Polaroid
Tốt Nghiệp Rồi Kết Hôn Thôi

Tốt Nghiệp Rồi Kết Hôn Thôi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325534

Bình chọn: 10.00/10/553 lượt.

nhanh sau đó, cô bỗng thấy

người mình đổ hẳn về sau. Trước nỗi sợ hãi ngã đập đầu xuống đất, cô cuống

cuồng tóm lấy áo khoác Ninh Hạo Nhiên, cố cứu vớt cơ thể đang ngã ngửa ra sau.

Anh điềm tĩnh xoay người ôm lấy vòng eo cong đến biến dạng của Nám Nám, giúp cô

gái đang thở hổn hển có thể đứng dậy, đương nhiên cũng thuận thế hôn lên đôi

môi đang cố hít thở của Nám Nám.

Nám Nám thực sự rất muốn phân tích cho Ninh Hạo Nhiên biết một số báo cáo của

Viện nghiên cứu khoa học đã chứng minh rằng son môi của nữ giới là loại mĩ phẩm

chứa hàm lượng chì cao nhất. Những người đàn ông thích ôm hôn đặc biệt phải chú

ý, một khi đối phương vẫn còn son trên môi tuyệt đối không được hôn, không được

liếm môi, bằng không, chỉ có thể chết dưới hoa mẫu đơn, và son môi chính là thủ

phạm.

Bên này, Nám Nám không ngừng suy nghĩ, bên kia, Ninh Hạo Nhiên cũng không dừng

động tác, anh dịu dàng luồn tay qua mái tóc dài của cô. Nhưng tóc giả vốn dĩ

cũng chỉ là tóc giả nên rơi xuống là điều tất nhiên. Nám Nám cảm thấy mình bắt

buộc phải bảo vệ bộ tóc giả trụ lại trên đầu càng lâu càng tốt nên khi cảm thấy

mái tóc đang chầm chậm trượt xuống, cô nhân lúc Ninh Hạo Nhiên còn kiềm chế,

lập tức đưa tay cố chụp lại mái tóc trên đầu. Đáng tiếc, động tác ấy vẫn chậm

một bước, bộ tóc giả nhẹ nhàng rơi xuống mặt đất, để lộ ra mái tóc ngắn bù xù

của cô.

Ninh Hạo Nhiên vẫn tiếp tục hôn, Dương Nám Nám với mái tóc ngắn xinh đẹp còn

thu hút anh hơn cả bộ dạng thục nữ vừa rồi, anh căn bản không muốn để ý đến bộ

tóc giả vô nghĩa rơi trên đất kia.

Nám Nám trong lòng hết lời khen ngợi khả năng ứng biến của Ninh Hạo Nhiên, chưa

nói đến chuyện sự cố xảy ra mà vẫn điềm nhiên như không, ngay đến công lực nụ

hôn của anh cũng thật quá siêu phàm. Động tác quen thuộc, cảm giác quen thuộc,

mùi vị quen thuộc, tất cả những điều quen thuộc ấy có chút giống... có chút

giống với những gì đã xảy ra năm đó khi người ấy hôn cô.

“Là anh? Năm đó, người hôn em là anh sao?”. Ý nghĩ vừa mới được khai sáng trong

đầu khiến Dương Nám Nám kinh ngạc hét lớn.

Ninh Hạo Nhiên dừng lại mọi động tác, nhíu mày véo má cô, nói giọng không vui:

“Ý gì thế? Anh cứ nghĩ em biết từ lâu rồi chứ.”

“Biết cái gì? Đương nhiên là em không biết rồi! Em biết bao giờ?”. Nám Nám

nhướng mày, trợn tròn mắt, thảo nào lần trước khi bọn họ hôn nhau, cô đã cảm

thấy động tác của anh ta rất quen thuộc, dường như đã gặp ở đâu, nhưng nghĩ đi

nghĩ lại vẫn không đúng. “Hôm đó, rõ ràng người hôn em là Phạm Dục Trân... Sao

lại có thể...”

