XtGem Forum catalog
Trách Em Thật Quá Xinh

Trách Em Thật Quá Xinh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327932

Bình chọn: 8.00/10/793 lượt.

ới Mạc Phi:

“Cháu cứ nghe theo lời của mẹ, trẻ con nên thành thật đôi chút.”

Rồi anh ngẩng đầu lên nói với Mạc Hướng Vãn: “Có phải

không?”

Mạc Hướng Vãn cảm thấy phiền phức nên đẩy Mạc Phi vào

trong phòng, chẳng thèm đáp lại câu hỏi của Mạc Bắc mà khách khí nói: “Trời đã

tối rồi, lại làm phiền anh lần nữa.”

Mạc Bắc xua xua tay, mở của phòng mình ra, nói câu

“tạm biệt” rồi đóng cửa lại.

Mạc Hướng Vãn cũng đóng chặt cánh cửa nhà mình. Cô

biết chắc rằng, khi nói chuyện cùng với Mạc Bắc Iúc nào cũng phải cảnh giác.

Anh hoàn toàn đủ tư cách để làm một “sát thủ liên hoàn”.

Lúc cô cởi giày xong phát hiện tiểu Mạc Phi đang tay

chống cằm, ngồi ngây người trước bàn ăn. Mạc Hướng Vãn đi đến gõ gõ lên mặt

bàn, cậu bé lập tức lấy lại hồn phách rồi quay sang nói với cô: “Mẹ ơi, mẹ có

thể để chú bốn mắt làm bạn trai của mẹ được không?”

Cậu bé lập tức bị mẹ lớn tiếng mắng: “Con lại đang

nghĩ linh tinh gì thế?”

Mạc Phi than ngắn thở dài: “Mẹ ơi, con đã chọn thay mẹ

từ rất lâu rồi. Mẹ đừng có giống như chị Tình Tình con gái của bác Thôi nhé!

Bác Thôi thường bảo chị ấy cứ kén cá chọn canh, chọn tới chọn lui, mãi mà chẳng

có bạn trai, kiểu gì cũng sẽ ế chồng, sau này không có người làm việc nhà giúp

cho.”

Mạc Phi không những nhắc lại mà còn bắt chước đúng

theo biểu cảm, thái độ và bộ dạng của bác Thôi mỗi khi nói đến chuyện con gái

chọn bạn trai, khiến cho Mạc Hướng Vãn phải bật cười. Cô nhanh chóng đẩy Mạc

Phi vào nhà vệ sinh rồi nói: “Thằng quỷ nhỏ, mẹ đâu phải là chị Tình Tình của

con chứ?”

Mạc Phi ngoan ngoãn cầm lấy bộ quần áo ngủ đi vào

phòng tắm, lúc đứng chờ hứng nước, liền nói thêm: “Mẹ ơi, bác Thôi nói sẽ đăng

ký cho chị Tình Tình lên tờ Thứ Bảy hẹn hò đấy!”

Nghe thấy Mạc Phi nói vậy, cô đoán được ngay cậu bé

đang muốn gì, trong lòng thầm nghĩ, sau này không thể cho con trẻ xem quá nhiều

chương trình về tình cảm, xem mấy bộ hoạt hình vẫn là an toàn nhất.

Cô hôn lên má Mạc Phi một cái, rồi nói: “Được thôi,

con không phải học theo bác Thôi lo lắng cho mẹ nữa. Con chính là bạn trai nhỏ

bé của mẹ rồi, mẹ không cần người bạn trai nào khác.”

Mạc Phi cởi quần áo, bước vào bồn tắm, nói với Mạc

Hướng Vãn đang đứng bên ngoài cửa rằng: “Thế nhưng con vẫn chưa biết giặt quần

áo mà.”

Mạc Hướng Vãn liền đáp: “Đợi khi nào con được mười mấy

tuổi thì sẽ biết giặt thôi.”

Mạc Phi nghe thấy có lý, nhưng lại nghĩ: “Thế này thì

không ổn ngày mai tốt nhất nên hỏi chú bốn mắt xem có biết giặt quần áo không

đã!”

