mới nhận thấy bờ
vai đó vừa cứng lại vừa lạnh. Thì ra cửa sổ vẫn chưa đóng, vậy là cô thốt lên
một câu: “Em lạnh!”
Sau cùng, Mace cũng nhấc người dậy, ra đóng cửa sổ.
Ánh đèn chiếu sáng cả căn phòng, Mạc Hướng Vãn ngẩng
đầu lên, đột nhiên nhìn thấy khuôn mặt trẻ trung, trắng đến mức như không còn
giọt máu nào của Mace. Lúc nãy lạnh như vậy, hai người họ lại nằm gần chỗ cửa
sổ, trên người không một tấm vải che, vậy mà cô chẳng hề cảm nhận được. Đến tận
lúc này cô mới cảm thấy lạnh giá. Chính vì lạnh nên Mạc Hướng Vãn lại ôm Mace
chặt hơn trước.
Thân thể không quần áo vốn dĩ giống như hai thanh củi
khô, vậy mà sau khi quấn lấy nhau, nhiệt độ người này nhanh chóng truyền sang
cơ thể người kia, cả hai lập tức bùng cháy.
Mace nhìn cô gian tà: “Mỹ nữ, bây giờ dù em có mắng
anh là lưu manh thì anh cũng phải lưu manh cho tới cùng. Bây giờ mà dừng lại
thì chẳng có chút đạo đức nào cả.”
Không hiểu sao Mạc Hướng Vãn cũng bật cười theo anh,
mơ mơ màng màng lên tiếng hỏi: “Anh là ai? Còn em là ai?”
Mace liền nói: “Anh là Mace, còn em là Thảo Thảo.”
Mạc Hướng Vãn phản bác: “Không. Anh là khách làng
chơi, còn em là “gà”[1'>.”
[1'>“Gà”:
Tiếng lóng ở Trung Hoa, chỉ gái gọi.
Mace liền cắn một miếng ngay trên vùng ngực của cô:
“Thảo Thảo, làm người không nên thành thật quá.”
Mạc Hướng Vãn cúi đầu xuống, miễn cưỡng nhìn phần da
trước ngực mình, vẫn còn nguyên vết răng hằn trên đó.
“Em đã kiếm được ba vạn đồng đấy”. Nói xong cô liền
mím chặt đôi môi, rồi mỉm cười buồn bã.
“Được rồi, được rồi, anh biết rồi”. Đôi môi anh bắt
đầu miên man ngay bên cạnh vết răng để lại trên bờ ngực cô lúc nãy.
Cô hỏi Mace: “Theo anh, cái cảm giác bị gọi là “gà” có
hay ho không?”.
“Bình thường thôi.”
“Vậy thì lúc này anh đang làm gì?”
“Thảo Thảo, em rất đẹp”. Mace không trả lời câu hỏi
của cô.
Đột nhiên, Mạc Hướng Vãn nhớ ra khuôn mặt anh rất quen
thuộc, cô nói: “Chúng ta giống như đang diễn phim cấp ba vậy, anh rất giống một
chàng trong phim.”
Vào lúc này, Mace liền tăng thêm sức lực, Mạc Hướng
Vãn cảm thấy đau nhói. Kỹ thuật của anh không tốt, mà lúc đó thật sự cô cũng
chẳng biết anh có kỹ thuật tốt hay không nữa. Mãi cho tới sau này, khi nói
chuyện cùng với Phạm Mỹ, cô ấy mới kinh ngạc thốt lên: “Lẽ nào, cậu đã gặp được
một anh chàng “còn zin” ư?”
Vào giây phút đó, tuy rằng cơ thể họ đang hợp nhất
nhưng mỗi người lại có một suy nghĩ riêng.
Cô nhẹ nhàng nói với Mace rằng: “Anh nên xem thêm
nhiều đĩa.”
