Anh gọi nhỏ: “Bố ơi.”
Mạc Hạo Nhiên khẽ “ưm” một tiếng.
Mạc Bắc bước tới, tĩnh tâm mài mực cho bố. Vốn ban đầu
anh nghĩ, liệu có nên để bố mở lời trước để đi vào chuyện chính không, nhưng
thấy bố chỉ đưa tay cầm bút, chăm chú đặt từng nét sổ, dấu chấm, không hề có ý
nói gì hết, Mạc Bắc đành chậm rãi mở miệng đi vào vấn đề anh cần nói.
“Bố à, lúc con gặp lại cô ấy, cô ấy đã là một bà mẹ
đơn thân chăm chỉ làm việc. Buổi tối cô ấy còn tới trường Đại học Sư phạm để
học lớp tại chức, thường xuyên phải làm thêm giờ. Cô ấy hoàn toàn khác với lần
đầu khi hai đứa con gặp nhau.”
Mạc Hạo Nhiên lại “ừm” một tiếng nữa.
“Con không biết tại sao tám, chín năm trước cô ấy lại
làm như vậy, nhưng lúc đó con cũng là một người chẳng ra gì, không hề nghiêm
chỉnh chút nào. Thế nhưng cô ấy đã sinh con của con ra đời, sau đó sống đứng
đắn nuôi con chừng ấy năm nay. Bố à, trước kia chính bố từng nói, con người
quan trọng nhất chính là phải sống một cách “nghiêm túc”. Cho nên, cô ấy cũng
đã dạy dỗ và nuôi nấng ra một đứa trẻ ngoan ngoãn, đáng yêu như thế.”
Mạc Hạo Nhiên vẫn chỉ quan tâm đến việc luyện thư
pháp, Mạc Bắc nhìn qua, bố anh đang viết “Thái cúc mọc hướng Đông, ưu nhã ngắm
Nam Sơn”. Anh không nhịn được, đành bật cười ra tiếng.
Mạc Hạo Nhiên nghiêm mặt lại nói: “Nói cho cùng thì bố
chẳng thể nào hiểu mẹ đứa trẻ được như con.”
“Bố ơi, các báo, đài tối nay chắc sẽ còn đăng nhiều
tin tức tầm bậy tầm bạ khác nữa, có điều con vẫn cứ tuân theo đúng lời dạy dỗ
của bố, vào dịp đón năm mới sẽ đưa cháu trai về, chỉ cần bố đồng ý là được ạ.”
Mạc Hạo Nhiên chắp tay ra sau lưng nhìn bức tự mình
vừa viết, đột nhiên than thở: “Bố già thật rồi, tay cầm bút không còn đủ sức
nữa, con nhìn chữ “Thái” mà xem, trông mềm yếu quá, làm sao có thể “ưu nhã ngắm
Nam Sơn” được nữa chứ?”
Mạc Bắc vẫn im lặng chờ câu trả lời của bố.
Mạc Hạo Nhiên tiếp tục ngắm bức tự, trầm ngâm nói: “Từ
trước đến nay, bố luôn giữ sự thanh bạch của bản thân, con hiểu điều này mà.”
Mạc Bắc đưa ánh mắt vừa thận trọng vừa cung kính nhìn
ông.
“Nếu như ngay cả bố cũng không đồng ý thì con sẽ làm
như thế nào?”
Mạc Bắc từ từ bước tới bên chiếc bàn viết chữ, anh
đứng bằng một tư thế cung kính nhất rồi nói với bố: “Bố, mấy năm đi làm, con
cũng tích lũy được một khoản tiền nhất định, con sẽ mua một căn phòng ba phòng
ngủ, hai phòng khách ở gần đây để gia đình ba người chúng con sinh sống. Hai
năm nữa thì con trai con sẽ thi vào cấp hai, con hy vọng có thể cho thằng bé
học ở trường trong khu nhà mình. Bố à, chỉ cần bố mẹ điện thoại một cuộc, con
sẽ quay về làm trong đạo hiếu, bất cứ lúc nào bố mẹ cũng có thể sang thăm Phi
Phi.”
Mạc Hạo Nhiên cũng đứng bật dậy, nhìn vào đứa con trai
đang đứng trước mặt mình. Một ánh mắt trong sáng, không tức giận, không tự ti,
đứng nghiêm trang ở đây, biểu đạt rõ mọi suy nghĩ trong lòng.
Mạc Bắc tiếp tục nói: “Mẹ đứa trẻ bị công việc làm ảnh
hưởng quá nhiều, cho nên con đã đề nghị cô ấy rời khỏi ngành này. Cô ấy đang đi
tìm việc, con sẽ không can thiệp vào chuyện công việc của cô ấy. Mấy năm nay cô
ấy đã chăm chỉ học tập để lấy tấm bằng đại học, tiếng Anh cũng khá, năng lực
làm việc cao, nhanh nhẹn, năng động lại cần cù, chăm chỉ. Con tin chắc rằng dù
cho đăng trong thời kỳ khủng hoảng kinh tế thì cô ấy vẫn có đất dụng võ. Con hy
vọng cô ấy có thể sinh thêm một đứa bé nữa cho con, để con làm trọn hết trách
nhiệm của một người bố. Con cũng sẽ khuyên cô ấy nên đi học bằng MBA, đợi khi
nào nhóc thứ hai lớn hơn một chút, cô ấy sẽ tìm được công việc thích hợp và tốt
hơn nữa.”
Anh nói xong liền nhìn bố bằng ánh mắt chân thành,
không phải không hy vọng sẽ nhận được cái gật đầu đồng ý của bố mình.
Bố anh chắp tay sau lưng, suy ngẫm kỹ càng, sau đó
liền mỉm cười nói: “Mạc Bắc, bây giờ có phải con đang uy hiếp ông già này
không?”
Mạc Bắc lắc đầu: “Bố, từ trước đến nay con không bao
giờ dám làm vậy.”
“Mẹ con muốn đi xét nghiệm AND của đứa trẻ.”
“Bố cảm thấy có cần thiết phải làm vậy không ạ?” Mạc
Bắc liền hỏi lại.
Mạc Hạo Nhiên không trả lời câu hỏi của con trai mà
chỉ nói: “Không phải con đã dự định hết tất cả mọi thứ rồi sao? Bố và mẹ chỉ có
thể đi theo kế hoạch con sắp xếp mà thôi.”
“Bố ơi, bây giờ con cũng đã là một người bố, con muốn
cho con trai mình một gia đình hoàn chỉnh. Mẹ của con trai con cũng là một
người mẹ vĩ đại như bất cứ ai khác trên thế giới này, con và con trai con đều
không thể bì với cô ấy được.”
Mạc Hạo Nhiên liền chỉ vào bức tự mình viết đặt trên
bàn rồi nói: “Bức tự này viết không ổn, con hãy đem vứt đi hộ bố. Tâm không
tịnh thì chẳng thể nào viết được nét chữ ra hồn.”
Mạc Bắc đáp lại một câu “vâng” rồi cầm bức tự lên,
nhưng sau đó lại gấp gọn gàng và mang về cất trong phòng mình.
Chị giúp việc liền chạy tới khuyên anh: “Liệu có nên
nói chuyện với mẹ cậu không?”
Mạc Bắc đưa mắt liếc qua căn phòng của mẹ, bên trong
vọng ra tiếng ti vi. Anh thầm nghĩ, phải để cho bố mẹ một khoảng thời gian nhất
định thì họ mới có thể chấp nhận được việc này, vì vậy anh lắc