giơ năm ngón tay lên.
“Năm trăm á?”
Phạm Mỹ lắc lắc đầu.
Mạc Hướng Vãn trợn mắt lên kinh ngạc: “Năm vạn?”
Phạm Mỹ gật gật đầu: “Chị Phi Phi sẽ lấy 40 % trong số
đó.”
Mạc Hướng Vãn kêu lên: “Khiếp!”
Phạm Mỹ lại nói: “Có điều người kia là một anh chàng
đẹp trai, gia đình giàu có, các huynh đệ thân thiết muốn tặng anh ấy một món
quà sinh nhật tuổi hai mươi đáng nhớ, cho nên cần lần đầu tiên trong cuộc đời
của một cô gái mười bảy tuổi còn trinh để tăng lên sự tươi mới và kích thích
của tuổi trẻ.”
“Bọn mặt dày, vô liêm sỉ”. Mạc Hướng Vãn mắng một câu.
Phạm Mỹ đang hút thuốc, tàn thuốc rơi nhẹ lên đôi giày
của Mạc Hướng Vãn. Đó là một đôi giày cũ nát, phía trên còn phủ một lớp bùn
khô, cho thấy đã rất lâu rồi không được giặt giũ.
Phạm Mỹ ái ngại thay cho bạn: “Tại sao cậu phải làm
khổ bản thân mình như thế? Sao không đổi đôi nào sạch sẽ hơn đi?”
Mạc Hướng Vãn trả lời thản nhiên: “Mình thích thế”. Cô
thầm nghĩ: “Ngay cả bố mẹ cũng chẳng quan tâm đến mình rồi thì chẳng ai có
quyền quản lý cô sạch hay không cả?”
Cứ để bản thân sa đọa thế này thì sao chứ?
Nghĩ vậy làm cô cũng trở nên gan lì hơn, ngược lại
Phạm Mỹ cảm thấy sợ hãi, cô van vỉ: “Vãn Vãn, cậu cứ nghĩ kỹ đi, sau này đừng
có hối hận. Cậu có hối hận cũng đừng có khóc lóc với mình, mình không ép gái
nhà lành đi bán trinh đâu?”
Mạc Hướng Vãn liền đứng dậy làm một động tác thư giãn
thân thể rồi nói: “Cậu không ép gái nhà lành đi bán trinh mà mình cũng không
phải đang bán thân. Đừng có nghiêm trọng đến mức ấy.”
T¬T
Chị Phi Phi đặt một cái tên mới cho Mạc Hướng Vãn, gọi
là “Thảo Thảo”, bởi vì làn da của cô vừa mịn màng vừa nõn nà.
Phạm Mỹ bình luận: “Thảo Thảo, cái tên này nghe rất
hay, rất tạo cảm giác.”
Mấy cô gái bên cạnh liền cười lớn: “Cảm giác gì chứ?
Liệu có phải cảm giác đó hay không vậy?”
Mạc Hướng Vãn dùng phấn viết bảng tô trắng cả đôi
giày, che đi những vết bẩn thỉu, cũ nát rồi nói: “Chính là cảm giác đám cỏ dại
bên đường đó.”
Chị Phi Phi cầm mấy cuộn băng vứt cho Phạm Mỹ: “Mau đi
lên lớp bổ sung kiến thức cho Thảo Thảo đi.”
Mấy cuộn băng đó đều là của Hồng Kông với những cái
tên nghe rất giật gân như Nhục Bồ Đoàn, Mười đại nhục hình
Mãn Thanh, Phạm Mỹ mới xem quá nửa liền thốt lên: “Thật chẳng
có tính thực tế gì cả.”
Phạm Mỹ cho rằng, thảo luận mấy vấn đề này chẳng có
chút ý nghĩa nào hết, cho nên lại tìm mấy bộ phim cùng thể loại của Nhật Bản,
dạy Mạc Hướng Vãn nắm rõ từng tư thế một.
