ra ngoài đã bị phóng viên
bao vây chặt xung quanh.
Thật ra đến quá nửa số phóng viên có mặt tại đó không
biết mặt Quản Huyền, nhưng cũng có người biết, có lẽ do thường xuyên tới More
Beautiful tiêu khiển.
Một phóng viên hỏi: “Quản tiểu thư, xin hỏi có phải
Diệp Hâm bị bắt ngay tại quán bar của chị hay không? Trong quán bar của chị phải
chăng có các phi vụ làm ăn phi pháp?”
Quản Huyền bước đi không trả lời, có cảnh sát đi trước
mở đường cho chị, ánh đèn flash không ngừng lóe lên trên thân người chị. Chị
vừa bước ra, ngước đầu lên đã nhìn thấy mấy người đang chuẩn bị rời khỏi chiếc
xe đi vào phía trong.
Sử Tinh khẽ lên tiếng hỏi: “Đúng là không hay, chúng
ta đợi chút nữa rồi vào cũng được.”
Mấy người họ lại quay vào bên trong chiếc xe, nhìn
Quản Huyền bước ra ngoài, bị phóng viên hỏi liên tục đến mức không thể không
đưa ra câu trả lời.
Quản Huyền nói: “Quán bar của chúng tôi hoàn toàn
không liên quan gì đến vụ việc này. Chúng tôi mở cửa làm ăn, đón tiếp khách
hàng cũng có năm bảy loại người, việc này không thể kiểm soát được. Nếu như
người ta có động cơ, mục đích không chính đáng, trái phải luật, chúng tôi cũng
chẳng thể nào tố giác, ngăn chặn được, chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt mà thôi.
Đúng là không biết phải tìm ai để kêu mối oan này. Các bạn đều biết rằng, đây
là những khách hàng có động cơ, mục đích vi phạm pháp luật mà chúng tôi chẳng
thể nào kiểm soát nối.”
Quản Huyền là một người rất biết cách ăn nói, sử dụng
tiếng phổ thông rất chuẩn, đặc biệt là khi đám phóng viên chẳng thể đợi được
Diệp Hâm, nên nghe thấy câu trả lời của Quản Huyền, cảm thấy rằng đây là một
tin rất đáng đăng. Vậy nên lúc chị trả lời phóng vấn, nơi đó đột nhiên im lặng
như tờ, khiến cho những người đang ngồi trong xe cũng nghe thấy rõ mồn một.
Mạc Hướng Vãn cố gắng hết sức nhìn chị từ cửa sổ của
chiếc xe màu nâu. Một Quản Huyền như vậy đối với cô vừa lạ lẫm lại vừa quen
thuộc, chị đứng giữa đám phóng viên, bình tĩnh, thản nhiên, thái độ tự tại, lại
còn tỏ ra bản thân vô can, đúng là lão luyện đến mức đáng sợ.
Mạc Hướng Vãn chợt nghĩ, chị đúng là một ảnh hậu Oscar
tồn tại giữa chốn nhân gian. Càng nghĩ cô lại càng cảm thấy không thoải mái,
giống như cảm giác trước khi bị cảm mạo vậy.
Một phóng viên khác lại hỏi, đúng vào trọng điểm của
vấn đề: “Hôm nay, trên mạng có người đăng tin, một nhân viên làm việc tại Kỳ Lệ
đã ra ngoài hành nghề mại dâm khi còn niên thiếu, chị có biết chuyện này hay
không?”
Ánh đèn flash bên ngoài không ngừng lóe lên trên người
Quản Huyền, mọi người trong xe đổ ánh mắt vào Mạc Hướng Vãn.
Quản Huyền mỉm cười, Mạc Hướng Vãn cũng mỉm cười nhưng
là nụ cười gượng gạo, đắng cay, khổ sở.
Cô không biết Quản Huyền sẽ trả lời ra sao, chị đứng ở
nơi đó, bởi vì nhận được câu hỏi như vậy nên dường như đã trở thành tâm điểm
chú ý của cả khu. Tất cả các phóng viên đều nhìn chị với ánh mắt đầy mong đợi,
thái độ của người trong xe cũng trở nên kỳ quái, lạ lùng.
Chuyện riêng của cô bất cứ lúc nào cũng có khả năng bị
phơi bày toàn bộ ra trước bàn dân thiên hạ.
Mạc Hướng Vãn bất giác nắm chặt bàn tay, giờ mới nhận
ra lòng bàn tay cô đầy mồ hôi lạnh, thì ra cô đang vô cùng căng thẳng, càng cách
quá khứ gần bao nhiêu, cô lại càng hoảng hốt bấy nhiêu.
Mạc Hướng Vãn cảm thấy đạo đức nghề nghiệp của mình có
phần hơi cao quá, mảnh đất bằng phẳng vững chắc dưới chân cô dường như sắp sụp
đổ rồi.
Đến lúc này, cô mới nhận ra rằng, bản thân đã không
còn tín nhiệm Quản Huyền như xưa nữa.
Sau khi nghe thấy câu hỏi này, Quản Huyền nhanh chóng
trả lời: “Việc này tôi không biết.”
Không có ai gặng hỏi thêm nữa, chỉ nghe thấy tiếng đèn
flash vẫn không ngừng vang lên.
Mạc Hướng Vãn vẫn chưa thể yên tâm thở phào nhẹ nhõm
được. Cô có một dự cảm không lành, sau câu nói này, mọi chuyện vẫn chưa thể kết
thúc.
Quả nhiên là vậy.
Quản Huyền lại tiếp tục nói thêm: “Có điều thông
thường mà nói, cấp trên không ra gì thì sao có thể yêu cầu cấp dưới tử tế được chứ”.
Chị xua xua tay. “Không phải các người đều đã nghe thấy tin tức rồi sao?”
Mạc Hướng Vãn nhanh chóng nhắm chặt mắt lại, tiếng đèn
flash vang lên phía ngoài cửa sổ dần dần lớn lên, khiến cho đầu cô đau như búa
bổ.
Lúc này đã vào dịp cuối năm, bắt đầu vào quãng thời
gian tổng kết cả năm, tất cả mọi tốt xấu rồi sẽ đều kết thúc.
Khi đi học, điều khiến Mạc Hướng Vãn sợ hãi nhất chính
là khi nghe đọc điểm thi, bởi vì cô lúc nào cũng nỗ lực học hành, nhưng kết quả
nhiều khi vẫn không được như ý muốn. Đây chính là một kết thúc, kết thúc tất cả
mọi nỗ lực trước đó của cô.
Sẽ chẳng có bất cứ ai tin rằng trước đây cô đã vô cùng
nỗ lực chăm chỉ.
Cô ngồi nơi đó, trấn tĩnh lại tâm trạng, trái tim vẫn
đang đập rất mạnh, đến mức ngay cả bản thân cô cũng nghe thấy rõ ràng.
Thế nhưng mọi việc vẫn chưa dừng lại ở đó.
Một phóng viên khác lại đặt câu hỏi cho Quản Huyền:
“Giám đốc Bộ phận Quản lý Nghệ sỹ năm xưa dường như hành nghề không chính đáng,
phải chăng việc này có liên quan chặt chẽ đến vụ việc của Diệp Hâm?”
Quản Huyền l