“Người đó là anh! Lần trước ở trong thang máy, em nói em đã biết rồi. Em biết

còn nợ anh một nụ hôn, mới đó mà đã không thừa nhận hả?”. Tâm trạng hiện giờ

của Ninh Hạo Nhiên rất không tốt, hóa ra trải qua bao nhiêu chuyện như thế,

thời gian lâu như thế, không chừng cả nhà cô ấy đều biết, vậy mà chỉ có một

mình cô ấy vẫn lảng vảng ngoài vòng. Cô bé ngốc này rốt cuộc đến bao giờ mới

hiểu chuyện anh đã thích cô từ rất lâu rồi?

Đối mặt với ánh mắt tra hỏi của Hạo Nhiên, Dương Nám Nám cảm thấy hết sức hoang

mang, láp bắp trả lời: “Lần... lần trước, em cứ nghĩ anh trêu em... Nói như

vậy, lớp mười hai em đã uống say rồi bắt nạt anh?”

Hơ? Cô ấy nói đã bắt nạt anh?

Ninh Hạo Nhiên dừng lại một hồi, dường như vẫn chưa hiểu rõ hàm ý sâu sắc trong

câu nói của Nám Nám. Đoạn giữa này có vẻ hơi nhiều vòng vèo, không cẩn thận là

rơi vào bẫy ngay, anh cứ thận trọng vẫn hơn.

“Ra là anh không thể quên được em là vì em đã cướp mất nụ hôn đầu của anh?”.

Nám Nám chợt phát hiện ra bản chất của vấn đề, chỉ còn biết đau khổ.

Tuy cô không còn nhớ rõ tại sao khi dó lại chủ động hôn Ninh Hạo Nhiên trước,

nhưng có thể khẳng định chính từ lúc đó, cô đã vướng phải cái nợ phong lưu này,

khó trách cứ mỗi lần thấy cô, anh ta lại bày ra bản mặt bị người ta nợ cả đống

tiền ấy, cần phải hiểu là nụ hôn đầu của thầy Ninh đẹp trai đương nhiên còn quý

hơn cả tiền.

Ninh Hạo Nhiên nhìn cô có chút kì lạ, trầm ngâm một hồi vẫn chưa biết nên giải

thích đầu cua tai nheo bên trong thế nào... Hay là cứ để thế, không cần giải

thích nữa?

“Tính ra năm đó, anh cũng sắp tốt nghiệp đại học rồi, sao vẫn còn là nụ hôn đầu

chứ? Sao có thể để em xui xẻo gặp phải người như anh không biết?”. Nám Nám nói

đến đây còn nghiến răng nghiến lợi thể hiện sự phẫn nộ của mình. Đúng thế,

chính là cảm giác phẫn nộ. Cô không phản đối một tên con trai chỉ biết ru rú

giữ nụ hôn đầu, dù gì cũng chẳng nguy hiểm đến xã hội, đến sinh mạng. Nhưng

Ninh Hạo Nhiên vẫn còn giữ nụ hôn đầu, để gây ra hiểu nhầm lớn như thế, đương

nhiên anh ta phải tự gánh lấy trách nhiệm, tự giải quyết đi chúng chứ! Ai mà

biết hôm đó là lần đầu tiên của anh ta, cô cũng đâu có muốn làm chuyện xấu, anh

ta mà dán lên trán mấy chữ “vẫn chưa có nụ hôn đầu” thì cô dám ra tay hạ thủ

hay sao?

Ninh Hạo Nhiên bỗng đỏ mặt. “Anh vẫn luôn muốn giữ cho người anh yêu, nhưng tối

hôm đó đã bị em cướp mất rồi.”

Nám Nám ngây người giây lát, im lặng, trong lòng không thể không đau đớn: Hết

rồi, bị người ta tóm gọn rồi.

Đã nói đến thế, Nin