The Soda Pop
Trách Em Thật Quá Xinh

Trách Em Thật Quá Xinh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326522

Bình chọn: 9.5.00/10/652 lượt.

nhiên có người kéo lấy

tay áo anh từ phía sau, anh quay đầu lại, thì ra là cậu bé lém lỉnh khi nãy.

Cậu bé nói: “Chú bốn mắt, cháu cùng chú tới bệnh viện

có được không?”

Tuy lời nói là vậy, nhưng cậu bé hoạt bát, nhanh nhẹn

ấy đã trèo lên chiếc xe tìm chỗ ngồi đâu ra đấy rồi.

Mạc Bắc cảm thấy thú vị lại tiếp tục nói chuyện cùng

cậu bé, anh hỏi: “Tại sao cháu lại muốn cùng chú tới bệnh viện?”

“Trên truyền hình mọi người thường nói, người gây họa

thì phải chịu trách nhiệm”. Vừa nói cậu bé vừa ưỡn thẳng ngực, trong tư thế

ngẩng cao đầu, sau đó liền nuốt nước miệng, thì thầm: “Bố của bạn Vu Lôi rất

nghiêm, chắc chắn bác ấy sẽ đánh Vu Lôi, cháu ở bên cạnh không tiện chút nào,

cậu ấy bị ăn đòn còn cháu thì không, kiểu gì Vu Lôi cũng trách cháu không đủ

nghĩa khí.”

Đây là một lý do khiến Mạc Bắc không biết nên khóc hay

cười nữa. Anh lại hỏi cậu bé: “Nhà cháu ở đâu? Chú đưa cháu về nhà trước được

không?”

Cậu bé lắc đầu quầy quậy: “Cháu nhất định phải đến

bệnh viện, chỉ khi nghe bác sỹ nói chú không sao hết thì mới an tâm được. Tốt

nhất là chú không phải chỉnh hình, cháu thật sự chỉ có hai trăm đồng tiền mừng

tuổi thôi.”

Mạc Bắc hoàn toàn bó tay trước sự kiên quyết không hề

có chút đạo lý này của cậu bé, anh đành phải ngồi vào xe nói tên bệnh viện cho

người hảo tâm muốn chở đi.

Cậu bé lại gọi anh: “Chú bốn mắt.”

Mạc Bắc cau chặt đôi mày, cách xưng hô này thực quá kỳ

quái, anh liền đẩy cặp kính lên nói: “Chú họ Mạc.”

Thật không ngờ đứa trẻ nhỏ này vô cùng linh hoạt,

không hề thay đổi cách xưng hô, còn nói thêm: “Ôi, trùng hợp quá, chú bốn mắt,

cháu cũng họ Mạc, cháu tên là Mạc Phi, Phi trong cụm từ vui vẻ, phi thường ấy.”

Mạc Bắc vẫn còn chưa biết phản ứng ra sao thì người

bạn lái xe đã bật cười: “Luật sư Mạc, anh bạn nhỏ này đã thành tâm thành ý như

vậy thì cậu cứ làm chú bốn mắt của cháu nó đi.”

Mạc Bắc không thể không làm chú bốn mắt được rồi. Thế

nhưng, khi đến bệnh viện, cứ để cho “chiếc đuôi đáng yêu” này lẽo đẽo theo sau

thật chẳng hay ho chút nào. Phụ huynh của thằng bé sẽ lo lắng, bố của cậu bé Vu

Lôi cũng thấp thỏm không yên. Vì thế, Mạc Bắc xếp số khám bệnh xong liền bảo

người bạn cùng đi hỏi số điện thoại của phụ huynh cậu nhỏ kia, gọi điện báo cho

họ một tiếng. Người kia nói sẽ tới tới ngay nên Mạc Bắc cũng yên tâm đi đắp

thuốc.

Tiểu Mạc nhất quyết đòi đi theo anh làm một “chiếc

đuôi vui vẻ”. Lúc anh đang nghiêng mặt để cho y tá đắp thuốc, băng bó thì thằng

bé cũng nhoài người ra chiếc bàn chẩn trị, nghiêng đầu ngắm nghía.

