nói đến những khó khăn về kinh tế.
“Cô ấy đã dùng ma túy một thời gian và càng ngày càng
lún sâu. Có lẽ, cái này khiến cô ấy quên đi căn bệnh của mình. Tôi nghĩ rằng cô
biết rõ, bước vào nghề đã lâu nhưng cô ấy không bao giờ “làm thêm” kiếm tiền.
Cô ấy ngoan cường, kiêu hãnh, luôn luôn muốn kiếm tiền bằng bằng chính thực lực
của bản thân, bất kể ai đến tìm, cô ấy cũng nhất quyết không đồng ý. Cô ấy
thường tự trách bản thân bởi vì áp lực mà dẫn đến nghiện ma túy. Tương Tương đã
từng thử cai nghiện, nhưng chẳng thể nào bỏ nổi. Để tạo thể diện cho bố mẹ
mình, cô ấy mua nhà, mua xe ở dưới quê, tiêu hết sạch toàn bộ số tiền tích lũy
mấy năm nay, những lúc lên cơn nghiện, cô ấy không có tiền nên đành phải chích.
Ngày hôm đó, cô ấy gọi điền vay tiền của tôi, tôi không đồng ý, thật không ngờ
cô ấy đã chạy tới. Cô ấy nói, nếu như tôi không cho cô ấy được sảng khoái, thì
cũng đừng mong được sống yên thân. Vậy mà trong hôn lễ, cô ấy cũng chẳng hề gây
rắc rối gì cho tôi hết, tôi nghĩ thôi bỏ đi, tôi liền đem tiền tìm cô ấy, thế
nhưng cô ấy đã quay về rồi.”
Mạc Hướng Vãn ngồi phệt xuống ghế, quá choáng váng vì
chuyện này, không còn biết nói thêm gì nữa.
La Phong lại nói tiếp: “Nếu như cô ấy ngoan ngoãn hơn
hơn đôi chút, chịu đi gặp bác sỹ, có thái độ tích cực với bản thân hơn thì đâu
có đi đến bước đường này? Tôi thật không ngờ cuối cùng cô ấy lại tuyệt vọng đến
mức chọn con đường này, tìm đến loại thuốc độc kia. Khi cảnh sát đến gặp, tôi
hoàn toàn không biết đó là thứ gì. Cảnh sát cho biết loại độc này thông thường
phải đến các xưởng sản xuất hoặc Viện nghiên cứu Hóa học mới có được. Không ngờ
cô ấy lại mất nhiều công sức tìm một thứ như vậy để kết liễu cuộc đời mình. Tất
cả là tại tôi, nếu như năm xưa tôi không động viên cô ấy thi vào trường nghệ
thuật, mà để cô ấy tìm một công việc bình thường nào đó, thì chắc mọi việc đã
không xảy ra thế này.”
La Phong vò đầu dứt tóc, bắt đầu cảm thấy áy náy, ân
hận vô cùng: “Cô ấy mua nhà cho bố mẹ, chỉ còn lại chút tiền này chưa trả hết.
Tương Tương nói bố mẹ cô ấy đã làm nông cả một đời, nhà tranh vách nứa, lại còn
bị mấy người họ hàng trên thành phố coi thường, cả nhà chỉ trông mong vào mình
cô ấy để đổi đời. Trong nhà vẫn còn một người em trai, năm sau chuẩn bị thi vào
đại học, cô ấy mua nhà, mua xe, tích lũy đủ tiền cho em trai học hết đại học
rồi. Sau khi sa vào con đường nghiện ngập, Tương Tương vẫn kiên trì gửi tiền về
cho bố mẹ, sau này không đủ tiền nữa, cô ấy đi khắp nơi tìm cách để tính cho
đủ. Tôi nghe bạn bè nói, vì chuyện này mà cô ấy còn sang cả Ma Cao đánh bạc.”
Mạc Hướng Vãn cầm chắc tấm ngân phiếu trong tay, đau
buồn đến mức run rẩy toàn thân.
Tấm ngân phiếu này trên đó ghi dòng chữ trị giá ngàn
vàng, là tấm lòng sau cùng của đứa con gái đã đưa chân vào con đường không lối
về dành tặng cho bố mẹ.
La Phong nói thêm: “Đó là một toà thành lớn, có người
muốn len vào, cũng có người muốn thoát ra, có người len vào rồi chẳng thể nào
thoát nổi.”
T¬T
Khi La Phong rời khỏi, không khí im ắng một hồi, sau
đó, lại đón tiếp một số minh tinh tới khóc lóc tiễn đưa, đều là những nhân vật
bé nhỏ, hạng thấp trong làng giải trí. Cuối cùng hội trường cũng vắng lặng,
phóng viên bên ngoài đã ra về hết. Gió bên ngoài thổi mạnh vào, cuốn theo rất
nhiều giấy bụi, giống như đang thu dọn hiện trường của một buổi quay phim.
Mạc Hướng Vãn cầm tấm ngân phiếu đưa cho bố mẹ của Lâm
Tương, nói rằng đây là của La Phong.
Bố mẹ cô cầm tấm ngân phiếu vò chặt trong tay như muốn
xé tan, nhưng sau cùng chẳng thể nào làm được.
Mạc Hướng Vãn nói: “Vài ngày nữa, sau khi đã sắp xếp
ổn thỏa mọi thủ tục, cháu sẽ chuyển tiền vào tài khoản ngân hàng của hai bác.”
Bố mẹ Lâm Tương chỉ biết sụt sùi khóc.
Mạc Hướng Vãn đứng dậy, nhìn vào di ảnh của của Lâm
Tương ngoài hội trường, cô cũng im lặng không nói thêm gì.
Đôi mắt đẹp Lâm Tương đang nhìn khắp chốn, dường như
còn thì thầm nói: “Phải ra đi thật trong sạch.”
Mạc Hướng Vãn thầm nói với cô ấy: “May mà người em yêu
thương nhất đã vẹn nghĩa trọn tình. Tương Tương, tm hãy an nghỉ.”
Sau khi thu dọn linh đường, đích thân bố mẹ Lâm Tương
đẩy di thể của cô vào nơi hóa tro cốt, một ngọn lửa hồng bùng lên, cuộc đời của
một người đã kết thúc vĩnh viễn từ đây.
Mạc Hướng Vãn cảm thấy mệt mỏi, rệu rã vô cùng. Cô
cùng Sử Tinh và Trâu Nam lần lượt rút lui, nhìn về phía bên kia đường xa xôi,
fan hâm mộ của Lâm Tương vẫn đang im lặng đứng đó, xếp một dãy hoa dài trên
đường đi, viết những lời yêu thương vĩnh biệt thần tượng của mình.
Là người trong ngành giải trí nhiều năm, Mạc Hướng Vãn
rất ít khi rơi nước mắt vì những người, những chuyện trong ngành, hoặc có lẽ do
cô đã quá quen với những cảnh tượng này và cô cũng biết được những nguyên nhân
không đơn thuần ẩn giấu đằng sau mọi chuyện.
Tuy nhiên, giữa những thứ xô bồ, hỗn loạn, có nhiều
thứ vẫn rất thuần khiết, ví như tấm chân tình của những fan hâm mộ đang đứng
trước cô lúc này.
Bọn họ hoàn toàn không hiểu chút nào về tính cách thật
sự, cuộc đời thậ