ài".
Lý Hạo ngẩn người, hắn đột nhiên
cảm thấy nếu mình không theo ý của cô ăn đá bào vị xòai, giống như là
làm cái gì kinh thiên động địa một dạng.
"Khụ, cho tôi đá bào vị xoài đi ──"
"Cho thêm nhiều sữa đặc đấy!" Trong nháy mắt khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé khôi phục lại sáng rỡ, hưng phấn chen miệng.
"Ách, cho thêm nhiều sữa đặc ──"
"Còn cho thêm mấy miếng dâu tây nữa!"
"Còn có dâu tây ──"
"Nếu như có anh đào thì thêm vào luôn!"
". . . . . ."
"Đúng rồi, cho đĩa to nha!" Mỗi lần ăn mẹ rất keo kiệt chỉ cho cô có một chút, chỉ một chút là cô đã ăn xong rồi.
". . . . . . Còn nữa không?" Lý Hạo cắn răng hỏi. Tạ Tư Hạo cau mày suy nghĩ một chút."Không có, cứ như vậy."
Lý Hạo sai lầm lên thuyền giặc, tức giận nhìn cô một cái, đối với một tiểu oa nhi có thể dễ dàng như vậy định đoạt cho mình, hắn trừ cảm thấy
không thể tưởng tượng nổi được, cũng không nhịn vài phần kính trọng.
☆ ☆ ☆
Nơi này hiệu suất phục vụ quả thật là hạng nhất, không tới chốc lát, đồ sẽ
được đưa lên tới, nhưng là cô ngồi trước mặt hắn chỉ là tiểu châu chấu
sao?
Nhìn! Một đĩa lớn đá bào vị xoài, không cần một phút, đã còn dư lại không tới một nửa, mà hắn một hớp cũng không có động đến !
Lý Hạo ngậm băng trong miệng, nếm đến vị chua ngọt trong nháy mắt hắn
không khỏi cảm thấy có loại gì đó vọt vào trái tim, làm động tới hắn.
Nhìn bộ dáng Tạ Tư Hạo ăn như hổ đói, hắn không nhịn được hiếu kỳ nói: "Con bao nhiêu tuổi rồi ?"
"Sáu tuổi." Tay nhỏ bé vội đưa lên sáu ngón tay."Con đây gọi là Tạ Tư Hạo,
chú có thể cùng dì ở đây một dạng, gọi con là Hạo Hạo."
"Sáu tuổi sao? Bộ dáng của con mới nhìn giống như tám tuổi, nói tới nói lui trái
ngược với đứa trẻ mười tuổi ." Hắn mân chặt khóe miệng, kinh ngạc lộ ra
mỉm cười.
" Mẹ con đều nói con tựa như tiểu ôn con mười hai tuổi ."
"A. . . . . ." Mày kiếm hắn vừa nâng lên, chợt nhíu lại."Đúng rồi, mẹ con
đâu?" Bị đột nhiên nhắc nhở, hắn bắt đầu đối với mẹ cô bỏ cô ở nơi này
hắn cảm thấy không vui.
Cô bé dùng muỗng bạc để gần trên
đầu."Phía trên có nhà sách bán rất nhiều sách, mỗi một chút mẹ đều sẽ
mang con tới đây để làm việc."
"Tại sao không cùng mẹ lên lầu?"
"Mới không cần! Mỗi lần lên mẹ điều bắt con chờ thật lâu. Nơi này tương đối
khá! Nơi này có đá bào để ăn, còn có dì ở quán này biết con, sẽ cho con
đây ăn thật nhiều bánh ngon!"
Con mắt Tạ Tư Hạo lập lòe nước, đột nhiên nhìn chằm chằm Lý Hạo đang đeo mắt kính.
"Làm sao vậy?"
"Hắc hắc, thành thật mà nói, chú, chú có phải hay không là đại ca xã hội đen?"
"Ách, không phải mặc tây trang màu đen, mang mắt kiếng màu đen, con đều cho
là cái loại... " đại ca 』kia." Lý Hạo từ trước đến giờ môi luôn mím thật chặt, bất giác lại tạo ra nụ cười châm biến.
"Chú không phải sao?" Khóe miệng Tạ Tư Hạo rủ xuống.
"Không phải." Hắn buồn cười nhìn vẻ mặt cô thất vọng không che giấu chút nào." Vẫn tốt chú không phải, nếu không mẹ con nếu biết con gái bảo bối của
mình cùng " đại ca " chung ngồi một bàn, nhất định sẽ bị dọa mà bệnh."
Thật sự kỳ quái, mình rõ ràng không phải người thích nhiều lời như vậy,
nhưng là đối với cô, hiện tại tại sao hắn lại có tính nhẫn nại đi qua
loa với tiểu oa nhi chỉ gặp lần đầu tiên này?
Đột nhiên, nhìn ngoài cửa sổ hắn thấy tài xế của hắn đang vừa lau mồ hôi, vừa luống cuống tay chân lấy điện thoại di động ra.
18 phút hai mươi giây! Hừ, coi như số cậu gặp may. Lý Hạo hừ nhẹ một tiếng, điện thoại di động cũng đồng thời vang lên.
Miệng Tạ Tư Hạo còn ngậm cái thìa, thấy hắn nói xong điện thoại, buồn buồn
hỏi: "Chú, chú phải đi rồi hả?" Nhanh như vậy. . . . . . Cô còn muốn chú mời kem a, haizz . . . . . .
Nghe được cô bé than thở, khóe miệng Lý Hạo bất giác lại cong lên, hắn nhìn ra ý đồ của cô."
Trước khi chú đi, con còn muốn ăn gì nữa không? Chú mời." Hắn chuẩn bị đứng dậy đi đến quầy giấy tính tiền.
"Thật?" Ánh mắt của cô sáng lên."Vậy. . . . . . Chú, con đây muốn một phần siêu cấp vô địch đại đại đại kem!"
"Tạ, Tư, Hạo!" Chợt, Tạ Kiệt An tức giận la cô bé."Con mới vừa nói cái gì? !"
Một mái tóc mây cô luớt qua,cô mặc một bộ đồ công sở màu trắng, đôi mắt
xinh đẹp nguy hiểm khẽ híp một cái. Tiểu ôn con này lại còn giám nói"Con đây", hơn nữa còn muốn người xa lạ mời? !
"Được rồi, mẹ, Hạo Hạo biết mình sai rồi, chỉ là Hạo Hạo cũng không phải là cố ý!" Tạ Tư Hạo
tự biết không ổn, vội vàng che cái miệng nhỏ nhắn ngoan ngoãn nhận
tội,cô phát hiện bên chổ kia chú tựa hồ cũng sợ ngây người.
"Mẹ mẹ xem, mẹ không nên đem những chuyện xấu ở trong nhà để cho người ta biết được, mẹ hiện tại đem chú dọa cho sợ rồi kìa !"
Tạ Tư Hạo nhắc tới, ngược lại nhắc nhở mục đích Tạ Kiệt An thẳng tắp chạy về phía nơi này.
Mới vừa rồi,cô mới bước ra thang máy liền nhìn thấy con gái cùng một tên
giống như đại ca xã hội đen ngồi chung một bàn, làm cô sợ tới mức bỏ lại biên tập, hoảng hốt chạy tới.
Chỉ là cô vừa chạy tới, liền bị
hành động của con gái hại cô tức giận lên quên đi tất cả, tức giận tăng
lên, nó làm cô trở nên thảm hại..
Tạ Kiệt An chỉnh sửa thần sắc lại nói."Thật xin lỗi, vì con gái tôi đã gâ
