Bạc Hà hừ một tiếng, đánh
ra một tràng dài.
“Tôi hoài nghi cậu ấy
không phải xử nam, cậu ấy toàn nói đến các bạn gái trước, rất không thuần
khiết.”
“Nghiêm Vị” ở bên kia
cũng lâm vào trầm mặc.
Bạc Hà nén cười lại nói
tiếp: “Cậu ta phong lưu lại có nhiều bạn gái cũ, còn thả đèn trời cho Mạnh Tiểu
Giai nữa chứ, Cậu ta thích tôi như vậy sao không thả đèn
trời cho tôi. Cho nên mới nói cậu ta chỉ nhất thời xúc động mà thôi chứ không
phải thực sự thích tôi. Cậu nói có đúng không?”
Nghiêm Vị phát ra một cái
emotion mồ hôi rơi: “Cậu không thấy chuyện đó rất trẻ con sao? Cái kia đều là
chuyện đã qua chúng ta cần phải hướng tới tương lai cậu nói có phải không?”
“Dù sao cậu ấy thổ lộ như vậy cũng chính là giống như ban thánh chỉ thông báo
cho toàn bộ mọi người đều biết, nếu như tôi cũng nhận được thánh
chỉ nhưvậy tôi mới đống ý.”
“Nghiêm Vị” cho hiện một
cái emotion điềm đạm đáng yêu: “Vậy câu rốt cuộc muốn sao?”
“Năm đó cậu ta nó yêu
Mạnh Hiểu Giai như thế nào thì hiện tại tôi cũng muốn cậu ta nói với ánh
trăng cậu ta thích tôi như vậy, được không?”
“Cậu….”
“Dù sao tôi cũng mặc kệ,
khi nào ánh trăng biết thì tôi mới có thể đáp ứng cậu ta.”
“Cậu….”
“Thôi tôi mệt rồi, không
nói chuyện với cậu nữa, cậu cũng ngủ sớm một chút đi, bằng không tuổi trẻ lại
già sớm thì khổ.”
“Cậu…”
Bạc Hà cho hiện một cái
emotion mỉm cười: “Ngủ ngon, Kỷ lão gia.”
Jumbo said: Ha ha ha ha
~~~~~~~~~ *chết sặc*
Bể tẩy rồi! Ha ha
ha~~~~~~~~~~~~~
Kỷ Lan ngẩn ra nhin biểu
tượng off của Phát tài, trăm ngàn không hiểu vì sao cô ấy lại biết. Chính mình
đã che giấu rất tốt rồi mà, không để lại một chút dấu vết nào, anh chỉ không
nói rõ là mình thôi còn những lời còn lại đều là từ sâu trong lòng nói ra. Thế
sao lại có thể lộ được nhỉ?
Anh nằm trên giường, nhìn
ánh trăng ngoài cửa sổ, tim như bị dao cắt. Cô đòi anh nói cho ánh trăng biết … Cái
này rõ ràng là làm khó anh mà, chẳng lẽ cô muốn anh đi phóng vệ tinh sao?
Kỷ Lan u sầu thờ dài, aizz, lòng con gái còn sâu hơn mò kim đáy bể,… nhưng cũng không thể
bỏ được….
Bạc Hà tắt máy, khóe môi
vẫn chưa nhạt ý cười, trong lòng thoáng hối hận vì nhanh chóng vạch mặt anh,
đáng lẽ nên trêu anh thêm một lúc nữa.
Cô bất giác phát hiện ra
từ sau khi ở cùng anh, tâm hồn cô vui vẻ thư thái hơn nhiều, anh thực
sự rất thú vị.
Nhưng mà kì quái, sau khi
Kỷ Lan thổ lộ xong tự nhiên hôm sau yên lặng không có động tĩnh gì. Bạc Hà
không nghĩ ra sao anh lại làm như vậy, chẳng phải anh nên
tích cực gỡ gạc hình tượng của anh với cô sao. Chẳng lẽ hôm qua nói xong hôm
nay lại hối hận rồi?