Mạc Hướng Vãn lạnh lùng quay sang hỏi Phạm Mỹ: “Có
phải tất cả đàn ông đều thích mấy thứ này?”
Phạm Mỹ nhanh nhảu trả lời: “Đối với đàn ông, đây
chính là một trong những lạc thú lớn nhất trong đời.”
“Vậy thì lạc thú của loài người đúng thật là quá thấp
hèn.”
Phạm Mỹ không quan tâm đến lời Hướng Vãn, nói thêm:
“Khách hàng của cậu tên là Mace, cái tên này nghe ngầu không?”
Mạc Hướng Vãn không để tâm, kéo tay Phạm Mỹ rồi hỏi:
“Tối nay chúng ta đi đâu?”
Tối hôm ấy, hai người đến nhà chị Phi Phi, có mấy
người bạn thân thường mang một vài thứ đồ kỳ lạ đến, đó là những viên thuốc nhỏ
màu trắng, màu ghi, phía trên còn khắc những hình trông rất đẹp mắt.
Phạm Mỹ lấy một viên đưa cho Hướng Vãn rồi nói: “Hôm
nay chị Phi Phi vui vẻ, rộng rãi nên thưởng cho cậu một viên “A Đam” làm quà
đó.”
Mạc Hướng Vãn ngơ ngác chẳng hiểu gì cả.
Phạm Mỹ liền giải thích: “Cái này giống như là vitamin
C ấy.”
Mạc Hướng Vãn thật sự coi đó là vitamin C nên không do
dự gì mà uống luôn. Ngay sau đó, cơ thể cô bỗng nhẹ nhàng như đang bay trên
mây, những làn mây vây quanh đều lấp lánh bảy sắc cầu vồng. Trong đầu cô là một
khoảng không vô tận, lúc này chẳng còn vương vấn chút tạp niệm nào trong đó
hết.
Bàn chân cô lâng lâng, loạng choạng, còn trái tim thì
ngược lại, vô cùng thực tại.
Khoảng vài ngày là Mạc Hướng Vãn lại hỏi Phạm Mỹ viên
“vitamin C” đó, Phạm Mỹ liền cảnh cáo: “Cậu đã lấy mấy viên rồi, chị Phi Phi sẽ
trừ vào trong tiền lương của cậu đấy”. Mạc Hướng Vãn nghe mà chẳng thèm quan
tâm lắm.
Phạm Mỹ lại nhắc nhở: “Cậu đừng có dùng thuốc này khi
đến chỗ đó, các vị thiếu gia thường không thích con gái dùng thuốc đâu.”
T¬T
Lần đầu tiên, Mạc Hướng Vãn đến một khách sạn cổ được
xây dựng từ thế kỉ XIX ở vùng ngoại ô này. Cuối cùng, cô không kiềm chế được
nên ngậm một viên “A Đam”.
Đến tận bây giờ, dựa vào ký ức mơ hồ của mình, Mạc
Hướng Vãn vẫn nhớ được gạch lát sàn ở đó đan xen giữa hai màu đen trắng, trên
có hoa văn gì thì cô không nhớ nữa, chỉ có điều những hình vẽ đó đã khiến cô
hoa mày chóng mặt. Trong hành lang nhỏ hẹp dài hun hút đó, ánh đèn trở nên mờ
ảo, thoang thoảng mùi hương của cỏ và cà phê.
Cô đẩy cửa bước vào. Căn phòng hiện lên với dáng vẻ
quý phái, sang trọng với tấm thảm cao cấp và những bộ đồ gỗ màu đỏ tuyệt đẹp.
Cô thấy bồn tắm được lát bằng gạch trắng xanh, có thể ngâm người trong nước
nóng. Phạm Mỹ có nói rằng mấy vòi nước ở đây rất đáng tiền vì đều được làm từ
bạc thật. Cô đưa tay lên sờ vào, nhưng chỉ cảm thấy lạnh lẽo mà thôi.
Mạc Hướng Vãn tắm rửa sạch sẽ, thế nhưng đầu óc không