y ra cho anh phiền toái."
Cô nhẹ nhàng cúi đầu, dáng vẻ ưu nhã cùng với bộ dáng gươm tuốt vỏ trước, quả thật làm cho người ta lầm tưởng như hai người.
"Ách, cái đó. . . . . ." Lý Hạo không hiểu vì sao khi mình nghe được thanh âm của cô thì da đầu chợt vọt qua một trận tê dại.
Thân thể mềm mại Tạ Kiệt An chợt cứng đờ, ngực cảm giác yên lặng nhiều năm
nay lại bị cái gì đó đem chấn động, hai lỗ tai cô chợt vang lên âm thanh ong ong, đầu cô cảm thấy choáng váng, cô. . . . . . chóp mũi cô cảm
giác ê ẩm!
Cô chợt ngẩng đầu.
"Ách, tôi nói là. . . . . .
Tôi hình như là đã gặp qua cô ở nơi nào rồi phải không?" Lý Hạo vừa lấy
mắt kính xuống, vừa hoài nghi hỏi.
Haizz, già rồi ! Một bên, Tạ
Tư Hạo không khỏi thở dài. Cô cảm giác chú lúc trước kia cùng với lúc mẹ tới đây chú thật khác, cô vốn cho là hắn sẽ nói những lời tàn khốc hơn
đối với mẹ!
Nhưng là đột nhiên một tiếng "Chát" vang lên, Tạ Kiệt An hung hăng tát vào mặt người đàn ông kia một cái.
Cái thìa nhỏ trong miệng Tạ Tư Hạo bất giác cũng đi theo rớt xuống!
"Cô ──" Bị tát một cái không hiểu gì hết, khuôn mặt Lý Hạo vừa khiếp sợ vừa kinh ngạc.
Hắn có nói điều gì sai sao, lại bị ăn một cái tát vào mặt.
Oa! Tạ Tư Hạo nhìn thấy như vậy trái cây trong miệng cũng rớt ra, đều không tự giác.
Quả nhiên chú này không giống nhau, có thể để cho mẹ thân ái của cô không
để ý hình tượng xinh đẹp, trước mặt mọi người nổi đóa ~~
A, thật tàn khốc!
Thân hình người con trai cao to khoác bên ngoài là bộ áo choàng, bước nhanh từ trong phòng tắm đi ra.
Lý Hạo không rảnh chú ý cơ thể mình còn dính những giọt nước nhỏ,cầm túi
tài liệu trên bàn lên, mới vừa rồi hắn đang tắm thì quản gia đưa lên.
Tạ Kiệt An, hai mươi lăm tuổi, chưa có chồng, có một đứa con gái, nhà có
một mẹ, nghề nghiệp trước mắt làm phiên dịch tại Nhà Xuất Bản. . . . .
Chưa có chồng? Có một đứa con gái? Hắn trầm ngâm nhìn chằm chằm vào mấy chữ kia.
Chốc lát, trong lòng hắn đã cân nhắc, xoay người cầm điện thoại lên.
"Này, Khải, là tôi. Tôi muốn ở chỗ này mấy ngày, công ty bên kia trước hết
làm phiền cậu. . . . . . Không, ký hợp đồng không có vấn đề gì, tôi chỉ
là muốn nghỉ ngơi mấy ngày. . . . . . Tôi biết rõ công việc của cậu rất
nhiều, nhưng cậu từ trước đến giờ cũng đã xử lý qua, không phải sao?"
Hắn không cho đối phương có cơ hội từ chối, liền trực tiếp cúp điện
thoại.
Tạ Kiệt An!
Lần nữa cầm bảng điều tra lên, bổng khuôn mặt đẹp trai lãnh khốc của Lý Hạo trầm xuống.
Cô không nói gì cả liền thưởng cho hắn hai bạt tai, luôn luôn cho hắn một cái công đạo! Còn là. . . . . . Cô biết hắn?
Hắn luôn luôn cảm thấy người phụ nữ này có một cái gì đó mà hắn vẫn luôn tuyệt vọng tìm kiếm...
--- ------ ------
Buổi sáng tám giờ mệt mỏi.
Đem Tạ Tư Hạo đưa đến nhà trẻ, Tạ Kiệt An cảm thấy một tia hơi sức cuối cùng cũng bị ép hết.
Cô tiện tay đem cái chìa khóa ném đi, kéo thân thể mệt mỏi đi tới bên sofa, lập tức liền ngã xuống.
Đầu hơi dựa vào ghế sa lon, thể xác và tinh thần cô điều mệt mỏi,liền giống như bị một ai đó đánh cho một gậy bất tỉnh một loại, lập tức chìm vào
mộng đẹp.
Đồng hồ báo thức, ở trên tường tích táp mà đi, cô cuộn mình trên sô pha, nhưng khi cô ngủ cô cảm giác bất an.
Trong giấc mơ cô nhìn thấy ánh sáng,thấy tên khốn khiếp đó quấy rầy mình một
đêm, lại đi đến trước mắt mình, hơn nữa còn mặc một âu phục thẳng thớm
chói mắt.
"Tránh ra. . . . . . Anh là tên khốn . . . . . ." Cô
giống như là đuổi ruồi, tay của cô tức giận hướng trong không trung vung lên, cau mày lật người.
Lý Hạo không thể tin nhìn chằm chằm cô,
hắn cho là mình đã lay tỉnh cô rồi, nhưng kết quả là một giây kế tiếp cô lại lật người ngủ tiếp!
Mày kiếm đen của hắn, chậm rãi nhíu lại
một cái. Cô gái ngu xuẩn này, từ trước đến giờ luôn vô ý như vậy sao?
Không chỉ có cửa chính cũng quên khóa lại, ngay cả phòng bị người khác
xâm nhập, lại vẫn có thể nằm ngủ như vậy!
Ngực Lý Hạo dâng lên một cảm giác không vui đối với cô gái ngây thơ này.
Hắn lần nữa tiến lên lay tỉnh cô gái ngủ không biết trời nam đất bắc này,
thế nhưng khi ngón tay hắn đụng phải đầu vai mảnh khảnh của cô thì hắn
lại không khỏi chần chờ.
Khí sắc cô cực kém, có vẻ thiếu ngủ
nghiêm trọng mặt mũi yếu ớt đột nhiên xẹt qua tâm trí hắn. . . . . . Lý
Hạo quyết định đợi cô tỉnh lại rồi nói. Vì vậy, hắn chọn nghế sofa một
người, kiên nhẫn ngồi xuống .
Trong khi hắn đang đợi, hắn nhìn
thấy mấy cái tin tức về kinh tế tài chính, đến ban công hút mấy điếu
thuốc, thuận tiện gọi vài cuốt điện thoại, hắn cảm thấy khát nước liền
tự mình làm một ly cà phê.
Hắn nhìn lên mặt trời ở trên cao, mặt
trời cũng đã nghiên về phía tây, bổng lúc này tiếng chuông điện thoại
của cô phát ra âm thanh chói tai,nhưng mà vẫn không thể đánh thức đựơc
cô gái đang ngủ say.
Khi Lý Hạo đếm tới 13 tiếng chuông thì hắn cũng không chịu nổi nữa rồi.
Hắn không thể tưởng tượng nổi nhìn bóng lưng mảnh khảnh của cô một cái, hắn tiến đến nghe điện thoại cuả cô.
☆
"Chú, vì sao lại là chú tới đây đón con ?"
"Mẹ con không rãnh."
"Con đây cũng biết mẹ sẽ ngủ không rã
