bàn mổ. Phi Phi ở trong bụng em chẳng mấy
khi khiến em chịu đau đớn, sau khi ra đời cũng vô cùng ngoan ngoãn, dễ nuôi, có
lẽ thời gian đau đớn nhất chính là tám tiếng đồng hồ ấy.”
Anh xoay người cô lại và nhìn thấy vết sẹo in trên
bụng cô, dù rằng bây giờ đã mờ nhạt đến mức gần như không nhìn thấy nữa. Anh nhẹ
nhàng vuốt lên chiếc bụng mềm mại, nhỏ nhắn của cô, rồi nói: “Thật sự xin lỗi
vì khi ấy anh đã không có ở bên cạnh em.”
“Anh có ở đó cùng chẳng làm được gì mà.”
“Ít nhất thì anh cũng có thể ở bên cạnh em.”
Đột nhiên, Mạc Hướng Vãn thấy lạnh nên khẽ kêu lên:
“Lạnh quá.”
Lúc này, Mạc Bắc mới nhận ra cửa sổ đang mở, anh liền
đứng dậy đóng chặt cánh cửa lại, không khí ấm áp lại lan tỏa trên thân thể hai
người.
Mạc Hướng Vãn lại ôm lấy Mạc Bắc: “Em hiểu được ý anh
muốn nói.”
“Em hãy thử giải phóng bản thân, đây không chỉ đơn
giản là tha thứ. Hướng Vãn, em có thể quay đầu lại thì mới có thể nhìn về phía
trước xa hơn nữa.”
Mạc Hướng Vãn thở dài: “Ở nơi này, em đã từng là một
món quà của anh.”
Mạc Bắc đưa tay lên trán, khẽ than: “Tốt nhất là hay
quên điều đó đi, mẹ Phi Phi của anh ạ.”
Anh thấy Mạc Hướng Vãn không phản ứng gì, liền đưa tay
cù cô, thế là cô co người muốn trốn tránh, có điều anh không chịu thôi, không
bao giờ lui nữa, mãi mãi nắm chặt lấy tay cô.
Mạc Bắc nói với Mạc Hướng Vãn bằng thái độ ăn vạ đến
cùng: “Mẹ Phi Phi, em đã để anh tiến sâu vào trái tim em rồi thì đừng mong đuổi
được anh đi nữa.”
Mạc Hướng Vãn chỉ còn biết gật đầu mỉm cười dịu dàng.
Mạc Bắc lại nói: “Thật ra, bây giờ nghĩ lại thì chuyện
ngày xưa cũng không đến nỗi tồi tệ như mình nghĩ, đúng không? Ví dụ như anh
vậy.”
Mạc Hướng Vãn không nhịn được bật cười.
Mạc Bắc nhìn thấy Mạc Hướng Vãn cuối cùng đã có thể
bật cười tươi tắn, vui vẻ, trong lòng cũng cảm thấy thoải mái hơn.
T¬T
Vào buổi sáng sau khi đọc được bài báo về cô ở trên
mạng, Mạc Bắc nhận được điện thoại của mẹ. Bà Mạc nghiêm nghị hỏi: “Bắc Bắc,
những gì viết trên mạng có phải là thật không?”
Mạc Bắc trước tiên không nói gì, anh ngẫm nghĩ một hồi
rồi mới chậm rãi nói: “Mẹ à, không phải mẹ đã điều tra rồi sao?”
“Mẹ vẫn luôn nghĩ là hai đứa yêu quá sớm, con người
của con bé đó tốt, mẹ cũng chẳng truy cứu làm gì. Thế nhưng sự thật thì hai đứa
không phải là như vậy. Những chuyện đó bị người ta bới móc ra, làm sao mà mẹ
chịu đựng nổi, mất mặt thế nào con có biết không? Lần này lại còn mất mặt trước
bàn dân thiên hạ nữa chứ!”
“Mẹ ơi, lúc đó bản thân con cũng mắc phải lỗi lầm.
