ải trí.
Ban ngày khi thời tiết tốt, nơi này có rất nhiều người đến câu cá.
Nhưng bây giờ lại là buổi
tối, tự nhiên một người cũng không có người.
Tối nay cũng xem như thăng thanh gió mát, trên đầu vầng trăng soi mình xuống dòng nước, theo
gợn sóng hơi lăn tăn.
Bạc Hà nhìn ánh trăng
trên cao, ân ẩn hiểu được ý tứ của anh, nhịn không được nở nụ cười.
Kỷ Lan hứ lạnh một câu:
“Không được cười.”
Nói xong liền lấy từ
trong bao ra mấy cái đèn thả.
Kỷ Lan vẫy vẫy Phát tài
muội muội của anh lại gần.
“Cậu lại đây.”
Bạc Hà nhịn cười đến bên
người anh, Kỷ Lan lấy đèn pin ra, chiếu vào đèn, nghiến răng nghiến lợi nói:
“Cậu thấy rồi đó, trên mặt đều có viết chữ.”
Bạc Hà vừa thấy lại cười
đến nhăn nhó.
Ánh trăng nói anh yêu em…
Kỷ tiên sinh hứ lạnh một
cái, đốt đèn thả xuống nước.
Nhưng lại có mấy cái đèn
trôi lững lờ trên mặt nước không tiến tới hướng của ánh trăng.
Bạc Hà cười nói: “Cậu
xem, cũng coi như là ý trời đi!”
Kỷ Lan nóng nảy, chạy đến
bên cạnh ao cá, lấy một cái vợt cá hung tợn chạy tới mấy cái đèn.
Nhờ ánh đèn đường, Bạc Hà
thấy Kỷ Lan anh tuấn, giơ cao vợt cá, giống nhưng thiên bồng nguyên soái giơđinh
ba, nhịn không được, cười thành tiếng.
Kỷ tiên sinh bất chấp
hình tượng, giơ cao cái vợt gẩy chiếc đèn kia về phía ánh trăng.
Bạc Hà đứng gần gốc cấy
cười đến không thở được.
Trời không phụ lòng
người, mấy chiếc đèn tội nghiệp cũng bị Kỷ Lan lùa ngược gió đến chỗ cùng hướng
với ánh trăng giống như mong ước của Kỷ Lan.
Kỷ Lan đại công cáo
thành, ném bỏ vợt cám ôm lấy Phát tài của anh, ác khẩu nói: “Nói lời phải giữ
lấy lời, nếu không giữ lời, anh liền không khách khí với em nữa đâu,..”
Bạc Hà cười đến cả người
vô lực, ngón tay mềm nhũn không gỡ được tay anh ra, ngắt quãng cười nói: “Uhm,
hôm qua tôi chỉ nói đùa thôi mà.”
Kỷ Lan hứ lạnh một tiếng:
“Thế thì đừng trách anh không khách khí.”
“Aiz, cậu định làm gì…”
Nói chưa dứt lời, đã bị Kỷ Lan hôn.
Phát tài cũng không phải
cô gái dễ bắt nạt, thoát không được liền véo.
Kỷ Lan không chịu được
đau, bất đắc dĩ buông tha cho cặp môi thơm, xoa xoa thắt lưng mình, phẫn nộ nói: “Em thật không biết nương tay, ra tay thật độc ác.”
Bạc Hà hơi xấu hổ, chạy
từ trong lòng anh thoát ra, giữ khoảng cách với anh.
“Tôi, tôi không quen như vậy.”
Kỷ Lan cũng thấy, hôm qua
vừa thổ lộ, hôm nay đã hôn nồng nhiệt, cũng nhanh quá rồi. Quên đi, cho cô thời
gian thích ứng, dù sao xem cô cũng như đã chấp nhận anh rồi.
Bạc Hà sợ Kỷ Lan tiếp tục
tập kích liền ôm ôm cánh tay nói: “Chúng ta về đi, nơi này rất lạnh.”
