kính cửa sổ vẫn in rõ dòng chữ “Giáng sinh
vui vẻ” và cả hình ảnh ông già Noel đang tươi tắn mỉm cười.
Cô chỉ vào ông già Noel rồi nói: “Em nhớ rõ trước kia,
đây là dòng chữ tiếng Anh.”
“Thời đại đã thay đổi, bây giờ người Trung Hoa cũng
đón lễ Giáng Sinh, đương nhiên phải viết chữ Hán rồi.”
“Có phải tất cả đều đã đổi thay? Thật sự là đã thay
đổi hết rồi sao? Những vết tích của quá khứ đều không còn nữa?”
Mạc Bắc im lặng, cùng cô nhìn về con sông ngoài cửa
sổ.
Kiến trúc ở phía bên kia con sông Hoàng Phố hiện đại,
sang trọng, các tòa nhà chọc trời thi nhau xếp hàng, phản chiếu lại ánh nắng
hoàng hôn rực rỡ.
Anh nói: “Khi em còn nhỏ, nhất định đã đi đến những
nơi thế này, có còn nhớ cảm giác khi nhìn về phía bên kia sông không?”
Cô khẽ “ừm” một tiếng.
“Ai ngờ được khu vực đổ nát năm xưa lại biến thành khu
vực tiền tệ huy hoàng, tráng lệ như bây giờ. Chỉ cần chúng ta muốn, tất cả đều
có thể.”
“Đây chính là có nỗ lực ắt có thành công.”
“Hướng Vãn, bởi vì có công sức của con người, cho nên
rất nhiều thứ đã thay đổi.”
Mạc Bắc hôn lên vành tai cô, khiến cô cảm thấy nhồn
nhột nhưng lại không hề trốn tránh, cô để mặc cho anh truyền hơi ấm sang mình.
“Em sắp sửa thất nghiệp rồi, đúng vào thời kỳ khó khăn
thế này. Bên công ty mới cũng không cần em nữa, em thất bại hoàn toàn rồi. Bây
giờ là lúc em phải gánh chịu hậu quả của tất cả những sai lầm mắc phải trước
kia.”
“Đối mặt với thử thách, em sẽ càng ngày càng mạnh mẽ
hơn, ông trời có mắt mà, em nhất định phải tin vào bản thân.”
Mạc Hướng Vãn quay người lại nói: “Đúng vậy, em phải
tự tin vào bản thân. Mạc Bắc, tất cả rồi sẽ tốt đẹp, ngày mai chúng ta vẫn có
dũng khí tiến lên để đón nhận ánh nắng mặt trời, đúng không nào?”
Mạc Bắc mỉm cười: “Ai dám nói không phải chứ?”
Anh cúi đầu hôn nhẹ lên bờ môi cô.
Cách thức anh đăt nụ hôn cũng đã khác, dù rõ ràng vẫn
cùng một bờ môi ấy.
Mạc Hướng Vãn nghĩ, đây không phải là quá khứ mà là
hiện tại. Trên cùng một địa điểm nhưng tâm trạng của hai người đã hoàn toàn
khác xưa.
“Hướng Vãn, lúc không tìm được em, anh thật sự cảm
thấy cô cùng sợ hãi. Anh không hy vọng em nhớ lại quá khứ, em hãy dũng cảm tiến
lên phía trước.”
Mạc Hướng Vãn thì thầm gọi tên anh: “Mạc Bắc.”
Nụ hôn của anh ngày càng nồng nàn hôn, quấn quýt lấy
lưỡi cô, quyến luyến mãi không chịu rời.
Nếu như tiếp tục thì mọi chuyện sẽ chẳng thể nào không
chế được nữa, nhưng lúc này, Mạc Hướng Vãn không hề muốn rời khỏi anh, chỉ muốn
thân mật ở bên anh cho tới thiên trường địa cửu.
Bàn tay của Mạc Bắc nhẹ lướt trên khắp thân người cô,
dần dần làm tê dại mọi suy nghĩ trong cô.
Nhưng anh nghĩ, lúc này không được, càng không phải là
nơi đây. Nơi này ẩn chứa đoạn ký ức kinh khủng nhất trong cuộc đời của Mạc
Hướng Vãn, đối với cả anh và cô, nơi đây chất đầy những ám ảnh về một tuổi trẻ
bồng bột, đen tối.
Anh đưa cô đến đây là để cho cô thấy nơi đây đã thay
đổi thế nào. Anh cố gắng kiềm chế bản thân, vốn dĩ muốn rời khỏi người cô vậy
mà lại chẳng nỡ buông ra. Anh thì thầm gọi tên cô: “Hướng Vãn?”
Anh không biết nên tiến lên hay lui về, cho nên tỏ ra
vô cùng thận trọng.
Mạc Hướng Vãn đang nằm trọn trong vòng tay của anh,
cái ôm của anh hoàn toàn khác với chín năm trước, anh đưa cô tới đây để nhìn
thấy một vùng trời hoàn toàn đổi khác ngoài kia.
Không biết tại sao cô lại cảm nhận được, sau đó xúc
động vô ngần.
Cô chủ động hôn anh, mỗi một phút quyến luyến bên anh
đều giúp cô hòa giải phần nào cảm giác hoang mang, hoảng loạn trong lòng. Cô ôm
chặt lấy anh, hai người sẽ chẳng bao giờ chia cách nữa.
Mạc Hướng Vãn tựa vào ngực anh thì thầm: “Nơi này có
phải đã từng sửa sang rồi?”
Mạc Bắc bật cười: “Không, vòi nước trong nhà vệ sinh
vẫn làm từ bạc.”
Cô lại hỏi anh: “Mạc Bắc, em thật sự có thể tìm được
một điểm xuất phát mới chứ?”
Mạc Bắc không trả lời, anh tự cảnh báo bản thân không
nên quá đường đột, thế nhưng cô như ngọn lửa mãnh liệt, đã thiêu đốt cả thân
người anh. Anh ôm chặt lấy cô, trong khoảng khắc đó, trời đất như xoay chuyển,
anh đặt cô lên giường, thận trọng hôn lên người cô.
Mạc Hướng Vãn khẽ hít thở, một luồng khí nóng rực
truyền từ trái tim ra khắp thân người.
Lúc này, người đàn ông ở bên cô đã kịp thời tìm đến
vào lúc cô mất hết phương hướng, nắm chặt lấy tay cô. Cô gần như tan chảy trước
nụ hôn nồng nhiệt, ấm nóng của anh.
Đôi tay của Mạc Bắc đặt lên thân người cô, anh nói
trong hơi thở gấp gáp: “Hướng Vãn, cứ tiếp tục thế này anh sẽ lại mắc sai lầm
mất. Anh vồn dĩ không muốn…”. Lời còn chưa dứt, Mạc Hướng Vãn đã ngẩng đầu lên
đặt nụ hôn lên môi anh.
Bàn tay ôm chặt lấy bầu ngực cô, tai anh áp sát vào
đến mức nghe rõ mồn một nhịp đập trái tim cô.
Mạc Hướng Vãn nắm chặt lấy bàn tay, nhìn anh thầm
nghĩ, anh không chỉ là bố của con trai cô mà còn là người đàn ông mà cô hết
lòng yêu thương. Vật cản giữa cô và anh dường như đã bị đạp đổ từ rất lâu rồi.
Mạc Bắc nhìn Mạc Hướng Vãn đang nằm trong vòng tay
mình, ánh mắt cô tràn ngập tình yêu, lòng nhiệt thành, sự háo hức, cô đang bắt
đầu hò