Nghĩ như vậy trong lòng cô có chút mất mát.
Tan tầm, cô muốn đi xem
xét tình hình tiêu thụ ngày hôm nay, sau đó mới đi ăn cơm tối. Ra khỏi công đi
thì trời cũng đã khuya, vì là đầu đông nên trông có vẻ lạnh hơn, Bạc Hà kéo lại
áo khoác , đi đến trạm xe buýt, lúc này điên thoại tự nhiên vang.
Trong lòng cô hơi giật
mình, thấy trên màn hình có tên Kỷ Lan, cô tự nhiên thấy hồi hộp, còn hơi cuống
nữa.
“A lô.”
“Cậu đang ở đâu?”
“Tôi đang ở Oscar Studios.”
“Tôi đến đón cậu”
“Không cần tôi đi xe buýt
cũng được, rất nhanh sẽ về đến nhà.”
“Tôi có chuyện muốn nói
với cậu.”
Lời nói còn chưa dứt anh
đã treo điện thoại, anh gọi điện thoại luôn như vậy, không hề câu nệ tiểu tiết, tốc chiến tốc thắng.
Bạc Hà đứng đợi ở cổng
tránh gió chừng được mười phút thì thấy xe của Kỷ Lan đi tới.
Bạc Hà liền tiến tới,
trải qua đêm qua, cô gặp lại anh cũng thấy hơi ngượng ngùng.
Kỷ tiên sinh giống như cô, tâm trạng cũng không được tốt lắm, hơi cười cười, nhưng rõ ràng
giống nhưsói xám đội lốt cừu non.
Bạc Hà hỏi anh: “Cậu tìm
tôi có việc gì?”
Kỷ Lan thần thần bí bí
nói: “Uhm, đợi lát nữa cậu khắc biết.”
Bạc Hà nhịn không được nói: “Cả ngày hôm nay cậu bận gì sao sao?”
Kỷ Lan lập tức giồng như mèo thấy mỡ nói : “Cậu muốn hỏi, tại sao cả ngày tôi không gọi điện cho
cậu sao?”
Bạc Hà bị anh nói trúng
tim đen thấy ngượng ngùng.
Kỷ Lan thấy Phát tài của
anh lộ ra gương mặt ngượng ngùng, trong lòng nhộn nhạo một trận, thở dài nói:
“Cả ngày hôm nay tôi đều cân não, mệt muốn chết.”
“Là chuyện công ty sao?”
“Không phải đợi lát nữa
cậu sẽ biết.”
Bạc Hà cảm thấy anh thần
thần bí bí không chịu nói, không khỏi giật mình, sẽ không là hôm qua cô nói đùa anh liền cho là thật chứ?
Sự thật chứng mình cô
nghĩ là đúng.
Kỷ Lan cho xe chạy một
mạch đến chỗ mua cá cho ông nội anh hôm sinh nhật ở ngoại ô.
Bạc Hà không hiểu, nơi
này đồng không mông quạnh, anh muốn làm cái gì?
Kỷ Lan xuống xe, từ đằng
sau lấy ra một bao đồ nhìn Bạc Hà cười nói: “Xuống thôi.”
“Cậu muốn làm gì, đêm dài yên tĩnh, nơi này lại là ngoại ô, rất đáng sợ.”
Kỷ Lan lập tức nói: “Có
tôi ở đây, sợ cái gì, tôi sẽ bảo vệ cậu.”
Nói xong liền cầm tay Bạc
Hà.
Mặt Bạc Hà nóng lên,
nhưng lại không giãy giụa.
Kỷ Lan vui mừng nắm lấy
tay Phát tài nhỏ bé, đi tới một cái ao.
Nơi này là cái ao cá, nước lấy từ trên đập xuống, bên trong nuôi cá lý ngư,
nhưng cũng không phải là cá tự nhiên, nhưng cũng đủ cho người đến câu gi