Duck hunt
Trách Em Thật Quá Xinh

Trách Em Thật Quá Xinh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325644

Bình chọn: 9.5.00/10/564 lượt.

i người, khiến tất cả đều tò mò, quan tâm tới cô. Bọn họ biến sự tò

mò và quan tâm của mình thành những tin nhắn điện thoại gửi vào di động của cô,

chẳng khác nào những bàn tay với bộ móng sắc nhọn, kéo rách tấm áo khoác ngoài,

nhất thiết muốn cô phải trần trụi trước đám đông mới cam tâm.

Mạc Hướng Vãn dừng lại trước một tòa nhà mua sắm lớn,

đưa tay lên sờ vào khuôn mặt của mình.

Đây là một khuôn mặt đang nghiến răng nghiến lợi mà

chịu đựng mọi thứ sao? Cô thầm nghĩ, quá khứ của cô thì có liên quan gì đến bọn

họ. Cuộc đời của cô chẳng có bất cứ quan hệ gì đến ai, tại sao bọn họ phải quan

tâm như thế?

Thế nhưng, khi di chuyển đến tin nhắn cuối cùng, cô

đọc được: “Mạc tiểu thư, rất tiếc phải thông báo với cô rằng, sau khi Bộ phận

Nhân sự bên công ty tôi bàn luận với nhau, cảm thấy điều kiện của cô có đôi

chút khác biệt so với yêu cầu bên phía chúng tôi, vậy nên chúng tôi đành phải hủy

bỏ buổi phỏng vấn. Hy vọng cô có thể thông cảm.”

Mạc Hướng Vãn đọc lại tin nhắn này một lần nữa, tất cả

mọi tâm trạng khác đều bị tin nhắn này đè xuống tận đáy lòng, một nơi lạnh lẽo

giá băng.

Đằng sau lưng cô vài bước chính là con đường cao tốc,

ô tô phóng vù vù, khá là nguy hiểm, tiến lên trước một bước chính là bức tường

ngăn bằng kính trong suốt, lạnh lẽo. Cô đang đứng trong một dòng người đông đúc

mà giống như đang đứng ở một nơi hoang vắng không người vậy.

Chuyện quá khứ dần dần hiện lên trước mắt cô, không

phải cô muốn lắc đầu là có thể quên ngay được, cũng không thể nào hòa giải toàn

bộ bằng cái ôm hay nụ hôn của Mạc Bắc như tối qua. Quá khứ ấy đã bị tung ra,

kéo cô lại điểm ban đầu, cô đã chạy lâu như thế, nhưng tất cả đều chỉ là dã

tràng xe cát mà thôi.

Mạc Hướng Vãn từ từ nhấc chân lên, muốn lựa chọn một

hướng thích hợp để bước đi tiếp.

Di động lại reo lần nữa, cô giật nẩy mình như đang cầm

hòn than nóng bỏng trên tay, vội vàng tắt máy.

Lúc này, cô thật sự muốn suy nghĩ lại thật kỹ, thật kỹ

tất cả mọi chuyện.

Mạc Hướng Vãn biết rằng mọi chuyện hôm nay thật vô

cùng gay go, thế nhưng không ngờ lại có thể tới mức độ này, hoặc có thể nói là

những phiền phức, gay go của nhiều năm trước cuối cùng cũng đã đến ngày phải

chịu báo ứng.

Cô như mất hết sức lực, vội đưa tay chống vào tấm kính

bên cạnh, không muốn nhìn thấy mình sụp đổ ngay tại đây.



Mạc Hướng Vãn hít một hơi thật sâu, kiên cường bước

tiếp, muốn đi về một nơi nhưng lại chẳng biết phải đi về đâu. Chiếc di động bọc

ngoài bằng lớp kim loại lạnh như băng, vào tiết trời tháng Mười hai càng lạnh

đến mức như muốn đóng băng bàn tay cô lại. Cô chẳng suy nghĩ nhiều, tắt luôn

nguồn di động, cứ như thể đã đóng lại được tất cả mọi ồn ào, huyên náo, thị phi

đáng sợ.

Nhưng con đường giữa thanh thiên bạch nhật thế này làm

sao có thể không huyên náo, ồn ào? Cô lại đứng ở giữa con đường đó nên càng

chẳng thể nào trốn được. Mạc Hướng Vãn vô thức bước vào một con đường nhỏ.

Hai bên đường là những căn nhà cũ kỹ, nơi đây ánh mặt trời

cũng dịu nhẹ hơn, không đón nhận được nhiều ánh nắng ấm áp như bên ngoài. Cô

thận trọng tiến từng bước về phía trước, chỉ sợ sẽ đi nhầm, thế nhưng, cô cũng

muốn nhanh bước để đi hết con đường này, trong lòng cảm thấy vô cùng nặng nề,

chán nản.

Đây là nơi cô xuất phát, thật không ngờ giờ lại bị bức

ép quay về chốn này.

Cánh cửa lớn in đậm dấu vết thời gian hiện ra trước

mặt, trong vô thức cô đã loạn bước đi tới nơi này. Rất nhiều năm trước, cô cầm

theo một bọc đồ bé nhỏ bước đi từ đây, sau đó chẳng bao giờ quay lại nữa.

Mạc Hướng Vãn lại muốn quay về điểm xuất phát, trái

tim không chịu khuất phục trong cô bắt đầu hoang mang, bất lực.

Căn nhà vẫn còn đó nhưng người thì chẳng còn đây nữa.

Mạc Hướng Vãn bình tĩnh lại nhìn, xung quanh đều là các hộ gia đình đã di dời,

nơi này sắp sửa không tồn tại nữa.

Cô thầm nghĩ, tất cả đã sắp biến mất rồi, tại sao cô

vẫn chẳng thể nào rũ bỏ được quá khứ? Hay do chính cô đã gieo mầm đó, cho nên

cô nhất định phải nhận quả kia.

Đang nghĩ miên man thì đột nhiên có người gọi tên cô.

“Mạc Hướng Vãn?” Giọng nói mang theo thái độ hồ nghi

không chắc chắn.

Mạc Hướng Vãn quay lại nhìn, người hỏi chắp tay sau

lưng, khuôn mặt hài hòa, đang nhìn cô bằng ánh mắt ngạc nhiên, xúc động. Cô

nhìn một hồi rồi kinh ngạc kêu lên: “Thầy Ngô?”

Thầy chủ nhiệm thời cấp ba của cô giờ đây mái tóc đã

bạc nhiều nhưng khuôn mặt vẫn hiện rõ sự quan tâm tận tình năm xưa. Thầy vẫn

còn nhận ra người học sinh của mười năm trước, ngay cả tên cũng không hề gọi

sai, điều này khiến cho Mạc Hướng Vãn cảm thấy vô cùng xúc động.

Cô bước tới trước mặt người thầy cũ, cúi đầu theo đúng

lễ trò cũ gặp thầy: “Em chào thầy Ngô.”

Thầy Ngô nhìn thấy cô, trong lòng cảm thấy vui mừng vì

bất ngờ gặp lại học trò cũ, nở nụ cười hiền hậu nói: “Nhiều năm không gặp lại,

nhìn em trông rất ổn.”

Đúng thế, thầy Ngô sẽ tưởng rằng cô đang sống rất ổn,

bởi vì cô đang mặc trên người bộ quần áo đúng tiêu chuẩn văn phòng, trang điểm

nhẹ, đứng đắn, chỉnh tề, búi tóc gọn phía sau, không còn chút vết tích hư hỏng