ỉ là cô từ từ cảm thấy không
ngừng thất vọng.
Sau cùng một cây nến cũng sắp cháy hết, cô mệt mỏi không cẩn thận ngủ thiếp đi.
Hắn rốt cuộc tại sao không tới?
Vấn đề như vậy, khi cô tỉnh dậy cô cũng không dám nghĩ tới, cõi lòng cô đầy thất vọng mệt mỏi ngủ đi nhưng nó vẫn không ngừng quấy nhiễu cô.
Trong giấc mơ cô thấy có một tia chớp đánh xuống,chợt làm cô bừng tỉnh lại, mang theo vẻ mặt đầy kinh hãi!
Mới vừa rồi ở trong giấc mơ ngắn ngủn,cô nhìn thấy hắn đang nằm trong vũng máu.
Cả người cô rét run lên, lạnh giống như mình đang ở trong hầm băng, cô
không tự chủ được dùng chăn bông đem mình bao phủ thật chặt.
Hạt
mưa lớn chừng hạt đậu chảy xuống cửa sổ thủy tinh vang lên, khiến cho cô chú ý,cô ngây ngô hướng tới ngoài cửa sổ nhìn, lúc này cô mới phát hiện trời đã bắt đầu mưa.
Sau đó, tựa như xuất hiện giống như kỳ
tích,cô ở đây trông chờ mòn mỏi, chịu đựng sự thất vọng cùng nỗi đau bị
người đàn ông xuất hiện quấy rầy!
Cô chặn lại tiếng khóc nghẹn
ngào, cô rốt cuộc cũng không kiềm chế được nước mắt nữa,từng giọt rơi
xuống tựa như mưa một loại rơi trên khuôn mặt xinh đẹp tái nhợt của cô.
Khẩn cấp, cô vùng cái mền ra, nhảy vào trong ngực lạnh như băng của hắn lại
tràn đầy sinh mệnh lực, đôi tay mảnh khảnh vững vàng bấu víu gáy của
hắn, hai chân thon dài thuận thế vòng thật chặt trên hông của hắn. Cô
chỉ muốn cuốn lấy hắn thật chặt, ôm thật chặt chẽ,cô sợ nếu như mình
không làm như vậy, có lẽ một giây kế tiếp hắn sẽ lại biết biến mất không thể thấy nữa.( Sinh Mệnh Lực :sinh mệnh; tính mệnh; mạng sống)
"Tên khốn ! Đường Chính Hạo cái người này trời đánh tên khốn anh ! Khốn
kiếp!" Cô kích động khóc lên, đáy lòng vừa là mừng, vừa tức giận."Nếu
anh cho như vậy em sẽ ngạc nhiên, em cho anh biết anh đừng mơ tưởng, em
đây sẽ không dễ dàng tha thứ anh! Anh nghe chưa? Cái người tên khốn ghê
tởm này, trả lời em!"
Khuôn mặt tuấn tú của hắn bị che kín trong
bóng tối, hắn mãnh liệt hôn cô giống như hắn muốn nuốt cô vào bụng một
dạng,sau đó hắn ôm cô, đi về phía giường.
Toàn thân ẩm ướt của hắn cùng với nửa người ướt đẫm của cô, hai người đồng thời ngã vào giường mềm mại .
Dọc theo đường đi, hắn mãnh liệt hôn môi cô chưa bao giờ rời đi, vội vàng
cởi quần áo hai người xuống, hắn khẩn cấp mà mãnh liệt hôn.
Nụ
hôn này không giống lúc trước, hôn cảm giác trời đất mù mịt, cô cảm thấy tối hôm nay hắn có cái gì đó không đúng lắm, nhưng cũng không có cơ hội mở miệng ra tiếng.
Cô không hiểu nụ hôn của hắn, hắn vuốt ve, hắn đòi hỏi, tại sao cô lại cảm giác tuyệt vọng?
Hắn hung mãnh bất chấp tất cả hôn cô, giống như hận không được muốn đem cô
chà xát vào da thịt và máu hắn một dạng, dạng ấy làm cho người ta trong
lòng run sợ!
Nhưng trải qua tâm tình thấp thỏm đau khổ, vào giờ
phút này, có cái gì quan trọng hơn so với ôm hắn và bị hắn ôm? Cô còn
rất nhiều lời muốn nói, nhiều nghi vấn nữa, cũng có thể chờ tất cả qua
lại nói!Cô muốn như vậy.
Nhưng làm người ta khó chịu, cả đêm
không nói lời nào, hắn chỉ dùng sức lực lửa tình cuồng mãnh đem cô thiêu đốt không biết bao nhiêu lần, lại chưa cho cô cơ hội mở miệng.
Hắn lại đi.
Khi hắn như dã thú muốn cô, cho đến cô mệt mỏi ngủ mê man, hắn như thế mà
đi! Thậm chí. . . . . . Thậm chí không lưu một chữ một câu nào.
Không thể nhìn tới sự vắng vẻ bên cạnh khuôn mặt cô tái nhợt lại . . . . . .
Kiệt An không nhịn được cả người run lên!
Cô cảm giác có ai đó như đặt mình trong hầm băng, thấm vào máu mình.
☆
Cô không tìm được hắn!
Cô không thấy hắn một giây kế tiếp tùy tiện mặc quần áo vào, không để ý
lao xuống lầu, bên cạnh con mắt ngạc nhiên của mẹ đang chuẩn bị bữa
sáng, đạp bùn lầy sau cơn mưa vọt vào cửa chính Đường gia, xông thẳng
lên phòng ngủ của hắn──
Kết quả. . . . . . Là cô lo lắng thất vọng, bên trong tất cả vẫn như cũ, ít đi chính là bóng dáng chủ nhân cuả nó .
Đường Chính Hạo đột nhiên tựa như nước một loại bốc hơi biến mất, sau đêm mưa to gió lớn đó, liền không có xuất hiện nữa.
Trong lễ tốt nghiệp, hắn không có xuất hiện ── thậm chí hắn cũng không có tham gia thi tốt nghiệp.
Bảng công bố kết quả thi vào đại học ngày đó, hắn cũng không có xuất hiện.
Bảng công bố kết quả thi ngày thứ bảy, ngoài ý muốn cô phát hiện cơ thể mình biến hóa kì lạ, nhưng hắn vẫn không có xuất hiện.
Trong nhiều ngày tới, hắn. . . . . . Như cũ không có xuất hiện.
Anh rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Vì sao bóng dáng mẹ anh cũng biến mất?
Rất lâu, cô chỉ có thể đỏ mắt, im lặng hỏi ông trời. Lúc ấy, cô tựa vào trên cánh tay to con của hắn, không nhịn được tò mò mở miệng.
"Anh tại sao từ nhỏ lại cứ thích đánh nhau như vậy? Ba mẹ anh đã xảy ra chuyện gì ah? Đều không quản anh sao?"
"Mẹ anh là một cô gái nông thôn yêu thích hư vinh, không đi học liền thích
cùng vài tên côn đồ chơi chung một chỗ. Có một ngày xảy ra vấn đề, bà
liền phát hiện mình mang thai, lại không biết cha đứa trẻ là người nào?
Bà liền tìm bác sĩ phá đi nó, không ngờ chuyện này bị ông ngoại biết,
ông ngoại chạy tới ngăn cản bà, vì vậy bà cùng ông ngoại trao đổi điều
kiện, nếu như bà
