ến thần tốc như
vậy. Trước mặt mọi người, Chúc Hạ không kiêu ngạo, không mềm mỏng, không đáo để
cũng không ỷ lại, giữ đúng đạo nghĩa thông thường. Ở trong tình trạng như lúc
này, chị vẫn có thể giữ được bình tĩnh, đúng là không dễ dàng gì.
Cũng có thể đây chính là thực lực vốn có của Chúc Hạ,
chỉ là chưa từng biểu lộ cho mọi người thấy mà thôi.
Cô nhìn sang Sử Tinh, đúng là nhìn nhân viên xét chủ,
binh hùng tướng mạnh, nhìn thấy dáng vẻ, thực lực, tài năng của Sử Tinh là có
thể tưởng tượng ra tác phong hành xử hằng ngày của Chúc Hạ rồi.
Mạc Hướng Vãn nghĩ tới đây, lại lắc đầu, việc này cũng
chẳng hề liên quan gì tới cô.
Hội nghị lần này khá đơn giản, bên ngoài thì là cấp
trên cấp dưới thống nhất đưa ra cách giải quyết cho vấn đề này, ngầm ý thì
chẳng qua là phát tín hiệu chuyển giao quyền lực.
Sau cuộc họp, Sử Tinh nói với Mạc Hướng Vãn: “Em đúng
là chẳng cẩn thận chút nào, hôm qua lúc đi ra sao lại để cho phóng viên chụp
được ảnh chứ?”
Mạc Hướng Vãn đang cảm thấy áy náy trong lòng, dù sao
đi nữa, đây cũng là sai sót của cô. Cô chỉ biết thở dài: “Là do em đã quá vô
ý.”
Sử Tinh liền an ủi: “Hầy, sự việc đã đến nước này,
chúng ta sẽ tận lực giải quyết. Gặp phải chuyện như thế, hy vọng em sớm điều
chỉnh lại tâm lý, tất cả những thứ khác đều là giả, tâm trạng của mình mới là
điều quan trọng nhất.”
Mạc Hướng Vãn biết trả lời câu này ra sao đây?
Sử Tinh đang dùng câu nói này để ám chỉ cô không đủ
thận trọng khi kết bạn. Cô cũng chỉ đành mỉm cười khổ sở.
Quản Huyền không ngờ lại trở thành điểm chí mạng và
chuyện nực cười của cô với Vu Chính.
Mạc Hướng Vãn quay đầu lại nhìn phòng làm việc của
Tổng giám đốc, Vu Chính và Chúc Hạ đang đứng nói chuyện với nhau, hai người đều
ngẩng cao đầu, không hề nhường nhịn nhưng thái độ vẫn tỏ ra vô cùng ôn hòa.
Sử Tinh đột nhiên thì thầm bên tai cô: “Em có biết
không, Vu tổng với Vu phu nhân đã thỏa thuận ly hôn rồi.”
Mạc Hướng Vãn giật mình, đây vốn là điều nằm trong dự
liệu của cô từ trước nhưng cô không ngờ nói lại đến nhanh như vậy.
Sử Tinh lại bổ sung thêm một câu: “Cũng một thời gian
rồi.”
Tất cả mọi việc đều đã được sắp xếp từ trước, giờ chỉ
chờ một “thiên tử mới lên ngôi” nắm quyền mà thôi.
Những người nắm quyền chủ động trong trò chơi ở chốn
quan trường này từ trước đến nay không bao giờ giống như những người làm công
ăn lương tất bật cả ngày. Cô chẳng qua cũng chỉ là một con cờ mà thôi, trong đó
bao gồm cả Quản Huyền, Vu Chính và có thể cả Chúc Hạ nữa.
Sau tất cả những biến động này, tâm tư của Mạc Hướng
Vãn càng trầm tĩnh, bình an hơn.
Ai ngờ đúng lúc ấy, Trâu Nam vô cùng hoang mang, hoảng
loạn chạy tới gọi cô: “Lão đại!”
Mấy hôm nay là thời gian làm việc cuối cùng của Trâu
Nam ở Kỳ Lệ, thế nhưng cô vẫn giữ vững tinh thần làm việc, đi làm tử tế, nghiêm
túc. Điều này khiến cho Mạc Hướng Vãn cảm tháy khá an ủi, cô gái do đích thân
mình chỉ bảo, hướng dẫn sau cùng đã không khiến bản thân cô phải thất vọng.
Thất vọng, đích thực lúc này cô đang cảm thấy như vậy.
Ngày hôm qua, tâm trạng cô cũng đang tràn đầy thất vọng.
Cô tưởng rằng tình yêu ấm áp, bao la của Mạc Bắc sẽ
sưởi ấm trái tim nhiều phiền não của cô, không khiến cô phải nghĩ tới hai từ
chán nản, sầu muộn, thế nhưng, vừa không để tâm đôi chút, trong đầu cô lại tràn
ngập nỗi thất vọng tràn trề.
Cô nghĩ, cô chẳng thể nào tiếp tục làm bạn với Quản
Huyền được nữa, phải làm sao, làm sao đây?
Tiếng gọi của Trâu Nam vừa hay kéo cô thoát ra khỏi
tâm trạng đó. Khuôn mặt cô bé hiện rõ nét kinh hoàng, không biết cái gì đã
khiến cô bé hoảng sợ đến vậy. Mạc Hướng Vãn liền hỏi: “Lại xảy ra chuyện gì
sao? Nếu như phóng viên gọi điện tới, em không để tâm là được rồi.”
Trâu Nam lắc lắc đầu: “Lão đại, chị hãy lên mạng mà
xem.”
Vừa nói xuong, Trâu Nam đã nhanh tay mở luôn chiếc máy
tính trên bàn của Mạc Hướng Vãn, sau đó khởi động trình duyệt IE, lên diễn đàn
nổi tiếng nhất trong nước. Mỗi ngày có đến hàng triệu người đăng nhập vào trang
này, còn thu hút sự quan tâm của mọi người hơn cả các loại báo chí khác.
Trâu Nam mở ra một mục tin, có rất nhiều người cũng
đang theo dõi, bởi vì trên đó có hai chữ rất to “tin sốc”. Trâu Nam ấn vào đó,
Mạc Hướng Vãn liền tập trung dõi theo.
Thời gian gần như quay ngược lại, tất cả mọi thứ đều
lặng im.
Mạc Hướng Vãn quay trở về ký ức năm mười sáu tuổi. Cô
mặc những bộ quần áo gợi cảm, mỏng tang, lang thang ở vũ trường, quán bar, quán
game. Cô đứng trong một đám thanh niên nam nữ choai choai ăn chơi, trụy lạc,
tạo ra rất nhiều dáng hình quyến rũ, đối diện với chiếc máy ảnh lớn.
Lúc đó, máy chụp ảnh còn dùng phim, chứ nào có máy ảnh
kỹ thuật số như bây giờ. Cho nên khi scan ảnh lên máy tính, hình ảnh hơi mờ ảo,
mơ hồ, như chính đoạn ký ức không đẹp đẽ đã dần bị quên lãng trong cô.
Trong bức ảnh, cô nhuộm mái tóc màu hạt dẻ, buông xõa
trên bờ vai, giống hệt như một con yêu tinh không biết chui ra từ nơi nào. Sau
khi dùng thuốc lắc xong, ánh mắt cũng gần như biến sang màu hạt dẻ.
Thật sự là quá xa vời, bản thân cô cũng sắ