Những người mắc phải lầm lỗi, mẹ không cho người ta con đường làm lại từ đầu
sao? Đừng có lúc nào cũng nghĩ tới việc mất mặt có được không ạ?”
Bà Mạc nghe thấy ý muốn biện hộ, che chở cho cô gái
kia của Mạc Bắc, ban đầu lặng người ngạc nhiên, bà thật không ngờ con trai mình
cũng có lúc kiên quyết đến vậy. Từ trước đến nay, tính cách Mạc Bắc ôn hòa, nhã
nhặn, luôn luôn kính trọng, lễ phép với bố mẹ. Chính vì thế bà cảm thấy căng
thẳng liền ra lệnh cho anh: “Bắc Bắc, mẹ đề nghị con mau đi làm xét nghiệm
AND.”
Mạc Bắc lập tức phản đổi: “Mẹ à, không phải mẹ đã gặp
đứa trẻ rồi sao? Thằng bé lẽ nào trông không giống con khi còn nhỏ? Nếu như
trong không giống thì làm gì có chuyện mẹ đến thăm thằng bé hết lần này đến lần
khác như thế?”
Bà Mạc hoàn toàn không thể đối đáp lại được.
“Mẹ,
con vẫn luôn tin tưởng rằng mẹ là người thấu tình đạt lý.”
Bà Mạc liền nghiêm nghị nói lại: “Lúc đó, mẹ vẫn chưa hề biết trước kia cô ta
làm những chuyện đó, hôm nay biết được thật sự là mẹ đã hồn bay phách tán.”
“Hồi trước, con còn làm những chuyện hoang đường, bại
hoại hơn, chẳng lẽ mẹ lại không biết?”
Bà Mạc đang rất tức giận, nhưng Mạc Bắc vẫn cứ hỏi
liên tục: “Mẹ ơi, bây giờ mẹ muốn con phải thế nào chứ? Sau khi xét nghiệm AND,
nếu như đó là con của con thật thì cướp đứa trẻ về rồi bỏ mặc mẹ đứa bé không
quan tâm sao? Mẹ à, mẹ còn nhớ bộ phim Đài Loan Mẹ
ơi, xin hãy yêu con thêm lần nữa mà lần trước hai mẹ con
mình cùng xem không, lần đó mẹ đã khóc rất nhiều, mẹ vẫn nói rằng bố của đứa
trẻ là người không ra gì, tại sao lại đối xử với mẹ của đứa trẻ như vậy. Mẹ ơi,
con không muốn làm người bố như vậy đâu.”
Bà Mạc hoàn toàn nghẹn lời, tức tối quát lên: “Con
đừng có ăn nói lăng nhăng với mẹ, tự đi mà nói với bố con ấy.”
Mạc Bắc dập điện thoại, đứng bật người dậy, đi đến chỗ
Chủ nhiệm Giang xin phép nghỉ. Anh nghĩ chuyện này không thể nào chậm trễ được,
cần phải nói rõ ràng tất cả mọi chuyện.
Lúc về đến nơi, mẹ anh cũng có nhà, chị giúp việc nói
buổi sáng thấy mẹ anh vội vội vàng vàng từ đâu về, vừa vào nhà đã hổn hà hổn
hển nói với bố anh rất nhiều chuyện. Từ lúc đó đến giờ bà vẫn đóng chặt cửa
phòng mình, còn bố anh thì đang ở trong thư phòng luyện thư pháp.
Mạc Bắc trước tiên đi gặp bố.
Anh bước vào thư phòng, nhìn thẳng vào bức tự lớn trên
tường, còn Mạc Hạo Nhiên đang quay lưng lại phía anh viết chữ. Từ chỗ đứng của
mình, Mạc Bắc nhận thấy mái tóc của bố đã bạc quá nửa, thân thể cao lớn của bố
giờ đây cũng đã già nua, lụ khụ đi nhiều.