Trách Em Thật Quá Xinh

Trách Em Thật Quá Xinh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325705

Bình chọn: 7.00/10/570 lượt.

iền đáp: “Đừng có hỏi tôi, đừng có hỏi

tôi, tôi chỉ là một người làm ăn nhỏ lẻ vô tình bị cuốn vào vụ việc này mà

thôi, xin các anh chị giơ cao đánh khẽ, bỏ qua cho tôi nhé”. Chị còn nhún vai

một cái, miệng nở nụ cười tươi tắn, xán lạn như cơn gió xuân ấm áp.

Mạc Hướng Vãn khẽ mấp máy đôi môi, cô muốn gọi chị một

tiếng “chị thích lo chuyên bao đồng”, thế nhưng, cụm từ này cứ mãi nghẹn nơi cổ

họng, không phát ra ngoài được, cảm giác vô cùng khó chịu.

Tại sao lại trở nên khó khăn đến vậy?

Lúc ấy di động của cô chợt vang lên, Sử Tinh phải đẩy

tay cô một cái thì cô mới lấy lại được hồn phách. Cô mở máy, giọng nói của

người đầu dây kia cất lên lảnh lót: “Mạc tiểu thư, xin hỏi hình ảnh của cô gái

trong bức ảnh tung lên trên mạng sáng hôm nay có phải là cô không? Cô có nhìn

nhận thế nào về vụ việc của Diệp Hâm?”

Cô tê dại thân người nghe điện thoại, vào thời khắc

những việc hoang đường trong quá khứ bị đào bới lại khiến cô cảm thấy nhục nhã,

xấu hổ thế này, làm sao có thể kịp thời phản ứng?

Nhưng có người đã phản ứng rất nhanh, Sử Tinh ngồi bên

cạnh nghe thấy vậy liền cầm lấy chiếc điện thoại của cô nói: “Mạc tiểu thư

không đem theo di động ra ngoài, xin hỏi ai đấy ạ? Tôi có thể chuyển lời lại

cho.”

Hách Mại liền hỏi: “Hay chúng ta quay về?”

Mạc Hướng Vãn hít một hơi thật sâu, ngẩng cao đầu, cô

đã lấy lại được bình tĩnh, không để cho bản thân chìm đắm mãi trong đau khổ,

hoảng loạn thế này được. Cô nói: “Chúng ta quay về thôi, nếu như ở lại, e rằng

tôi sẽ ảnh hưởng đến công việc của mọi người.”

Sử Tinh đã xử lý xong người gọi điện thoại đến cho Mạc

Hướng Vãn. Chị nói: “Mary nói rất đúng, chúng ta nên về trước, một lúc nữa sẽ

quay lại đón Diệp Hâm sau.”

Khi quay về công ty, có khá nhiều đồng nghiệp nhìn

thấy Mạc Hướng Vãn, thái độ đều tỏ ra khá kỳ quái, chỉ mỗi mình Trâu Nam là lo

lắng thật sự cho cô mà thôi.

Thế nhưng, tất cả đều không nói gì, chỉ im lặng nhìn

theo cô, sau đó lại cúi đầu làm tiếp công việc của mình. Đây chính là thắng lợi

của im lặng với huyên náo.

Sử Tinh vỗ nhẹ lên bàn tay Mạc Hướng Vãn: “Không sao

đâu, em có muốn về trước không?”

Có lẽ đây cũng chính là chỉ thị của Chúc Hạ, nếu cô ở

lại nơi này chỉ có thể làm tăng thêm tính phức tạp, phiền phức của sự việc mà

thôi. Bọn họ đang còn rất nhiều vấn đề cần giải quyết, không có thời gian và

tâm tư lo nghĩ đến cô được.

Mạc Hướng Vãn gật gật đầu, không muốn gây thêm phiền

phức cho người khác nữa, đây là tôn chỉ làm việc của bản thân. Cô nhanh chóng

thu dọn đồ đạc của mình, rồi dặn dò Trâu Nam thêm vài câu. Trâu Nam tỏ ra vô

cùng lo lắng, nhưng lại chẳng biết phải nói với cô thế nào, cuối cùng an ủi một

câu: “Lão đại, em tin rằng người tốt sẽ được bình an cả đời.”

Trâu Nam nói xong liền gật đầu, Mạc Hướng Vãn cũng gật

gật đầu.

Cả hai đều hy vọng người kia có thể nhận được sức mạnh

của mình.

Hướng Vãn bước ra khỏi phòng mình thì gặp Tống Khiêm,

anh bước lại gần đề nghị: “Tôi đưa cô về nhé?”

Mạc Hướng Vãn khéo léo từ chối: “Không cần đâu, tôi sẽ

đi về bằng cửa sau của tòa nhà, những con đường tắt quanh đây tôi đều biết rõ,

các phóng viên chắc không đuổi theo được đâu.”

Tống Khiêm thành khẩn nói: “Mary, xin cô hãy tin vào

suy đoán của tôi.”

Mạc Hướng Vãn mỉm cười, lúc này mới nhận thấy cơ mặt

mình cứng đơ lại, chẳng thể nào cười nổi: “Tống Khiêm, hy vọng sau này anh và

Vu tổng muốn gì được nấy”. Cô lại không nhịn được hỏi thêm một câu: “Liệu Vu

tổng có kết hôn với chị Quản không?”

Tống Khiêm mỉm cười đầy mơ hồ: “Hy vọng chúng ta sẽ

muốn gì được nấy. Còn việc kia tôi không tiện trả lời câu hỏi của cô, tối qua Vu

tổng vẫn còn tổ chức sinh nhật cho Vu phu nhân. Có nhiều chuyện chúng ta không

phải là người trong cuộc nên thật sự chẳng thể nào hiểu nổi.”

Mạc Hướng Vãn đưa tay ra bắt tay anh: “Nếu đã không

hiểu thì chúng ta đừng nhìn nữa. Tống Khiêm, tạm biệt.”

Lúc bước ra khỏi văn phòng công ty, cô vẫn còn nhìn

thấy Vu tổng và Chúc Hạ đang ngồi trong phòng làm việc của Tổng giám đốc, hai

người nhìn nhau, không biết đang nói những gì. Cách một bức tường bằng kính,

chẳng khác nào cả ngọn núi cao, không thể nghe thấy điều gì hết.

T¬T

Mạc Hướng Vãn đi men theo một con đường nhỏ, rẽ trái

rồi rẽ phải, cô biết cần đi ra khỏi tòa nhà bằng con đường nào là an toàn nhất.

Bước ra khỏi đây, phía ngoài là một dãy phố buôn bán sầm uất, gần đó là một con

đường lớn, dòng người lướt qua vội vã, làm gì có ai để ý xem người đi đường có

sắc mặt khổ sở, buồn bã là vì sao?

Mạc Hướng Vãn rút di động ra, muốn gọi điện thoại cho

Mạc Bắc. Lúc này, cô chỉ muốn gặp mặt anh, nhưng khi rút di động ra, cô phát

hiện nó đang ở trạng thái tắt máy. Lúc nãy Sử Tinh đã tắt giùm cô, cô không nhớ

bật lại máy.

Có lẽ bật máy lên cũng không phải là chuyện tốt lành

gì nhưng Mạc Hướng Vãn vẫn chẳng kìm nén được mà bật lên. Có rất nhiều người

không gọi được điện thoại liền gửi tin nhắn, tất cả đều cùng một câu hỏi –

“Người trong bức ảnh đó có phải là cô không?”

Đoạn dĩ vãng đen tối trước kia của cô đã hiện lên

trước mặt mọ


Snack's 1967