ạc Hướng Vãn ra ngoài ban công. Thời khắc giao mùa hạ
thu về đêm vô cùng đẹp. Gió hiu hiu thổi, ánh trăng sáng trong, bầu trời xanh
biếc qua ô cửa sổ hình vuông nhiều năm trước cũng chẳng sáng bằng ánh trăng đêm
nay.
Mạc Hướng Vãn hít một hơi thật sâu. Bỗng nhiên chiếc
di động vang lên, là Chu Địch Thần gọi đến. Thì ra, cô ấy muốn đối chiếu danh
sách khách mời phóng viên báo đài đến dự buổi họp báo ra mắt album của Lâm
Tương vào ngày mai.
Tất cả mọi thứ đều vô cùng thuận lợi.
Chu Địch Thần nói: “Người lập kế hoạch bên công ty các
cô đúng là rất chuyên nghiệp, linh hoạt chuyển đổi hoàn toàn luận điệu. Trong
buổi họp báo này, tất cả moị người đều coi Lâm Tương là cô gái si tình.”
“Lại còn không à? Có nhiều lúc công chúng rất mù
quáng, chúng ta truyền đạt điều gì thì bọn họ sẽ tiếp nhận điều đó, đồng thời
còn biến thành thứ của bản thân, cuối cùng phát dương quang đại.”
“Câu nói này thật sâu xa quá.”
“Đây là câu nói của thầy giáo môn Tâm lý lớp ban đêm
của tôi.”
Chu Địch Thần bật cười: “Mary, cô đúng là một con
người thú vị, có hứng thú đứng trên sân khấu không?”
“Cô nói đùa sao?” Mạc Hướng Vãn giả đò hét lên thất
thanh, cô biết rằng người kia đang khéo léo biểu thị thông điệp muốn quan hệ
hòa bình với mình. Đến độ tuổi này rồi, cô hoàn toàn không thích hợp để đứng
trước sân khấu nữa, cho dù dung mạo của mình có ra sao.
“Ngoại hình của cô tuyệt vời thế, cô coi người khác là
kẻ ngốc sao?”
Mạc Hướng Vãn cười cười: “Vậy thì cô cứ coi như tôi là
kẻ ngốc đi vậy.”
Sau cùng, Chu Địch Thần lại trở về với công việc: “Tôi
đang để mắt đến một cô bé, trông rất xinh đẹp, gần đây quan hệ rất tốt với đạo
diễn Vương ở phía Bắc. Người ta đã chuẩn bị cho cô bé rất chu đáo, bộ phim điện
ảnh tiếp theo, ông ấy sẽ chọn cô bé làm nữ chính.”
“Cô nói tiếp đi.”
“Vu tổng nói sẽ ký kết hợp đồng đảm nhiệm tất cả các
bộ phim và hoạt động của cô bé.”
“Cô bé diễn phim điện ảnh hay phim truyền hình?”
“Mới bắt đầu, nên cũng cần một vài bộ phim truyền hình
để đảm bảo mật độ xuất hiện. Cô bé đâu phải là Chương Tử Di, vừa ra mắt đã được
người ta nâng đỡ!”
“Tôi hiểu rõ rồi.”
Dập máy xuống, Mạc Hướng Vãn vươn vai làm một động tác
thư giãn cơ thể rồi mới bước vào nhà vệ sinh. Cô lấy một miếng đắp mắt và nghĩ:
“Những lời Chu Địch Thần nói rất có lý, phụ nữ đến độ tuổi này rồi thì cần phải
chăm sóc da dẻ tử tế.”
Buổi họp báo giới thiệu album mới của Lâm Tương còn
thuận lợi hơn cả mong đợi của Mạc Hướng Vãn. Điều này có được cũng nhờ vào sự
phối hợp tuyệt vời của Tống Khiêm – Giám đốc bộ phận Kế hoạch. Trước buổi họp
báo, anh ấy đã tìm Trưởng nhóm hâm mộ (fan) của Lâm Tương trên mạng. Người này
vừa tới đã khiến cho tất cả vô cùng kinh ngạc, Mạc Hướng Vãn cũng không ngoại
lệ.
Thật không ngờ, Trưởng nhóm luôn đứng sau ủng hộ, cổ
vũ cho nhiều hoạt động của Lâm Tương bấy lâu nay lại là một bà thím ngoài năm
mươi tuổi. Bà thím họ Lý vừa gặp Mạc Hướng Vãn đã nói: “Mọi người phải cố gắng
bảo vệ Tương Tương, cô ấy là người vô tội.”
Vừa nói dứt lời, nước mắt bà đã lã chã chảy xuống.
Mạc Hướng Vãn an ủi thím Lý: “Chúng cháu sẽ luôn bảo
vệ, chăm sóc Tương Tương tận tình, xin bác cứ yên tâm.”
Thím Lý lấy từ trong vali hành lý mang theo một đống
quà tặng. Khi tham gia cuộc thi chọn người đẹp, Lâm Tương đã từng nói rất thích
Hello Kitty nên những fan hâm mộ cô đã mua đủ các kiểu dạng, kích cỡ Hello
Kitty để tặng cô, hơn nữa còn được đặt làm tận bên Nhật. Trong đó có một con
Hello Kitty cao tầm nửa mét, trong tay ôm một trái tim màu hồng, trên đó còn
viết dòng chữ: “Tương Tương, cố lên.”
Trâu Nam thốt lên kinh ngạc: “Nếu như có người đối xử
với em tốt thế này, dù chết em cũng cam lòng.”
Mạc Hướng Vãn liền bóp yêu chiếc mũi của cô bé rồi
nói: “Ngày mai, chị sẽ đưa em đi thi hoa hậu.”
Trâu Nam xua xua tay: “Không, không, không, em làm sao
mà nổi tiếng được chứ. Bây giờ đang thịnh hành kiểu minh tinh tomboy giống như
Lý Vũ Xuân hay Châu Bút Sướng cơ.”
Trên thực tế, Trâu Nam cũng là một mỹ nữ, với một đôi
mắt to tròn, biết cười, lại giỏi trang điểm, thay bạn trai như thay áo nên
thường bị Mạc Hướng Vãn mắng yêu: “Em có thể đi làm sát thủ đàn ông được rồi
đấy!”
Trâu Nam nhanh chóng từ chối danh hiệu này: “Sát thủ
đàn ông của Đài Loan trông như thế này cơ”. Rồi sau đó cô tinh nghịch kèm theo
một dáng điệu tỏ vẻ vô cùng buồn nôn. Khoảng thời gian trước, “sát thủ đàn ông”
Đài Loan đến tham dự chương trình của bạn thân Trâu Nam, đối xử với nhân viên
hậu đài rất vô lễ. Mấy người dẫn chương trình và nhân viên hậu đài cũng còn ít
tuổi, non nớt, nên mấy hôm sau liền tiết lộ chuyện này ra ngoài, đồn thổi ầm ĩ
trong làng giải trí, làm cho mọi người không ai được yên ổn.
Vu Chính lúc nghe xong chuyện đó liền bật cười, nói
với mấy người cấp dưới rằng: “Sắp tới sẽ có người đi theo sau họ dọn dẹp tàn
cuộc ngay thôi ấy mà.”
Quả nhiên không sai, người quản lý của cô minh tinh nọ
tức giận đùng đùng, nhờ mối quan hệ vô cùng rộng khắp, cô ta đã khiến cho mấy
con người thấp cổ bé họng kia chịu không nổi, đà