Mace dường như hơi bực, cau chặt mày nói: “Nên xem của
Ai Iijima hay là của Maria Takagi?”[2'>
[2'>
Hai ngôi sao khiêu dâm nổi tiếng Nhật Bản.
“Maria Takagi làm gì có đĩa dạy chứ?” Mạc Hướng Vãn
đáp ngay.
Mace liền hôn lên đôi môi của cô, chiếc lưỡi của anh
còn linh hoạt hơn cả bộ phận kia, khiến cho cô say mê, hứng khởi vô cùng. Cô
lại cảm thấy lâng lâng bay bổng giữa những đám mây bảy sắc cầu vồng, đôi khi
lại có cảm giác mình như đang trôi giữa dòng Hoàng Phố.
T¬T
Buổi sáng hôm sau, khi thức dậy, cô nhận ra toàn thân
mình đã được tắm rửa sạch sẽ. Mace không còn ở trong phòng nữa, còn bản thân cô
thì đang nằm ngủ ngon lành, yên ổn trên chiếc giường King Size. Mạc Hướng Vãn
ngước đầu lên, qua cánh cửa kính có dòng chữ “Merry Christmas” màu trắng, cô
thấy bầu trời xanh trong, sáng sủa. Sau một đêm dài đó, cuối cùng cô đã có thể
nhìn thấy bầu trời trong trẻo.
Mạc Hướng Vãn khẽ thở dài một tiếng.
Sau lần trải nghiệm này, cô hoàn toàn không thấy được
cảm giác tuyệt vời mà Phạm Mỹ vẫn thường nói.
Phạm Mỹ tỏ ra đồng cảm với cô: “Ba vạn đồng, bán cho
một anh chàng “còn zin”, coi như bán một cách sạch sẽ.”
Nhưng chính điều này cũng đã trở thành gánh nặng tâm
lý trong Mạc Hướng Vãn. Thông qua Phạm Mỹ, chị Phi Phi gửi lời đến cô rằng: “Có
muốn tìm một người lão luyện thử xem sao không?”
Mạc Hướng Vãn liền lắc đầu quầy quậy.
T¬T
Lần tiếp theo, Mạc Hướng Vãn gặp lại Mace khoảng ba
tháng sau đó.
Mạc Hướng Vãn học lớp 12, cô đang miễn cưỡng duy trì
việc học tập hàng ngày của mình, cứ đến tầm chiều là tinh thần cô lại chẳng thể
nào tập trung nổi. Đêm nào, cô cũng ra ngoài rong chơi cùng Phạm Mỹ. Nếu có
người đàn ông nào tiến lại sàm sỡ, cô liền trợn mắt trừng trừng lườm nguýt, cái
cảm giác hốt hoảng, sợ sệt như trước đã không còn nữa.
Phạm Mỹ bảo: “Nếu cậu cứ mãi không làm gì thế này, chị
Phi Phi sẽ không vui đâu.”
Mạc Hướng Vãn trêu bạn: “Vậy lúc đó liệu cậu có đuổi
mình ra khỏi nhà không?”
Phạm Mỹ liền chớp chớp mắt, tỏ vẻ đáng yêu: “Gần đây,
có một anh chàng đẹp trai đang theo đuổi mình, muốn được về sống cùng với mình
đấy.”
Mạc Hướng Vãn hiểu ra vấn đề, lập tức chuẩn bị dọn nhà
đi chỗ khác.
T¬T
Hiển nhiên, ông bà nội hoàn toàn không bằng lòng trước
cách ăn mặc, trang điểm lẳng lơ, hư hỏng của Mạc Hướng Vãn. Ông nội nói: “Năm
sau, cháu nhất định phải học hành tử tế để vào đại học, như vậy sẽ tốt cho
cháu, tương lai còn có chút tiền đồ.”
Nếu như thi đỗ đại học, cô có thể được ở ký túc xá.
Điều này cô cũng biết rõ.
Gần đây, ông bà nội thường cầm tấm ảnh đ