô hấp hỗn loạn tách chân của cô
ra, cầm đôi chân mảnh khảnh thon thả của cô kéo về hướng mình.
Cô trở nên thở hổn hển, khuôn mặt xinh đẹp ửng đỏ, da thịt trắng như tuyết dầy đặc mồ hôi, đôi mắt trở nên lờ đờ như say bởi vì ý thức được chuyện gì sắp sửa xảy ra, không khỏi hiện lên một tia kinh hoảng.
"Đừng sợ. . . . . ."
Hắn dùng nhiệt độ đôi môi của mình ngậm mút chặt đôi môi mỏng đang run rẩy, thân hình to lớn trầm xuống,hướng về phía trước thẳng tiến, thắt lưng
đanh thép đong đưa, dục vọng nóng rực ngang nhiên tiến lên, nháy mắt
chống đỡ cánh hoa mềm mại của cô.
Hắn chậm rãi giày vò cô tựa như là trêu chọc, sau đó eo thúc vào một cái, chậm rãi đem chính mình đẩy vào nơi sít chặt sâu nhất.
Cô khó khăn thở dốc, đầu trừ mê muội vẫn là mê muội, cho đến khi cảm thấy
vật khổng lồ kiên đĩnh từ giữa đùi cô, kèm theo hai bên là một cỗ cường
đại lực lượng, ngang nhiên hướng trong cơ thể cô thúc mạnh. . . . . .
Hô hấp cô dừng như bị vứt đi, hiểu mình đã hoàn toàn bị xâm chiếm ──
"A ──" Trước mặt truyền đến cổ họng cô gái đang kìm nén, đột nhiên bị phá vỡ.
Trên giường hai thân thể đang quấn lấy nhau, đồng thời cứng đờ.
Ánh mắt của bọn họ ở giữa không trung giao nhau, hai cặp mắt phức tạp giống nhau, ai cũng không nhìn rõ giờ phút này, trong lòng lẫn nhau đang suy
nghĩ gì!
Hắn đang làm gì? ! Đường Chính Hạo một hồi ảo não, động tác thân thể lần đầu tiên của hắn lại sai lầm lớn như vậy.
Nhưng dưới thân thể dịu dàng tuyết trắng của cô cơ hồ ở trong nháy mắt cũng có động tác.
“Em ──" Hắn kinh ngạc nhìn chằm chằm cô ở phía dưới dùng hai tay ngăn cản hắn chuyển đổi tư thế.
"Trò chơi do em bắt đầu, nên do em quyết định khi nào kết thúc." Cô khom
lưng một cái, cắn mút hết sức lên môi hắn, cũng làm cho cực đại dục vọng của hắn xỏ xuyên qua mình.
Đau!Cô ở trong miệng hắn kéo nhẹ giọng điệu, nhưng trong lòng không hối hận.
Cô biết mình đang ghen tỵ, ghen tỵ nếu như vậy để cho hắn đi, hắn sẽ trở
về bên nữ nhân đang chờ ở trên giường kia, cô không cần, cũng không cho
phép ── ý định này là trong khoảnh khắc đó cô duy nhất có thể nghĩ.
Haizz, ghen tỵ quả nhiên là vật đáng sợ nhất! Cho dù cô tỉnh táo, là Tạ Kiệt An ưu tú đi nữa, cũng không địch lại nó.
Đường Chính Hạo khiếp sợ chớp mắt, đè nén đi tình dục nháy mắt đang bộc phát, lập tức khống chế được ít nhất thân thể tinh tráng.
"Tạ Kiệt An, em được lắm đấy! Hiện tại dù em hối hận cũng không kịp, anh muốn em làm người phụ nữ của anh ." Hắn tán thưởng cắn môi dưới của cô nói nhỏ,
cũng không còn điều gì cố kỵ mãnh liệt đoạt lấy cả người của cô.
Tại sao lại có thể như vậy? Toàn thân giống như vỡ một dạng!
Cắn xuống một câu rên rỉ, Tạ Kiệt An giống như người máy một loại, cứng đờ cong người xuống.
"Này, Kiệt An! Tại sao cậu lại uốn éo hoài vậy? Động tác như thế nào lại buồn cười như vậy?"
Trang Mỹ Trí duỗi chân một cái, eo khẽ cong, ở một bên cột dây giày.
Bởi vì là môn thể dục, cho nên cô cùng Kiệt An phải thay quần áo t