Cậu bé quay sang hỏi y tá: “Chú bốn mắt liệu có bị sẹo

không cô?”

Cô y tá nhìn thấy cậu bé trông đáng yêu quá liền vui

vẻ trả lời: “Em yên tâm đi, chú bốn mắt của em sẽ không bị sẹo đâu.”

Đoạn đối thoại này khiến cho Mạc Bắc suýt chút nữa là

ngã ngửa ra phía sau.

Mạc Phi liền thở phào nhẹ nhõm: “Thế thì tốt, thế thì

tốt, vậy là chú bốn mắt không cần phải sang Hàn Quốc chỉnh hình nữa rồi.”

Cô y tá suýt chút nữa cười lăn ra đất, bàn tay đang

đắp thuốc, băng bó cho Mạc Bắc không ngừng run run. Mạc Bắc cũng đành bó tay,

hôm nay bị cậu nhóc trêu chọc liên tục, vậy mà anh vẫn tỏ ra điềm đạm, hiền

lành.

Anh liền hỏi Mạc Phi: “Tại sao chú nhất định phải sang

Hàn Quốc chỉnh hình?”

Mạc Phi nghiêm túc nói: “Bởi vì, dì Trâu nói rằng

người Hàn Quốc trông rất xấu xí, để lên được truyền hình thì phải đi chỉnh

hình, làm phẫu thuật thẩm mỹ. Chính vì có quá nhiều người Hàn Quốc đến thẩm mỹ

viện chỉnh hình cho nên người Châu Á muốn chỉnh hình đều sang Hàn Quốc.”

Mạc Bắc thầm nghĩ, ngành giải trí đúng là quá nhiều

thị phi, ngay cả đứa nhóc mới vài tuổi ranh cũng nắm rõ tình hình như vậy.

Anh không thể nào tiếp tục nói chuyện về đề tài thiếu

lành mạnh này với cậu bé được, cái này gọi là làm đen tối đầu óc con trẻ. Mạc

Bắc bắt đầu dạy bảo tiểu Mạc Phi: “Sau này cháu muốn đá bóng thì không được ra

nơi nguy hiểm như thế, có hiểu không?”

“Bọn cháu cũng không muốn đâu, nhưng trường học bọn

cháu thường không mở cửa mỗi khi nghỉ hè. Nếu đá bóng ở trong khu nhà thì các

bà sẽ mắng. Bọn cháu cũng chẳng còn cách nào khác, trường trung học bên cạnh

thì các anh lớp lớn hơn đá mất rồi, bọn cháu đánh không lại họ, nên đành chịu

thiệt.”

Mạc Bắc liền hỏi cậu bé học trường tiểu học nào, Mạc

Phi vừa nói là anh biết ngay đó là trường điểm của khu, thảo nào mà mùa hè lại

quản lý chặt như vậy. Mạc Bắc nghiêm nghị nói với tiểu Mạc Phi: “Không cần biết

là có chỗ đá bóng hay không thì cháu vẫn phải đặt an toàn lên hàng đầu. Nếu như

cháu bị thương, bố mẹ cháu nhất định sẽ buồn lắm.”

Mạc Phi cúi đầu xuống, dường như đang suy nghĩ tình

nghiêm trọng của vấn đề. Thế nhưng khi ngẩng đầu lên, ánh mắt cậu bé chất chứa

đầy nỗi buồn và uất ức: “Cháu không có bố.”

Mạc Bắc ngây người ra, ngay cả cô y tá đang băng thuốc

cho anh cũng ngây người thờ thẫn.

Mạc Phi chu miệng ra, đôi mắt dường như đang long lanh

đầy nước: “Cháu không có bố để quản lý cháu”. Vừa nói xong, nước tràn mi, nhanh

chóng đến mức Mạc Bắc hoàn toàn không kịp phản ứng.

Cô y tá hiểu ngay cậu b