iện thoại cho Hứa Hoài Mẫn,
chị ta cũng hét loạn lên: “Tôi đã nói là bản hợp đồng này có vấn đề, còn chưa
lên kịp làm Phụ lục đã vội ký kết rồi. Trên hợp đồng chỉ nói mỗi tiền thù lao
với thời hạn thôi, hoàn toàn không hề liệt kê chi tiết về việc diễn xuất, quảng
cáo.”
Lúc này điện thoại lại reo lên, Trâu Nam nhấc máy
nghe, đứng cách khá xa vẫn nghe thấy người ở đầu kia điện thoại hét lớn tiếng.
Trâu Nam hãi hùng đưa điện thoại cho Mạc Hướng Vãn: “Điện thoại của bên tổ quay
phim.”
Tống Khiêm khoanh tay nói: “Lần này thì tiêu rồi, vì
Mai Phạm Phạm mà chúng ta đã đắc tội hết với các nhà quảng cáo và các đạo diễn
lớn.”
Mạc Hướng Vãn nhận điện thoại, ngay câu đầu tiên đã
nói: “Đạo diễn Trịnh, xin ngài đừng có tức giận, nghe tôi nói vài câu đã.”
Tính cách của đạo diễn quay bộ phim lịch sử lần này
khó chịu vô cùng, chẳng thèm nghe cô nói gì, mở miệng ra mắng hoàn toàn không
có hồi kết, mắng liền lúc cả tổ tông mười tám đời nhà Mạc Hướng Vãn. Vì kế sinh
nhai, cô cũng đành để mặc ông mắng. Sau khi trút hết tức giận, ông ta liền dập
mạnh máy xuống.
Đây là một buổi sáng hỗn loạn đến cực điểm, điện thoại
từ khắp nơi liên tục gọi tới, chỉ trích, mắng nhiếc, suy đoán đủ kiểu. Tất cả
mọi người trong phòng làm việc đều phải bình tĩnh hạ giọng giải thích cho từng
người một, tất cả đều vì Mai Phạm Phạm cả.
Mạc Hướng Vãn mãi vẫn chẳng tìm ra được đầu mối, Vu
Chính đến nơi liền phân chia công việc cần làm cho tất cả mọi người: “Bộ phận
Nghệ thuật thì sang bên tổ quay phim, thảo luận phương án giải quyết cho tôi.
Bộ phận Kế hoạch cũng Bộ phận Phục vụ khách hàng đi thương thảo cùng bên 4A,
Trương Bân với tôi đích thân lên Cục Lao động một chuyến.”
Mạc Hướng Vãn vô cùng kinh hãi đến mức không biết nói
thêm gì, sự việc này để Vu Chính phải đích thân xuất kích lên Cục Lao động,
cũng đồng nghĩa với việc sẽ kiện nhau ra tòa.
Tống Khiêm nói: “Mai Phạm Phạm nói bản hợp đồng của
chúng ta vi phạm Luật Lao động, phải tìm cơ quan hữu quan kiện tụng.”
Mạc Hướng Vãn phải hít thở sâu vài lần mới có thể bình
tĩnh lại được. Toàn bộ thông cáo, chương trình rồi các hạng mục quảng cáo gần
đây của Mai Phạm Phạm đều do một tay cô sắp xếp. Là một người mới nhưng muốn
tham gia vào các bộ phim kinh phí lớn, đương nhiên phải cố gắng hơn những nghệ
sỹ khác nhiều rồi. Làm gì có ai lại tranh cãi vì có nhiều công việc để làm chứ?
Cô bất giác lên tiếng hỏi Tống Khiêm: “Tại sao cô ta
phải làm vậy chứ?”
Tống Khiêm tức giận nói: “Gái lẳng lơ khó chiều.”
Lời nói của anh vô cùng khó nghe, ngay cả Mạc Hướng
Vãn nghe mà cũng cảm thấy khó chịu. Cô chẳng thèm để ý đến Tống Khiêm nữa, quay
về phòng làm việc, lấy lịch trình của Mai Phạm Phạm ra rà soát lại một lượt.
Buổi họp báo của Mai Phạm Phạm diễn ra vào lúc mười
giờ, náo nhiệt hơn cả buổi họp báo ký hợp đồng cùng Kỳ Lộ diễn ra mấy hôm
trước. Tống Khiêm tới đó tham dự, khi quay về nghiến răng nghiến lợi chuyển lời
lại: “Người đẹp khóc lóc như mưa xuân, biến tôi cùng tất cả mọi người trong
công ty thành loại quỷ dữ hút máu người, nói mấy người ở đoàn làm phim coi cô
ta không phải là người, hại người ta bỏ lỡ cơ hội quay phim nghệ thuật, bởi vì
không còn chút thời gian rảnh.”
Trâu Nam nghe thấy thế tỏ ra vô cùng kinh ngạc: “Anh
nói đùa sao? Đạo diễn Vương không cần cô ta nữa lại quay sang trách chúng ta
chắc?”
Sau buổi sáng đầy hỗn loạn, lúc này Mạc Hướng Vãn đã
hoàn toàn bình tĩnh lại, xem xét kỹ lưỡng lịch trình làm việc của Mai Phạm
Phạm, nắm rõ trong lòng bàn tay khối lượng công việc của cô ta. Sực nhớ lại
thông tin trước đó Hứa Hoài Mẫn nói với mình, cô liền quay sang hỏi Tống Khiêm:
“Có phải gần đây cô ta đã gặp vị đạo diễn vừa trượt giải Oscar kia không?”
“Tôi nghe nói là đến để casting.”
Trâu Nan cũng chen vào: “Đạo điễn Trịnh cũng là người
có tiếng, bên họ yêu cầu công ty phải bồi thường hợp đồng, vì chính chúng ta đã
ra sức xin vai thứ chính cho Mai Phạm Phạm. Vai diễn này là mấu chốt quan trọng
trong các tình tiết của kịch bản. Đinh Bình, cô diễn viên đang rất nổi tiếng đã
từng bày tỏ muốn thử vai này.”
Mạc Hướng Vãn liền cắt ngang lời cô: “Bây giờ, Đinh
Bình còn lâu mới nhận vai diễn này. Gần đây, cô ấy đang hợp tác quay phim điện
ảnh với một đạo diễn bên Hồng Kông rồi.”
Tống Khiêm đưa ra ý kiến: “Hai người đã gửi danh sách
các diễn viên khác cho đạo diễn Trịnh chưa?”
“Ông ấy đang tức điên người, nói chúng ta cung cấp cho
họ toàn những loại diễn viên không ra gì, lại còn khiến cho ông ấy bị người
khác cười nhạo nữa”. Trâu Nam tức khắc trả lời.
Mạc Hướng Vãn cau chặt đôi mày, nhưng chẳng còn thời
gian mà nghĩ kỹ, lật giở lịch trình của các diễn viên gần đây, bỗng cô nhìn
thấy một người.
“Gần đây, fan hâm mộ Tề Tư Điềm thường xuyên nói rằng,
công ty chúng ta đã đưa thần tượng của họ đi diễn mấy bộ phim khác, khiến cô ấy
không có đường tiến trong sự nghiệp. Làm tiểu công chúa truyền hình mãi sao
được, lần này chúng ta sẽ đáp ứng nhu cầu của họ”. Mạc Hướng Vãn đề xuất.
Trâu Nam bổ tung: “Tề Tư Điềm đang quay một bộ phim
thần