Kỷ Lan vừa rồi xuất toàn
lực đuổi bắt với ánh trăng, nay đại công cáo thành, cũng thấy nơi này đồng
không mông quạnh hơi lạnh lẽo. Vì thế cũng dắt tay Phát tài của anh vào xe.
Không ngờ, xe cắm chìa
khóa nhưng lại không khởi động được.
Kỷ Lan nóng nảy, sao lại
như vậy, cái này không phải nhằm đúng thời điểm mấu chốt
mà chết sao, thử đi thử lại mãi cũng không được.
Bạc Hà hỏi: “Làm sao
vậy?”
“Xe không khởi động
được.”
Bạc Hà la lên: “Chúng ta
làm sao giờ?”
Nơi này cũng không có xe
buýt, càng không nói đến bắt xe.
“Ngày mai gọi người đến
sửa, Tôi gọi điện thoại bảo Dung Kiền đến đón chúng ta.”
Kỷ Lan gọi điện cho Dung
Kiền.
“Uhm, cậu lái xe đến đập
chứa nước một chuyến, xe tội hỏng ở chỗ này.”
“Đêm hôm cậu đến đập chứa
nước làm gì?”
“Đừng hỏi, nhanh đến đi!”
Kỷ Lan gác máy tâm trạng
vô cùng tồi tệ, đảo mắt thấy Phát tài của anh ngồi ngay cạnh, thấy hai người
gần trong gang tấc tâm trang lại ngay lập tức vui vẻ được.
Thấy Bạc Hà ôm ôm cánh
tay, Kỷ Lan liền thân thiết nói: “Em lạnh không?”
Bạc Hà gật đầu: “Lạnh.”
Kỷ Lan nghe thấy, lập tức
cởi bỏ khóa áo, mắt đầy mong chờ nhìn Bạc Hà.
Bạc Hà cũng không khách
khí, thoải mái vươn tay: “Đưa áo khoác cho tôi đi.”
Tâm hồn Kỷ Lan tan vỡ, ý
của anh là muốn lấy áo cùng khoác với cô, cùng dựa vào nhau. Cô ấy sao có thể
chậm hiểu đến vậy…
Kỷ Lan đành phải từ bỏ áo
khoác, ai oán đưa cho Phát tài.
Nửa tiếng sau, tay chân
lạnh toát Kỷ Lan cuối cùng cũng thấy phía trước có một chiếc xe là của Dung
Kiền.
Kỷ Lan kích động vạn phần
nhảy xuống xe, giọng nói cũng có phần đông lạnh: “Cậu đã tới.”
Dung Kiền liếc anh một
cái, lại nhìn vào trong xe thấy Bạc Hà, liếc thêm một cái nữa thấy đèn trong
ao, cuối cùng cũng hiểu ra. Nhưng anh không phúc hậu nghĩ đến mấy bộ phim
truyền hình ủy mị trên ti vi, thành tâm nói một câu.
“Nói cậu cũng đã bao
nhiêu tuổi, sao lại còn lãng xẹt như vậy?”
Kỷ Lan khóc không ra nước
mắt, tôi oan uổng… Tôi đây là bị ép buộc.
Jumbo said: *mở to mắt*
Ép buộc! Kỷ Lan, nhà ngươi nói lại lần nữa! Đừng gắp lửa bỏ tay người nhưvậy
chứ, Phát tài muội muội thích đàn ông thành thực đấy nhé!
Dung Kiền luôn là người
hào sảng, tục tằn nên ghét nhất loại tình cảm ủy mị sướt mướt hơn nữa đây lại
là cơ hội ngàn năm có một để đả kích Kỷ Lan nên dọc đường
luôn miệng lải nhải.
Kỷ Lan ngồi trong điều
hòa ấm áp nhưng lại liên tục hắt xì mấy cái, câm nín ăn hoàng liên ngồi nghe
hết thảy.
Bạc Hà ngồi ở một bên
thấy hơi áy náy, bắ