g Khiêm không nói gì, sắc mặt anh hởi ửng đỏ lên,
có lẽ cảm thấy tức tối vì có ý tốt đến nhắc nhở mà còn bị người ta truy hỏi
liên hồi.
Mạc Hướng Vãn liền nhìn anh với vẻ đầy áy náy: “Xin
lỗi anh, anh đến đây cũng vì ý tốt.”
Tống Khiêm nhìn cô bằng đôi mắt thẳm sâu: “Mary, từ
chức là một lựa chọn tốt nhất của cô. Nếu như đã không thể nào thích ứng với
ngành này thì hãy tránh xa nó ra. Những tin sốc đối với người bình thường kiểu
này, chỉ cần ngủ qua một đêm là tất cả mọi người đều quên hết thôi.”
Mạc Hướng Vãn thành tâm thành ý nói với Tống Khiêm:
“Cảm ơn anh nhiều!”
Tống Khiêm cúi đầu xuống: “Tôi không cần lời cảm ơn
này, Mary, đối với cô, tôi chỉ cảm thấy nuối tiếc. Mỗi người có may mắn và vận
mệnh của riêng mình, nếu như cô đã gặp được một nửa thật sự thì tôi chúc cô
hạnh phúc. Đừng tự hạ thấp giá trị bản thân”. Rồi anh chỉ vào màn hình vi tính:
“Ai mà chẳng có khoảng thời gian chán nản, buồn bã chứ? Đừng có hủy hoại tương
lai của mình chỉ vì ngày hôm qua đen tối.”
Đúng vậy, anh nói rất có lý.
Tống Khiêm chọn lựa cùng tiến cùng lui với Vu Chính
cũng dựa trên đạo lý này. Mỗi một con người đều có máy mắn và vận mệnh của
riêng mình. Những con người, sự việc xung quanh, nếu như bản thân có đủ sức đề
kháng chống chọi lại thì cần gì phải để tâm nhiều nữa chứ?
Vì cuộc nói chuyện ngày hôm nay, Mạc Hướng Vãn sẽ luôn
cảm kích Tống Khiêm.
Lúc quay người bước đi, Tống Khiêm nói lời sau cùng:
“Vu tổng đã bỏ chút công sức, thời gian ra, nên sáng nay chị Quản chỉ bị gọi
đến đồn cảnh sát lần nữa nộp khoản tiền phạt, tất cả sẽ không có vấn đề gì nữa
đâu. Chỉ sợ mỗi đám phóng viên làm phiền mãi không dứt thôi.”
Mạc Hướng Vãn nhấp một ngụm nước, rồi đi sang phòng
Chúc Hạ, trong lòng vẫn không khỏi lo lắng cho chị Quản.
Lại có thêm một người tới, Hách Mại vừa bước vào cửa
đã vô cùng vội vã, gấp gáp, nam nhi đại trượng phu mà ghê gớm, vừa bước vào cửa
là chửi bới liên tục, ngay đến Chúc Hạ cũng phải giật mình.
“Mẹ kiếp, hát hò mãi chẳng thấy nổi được, đã thế còn
lôi về biết bao nhiêu là rắc rối, tôi đúng là có mắt không tròng.”
Sử Tinh liền khuyên giải anh: “Trước tiên đến đón
người ta về đã, tất cả những việc khác để sau rồi tính.”
Hách Mại đập mạnh lên mặt bàn nói: “Nếu như tôi đi đón
một con người như cô ta thì chẳng còn mặt mũi gì nữa, sáng nay phóng viên gọi
điện đến muốn điên cả đầu. Tôi luôn cho rằng mình có mắt nhìn người tốt, chưa
bao giờ nhìn sai ai cả, lần này chịu thảm bại trong bàn tay của con tiểu nha
đầu muốn nổi tiếng nhanh chóng này, còn gì đau hơn nữa chứ?”
Sử Tinh mỉm cười rót ly trà cho anh: “Nói cho cùng thì
vẫn cứ phải đi, là “đứa con” do mình một tay chăm sóc nên đau đớn hơn chút. Chị
Hứa đã ở phòng tạm giam rồi, chị ấy nói đã có thể đón Diệp Hâm về, có điều
phóng viên ở bên ngoài nhiều quá.”
Nghe xong, Chúc Hạ liền dặn dò: “Hai người cùng tới đó
đi, chị Hứa và Diệp Hâm chắc chắn không thể đối phó với đám phóng viên được
đâu.”
Sử Tinh không biết nghĩ gì lại quay sang nhìn Mạc
Hướng Vãn: “Mary, cô có đi không?”
Hách Mại nghe thấy vậy liền quay sang nhìn chằm chằm
vào cô, như muốn có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu vậy.
Mạc Hướng Vãn chỉ đành mỉm cười khổ sở, cô thầm nghĩ,
việc này nên gọi là gì đây? Diệp Hâm gia nhập làng giải trí, cô coi như cũng
góp một phần công sức, đương nhiên sẽ có đôi chút cảm giác trách nhiệm, có
nhiều việc, đích thực cần phải dũng cảm tiến lên. Đây là một nguyên tắc thuộc
về trách nhiệm cần phải tuân thủ.
Cô liền đứng dậy nói: “Chúng ta cùng đi thôi!”
Chúc Hạ tỏ ra rất hài lòng, gật gật đầu, còn phái thêm
hai anh bảo vệ to lớn, lực lưỡng mà công ty thuê về lên đường cùng bọn họ.
Trên đường đi, Sử Tinh quay sang nói với Mạc Hướng
Vãn: “Mary, em đích thực là một nhân viên đẳng cấp số một.”
Mạc Hướng Vãn nghe thấy câu nói này, trong lòng chẳng
khác nào lò lửa, nhanh chóng đáp lại: “Có một nhà văn từng viết rằng, ông chủ
muốn tôi chết đứng thì tôi không thể hy sinh trong tư thế ngồi được, không phải
sao?”
“Em nói rất đúng.”
Hách Mại ngồi bên nghe thấy cũng góp chuyện: “Hai
người đúng là đều tốt đẹp, đáng tiếc là con bé ngốc nghếch kia lại chẳng có
chút cảnh giác nghề nghiệp nào cả, ăn vụng bên ngoài cũng không biết cách chùi
mép cho sạch.”
Khi đến nơi, đây đích thực là một sự việc phiền phức
được gây ra mà không dọn dẹp gọn gàng. Đồn cảnh sát không còn yên lặng, tĩnh
mịch như tối qua nữa, cánh phóng viên vây chặt quanh đó, mấy người cảnh sát
buộc phải đi ra ngoài làm công việc của nhân viên bảo an, yêu cầu đám phóng
viên giữ im lặng.
Xe dừng ngoài cổng, từ xa họ đã thấy Hứa Hoài Mẫn và
Diệp Hâm đang đứng trốn trong đại sảnh của đồn cảnh sát, che mặt lại định đi ra
ngoài rồi lại quay vào trong. Tình hình đúng lúc này hoàn toàn nằm ngoài tầm
kiểm soát, bọn họ quyết định sẽ ở lại trong xe quan sát một lúc rồi tính sau.
Từ trong đồn cảnh sát có một người phụ nữ đi lướt qua
Hứa Hoài Mẫn và Diệp Hâm rồi lạnh lùng bước ra ngoài. Đó là Quản Huyền, thái độ
chị bình thản, nói chính xác là lãnh đạm, vừa bước