T¬T

Sau khi sắp xếp cho Mạc Phi đi ngủ, Mạc Hướng Vãn cũng

đi tắm, giặt quần áo và cho mộc nhĩ trắng vào trong nồi hầm điện chuẩn bị cho

bữa sáng hôm sau. Bận rộn như vậy khiến cho lưng cô trở nên mỏi nhừ, đau nhói.

Lúc ấy, trong lòng cô đột nhiên dâng lên nỗi thê lương khó tả.

Con đường phía trước còn nhiều gian nan, cô chỉ cần có

Mạc Phi là đủ rồi, thế nhưng Mạc Phi lại muốn có cả bố. Đứa trẻ lớn vậy rồi mà

cũng hy vọng có chỗ dựa vững chắc hơn so với người mẹ của mình.

Cô không phải là vạn năng, lại càng chẳng phải vô

địch, cũng có những việc vượt quá khả năng. Điều này cô vô cùng rõ, từ trước

đến nay vẫn luôn cho rằng mình có thể bù đắp được chỗ trống đó, chứ không bao

giờ ngờ được rằng lỗ hổng đó càng ngày càng rõ ràng hơn.

Mạc Hướng Vãn nhắm mắt lại, không nghĩ gì thêm. Trước

tiên phải đắp mặt nạ đã, kiểu gì cũng phải chuẩn bị một làn da khỏe mạnh nhất

cho buổi đi làm ngày mai.

Thế nhưng, chẳng thể ngờ được, ngày hôm sau lại xảy ra

chuyện khiến cô càng đau đầu nhức óc hơn.

T¬T

Chín giờ sáng. Mạc Hướng Vãn tới công ty, vừa mới bước

vào văn phòng đã nghe thấy Tống Khiêm đang quát Trâu Nam: “Bản hợp đồng này mấy

người theo dõi kiểu gì đây? Người quản lý của Mai Phạm Phạm đã gửi email đến

mọi báo đài báo rằng mười giờ sẽ mở một cuộc họp báo.”

Trâu Nam căng thẳng tới mức nước mắt lưng tròng, lắp

bắp trả lời: “Lúc đó ký hợp đồng gấp quá, chúng em cũng không biết”. Lời vừa

thốt ra, cô lại bị Tống Khiêm mắng té tát cho một trận nữa.

Mạc Hướng Vãn vừa bước vào phòng làm việc nghe thấy

vậy liền biết ngay đã xảy ra chuyện lớn. Trâu Nam vẫn bảo vệ cho cô, im lặng

nghe mắng không cãi lại lời nào. Cô liền lên tiếng: “Hợp đồng của Mai Phạm Phạm

tôi theo dõi gấp quá. Bản chính Bộ phận Pháp vụ đã đọc rồi, còn chưa ký phần

Phụ lục. Cô ấy muốn tổ chức họp báo để làm gì?”

Tống Khiêm tức tới mức gân xanh nổi đầy mặt, ném luôn

quyển sách trong tay đi: “Làm cái cái gì hả? Cô ta nói rằng, đã ký phải bản hợp

đồng không bình đẳng, thù lao đóng phim thấp, thời gian quay gấp gáp, khiến cô

ta bỏ lỡ cơ hội đóng phim nghệ thuật, cho nên muốn hủy hợp đồng.”

Mạc

Hướng Vãn vô cùng kinh ngạc: “Cái gì? Đây là chuyện từ bao giờ vậy?”

“Một tiếng đồng hồ trước, nếu như không phải người bạn

trong giới phóng viên của tôi báo cho, có lẽ giờ này chúng ta vẫn còn như ếch

ngồi đáy giếng”. Anh lại nhặt quyển sách lên. “Tôi đã thay mặt cô ấy nhận ba

buổi trình diễn, một cái là của nhãn hiệu quốc tế, lần này phải làm sao đây? Cô

ta đang chơi chúng ta đây mà!”

Mạc Hướng Vãn liền gọi đ