o thủ võ
lâm ẩn mình trong phủ Tiết Châu. Nàng suy đi tính lại, thấy địa phương
duy nhất có thể dấu người không nơi nào thích hợp bằng nhà lao. Tuy là
không lý nào tự nhiên tri phủ lại cả gan bắt nhốt tiểu thư nhà thừa
tướng, nhưng Bích Tuyền cảm thấy cứ đi tìm sẽ được an lòng hơn.
Một thân bản lãnh chân truyền của Hoàng tướng quân, Bích Tuyền tự tin
xông vào lao phòng như chốn không người. Nào ngờ cả sân còn chưa đặt
chân vào được, đã bị người ta chận lại trên nóc nhà.
Người xuất hiện trước mắt nàng một thân y phục xanh đỏ rối mắt, đầu đội
mũ quan, lại cầm thêm khoái đao thì chắc chắn là bổ khoái rồi.
- Quan gia nhà ngươi cũng rãnh rỗi nhỉ? Tối không đi ngủ còn chạy lên nóc nhà làm gì? - Bích Tuyền giở giọng nhạo báng trước.
- Cuồng đồ nhà ngươi, tối không đi đào tường khoét vách, hay trộm hoa
nhà nào, chạy tới nha môn này để làm cái gì? - Lương Anh Tân cũng ngạo
giọng đối đáp.
- Trộm hoa nhà dân thường cũng chán rồi, ta muốn thử tới đây trộm đạo nhà bổ khoái các ngươi.Bích Tuyền vừa nói, tay đã xuất ra cửu khúc côn tấn công. Loại vũ khí này
bình thường nàng vẫn quấn quanh trong ống tay, bề ngoài nhìn như không
có gì, nhưng tuỳ thời đều có thể xuất động đánh người. Đầu côn có mấu
nhọn, vô cùng không khách khí đập xuống đầu bổ khoái. Anh Tân liền vung
đao đỡ trọn một đòn tấn công hiểm hóc kia.
- Hoa tặc, vậy là ngươi đã khai rồi nha. Dựa theo Việt Quốc
luật hình, một là người có ý đồ trộm đạo, hai là tấn công vào trọng địa, ba là hành hung quan viên. Với ba tội này, ta buộc phải bắt ngươi lại
rồi thẩm tra sau. - Anh Tân cười cười, tay giữ chặt một đầu côn.
- Vậy để coi ngươi có bao nhiêu bản lãnh.Bích Tuyền vung cổ tay, dẫn phát nội lực để tấn công Anh Tân. Hộ khẩu hắn tê rần, buộc
phải buông một đầu côn ra. Chỉ trong chớp nhoáng, cửu khúc côn lại như
độc xà tiếp tục mổ xuống. Keng, hai thứ vũ khí kim loại chạm nhau, âm
vang ra thanh thuý. Tiếp theo đó, đám lính canh chỉ thấy toàn là những
vệt nhá sáng trên mái nhà. Hai thứ vũ khí nguy hiểm chạm nhau lần nào
cũng đều toé lửa.
Ban đầu cả hai người đều e dè, nhưng ngay khi họ nhận ra thực lực đối
phương tuyệt không thua kém mình, bèn dốc hết sức tấn công.
Anh Tân sử dụng là đao pháp của bộ khoái chính thống được triều đình
huấn luyện, nhưng Bích Tuyền vẫn nhận ra được có chút gì đó ảo diệu biến hoá bên trong. Giống như một chiêu bổ xuống của hắn, nếu theo đúng
chính phái thì chỉ nhắm vào tay nhằm không chế tội phạm, đằng này Anh
Tân lại sử dụng bản đao đập mạnh vào bên sườn nàng.
Bích Tuyền nắm hai đầu côn, dùng thân vũ khí để chống lại đòn tấn công
đột ngột đó. Nhưng mà nàng không tính tới luồng nội lực hùng hậu hắn
phát động kèm theo. Ngói dưới chân Bích Tuyền rạn vỡ, nàng trượt dài,
sau đó khó giữ được thăng bằng nên ngã nhào xuống dưới đất.
Thân chưa kịp trụ vững, vừa quay người lại đã thấy đao kề trên cổ. Tiểu
tướng Hoàng Tuyền mười tám tuổi, lần đầu tiên nếm mùi thất bại là như
thế nào.
- Đạo tặc, chắc ngươi cũng đã hiểu rõ rồi, càng chống cự, ta sẽ càng khó nương tay hơn. - Anh Tân nhéch miệng cười độc ác.Bích Tuyền đang nổi giận bừng bừng, nghe hắn nói thế cũng đành phải buông
tay chịu trói. Quả thật là cao thủ so chiêu, thắng bại trong gang tấc,
khó lòng mà nương tay cho kẻ đánh ngang ngửa với mình. Lần này không
biết là may mắn hay xui xẻo, mấy viên ngói vỡ vụn mới đẩy nàng vào thế
hạ phong. Nếu họ tiếp tục đánh nhau dữ dội như lúc nãy, chắc chỉ có thể
dừng lại khi phân ra kẻ sống người chết.
Thấy đạo tặc đã buông bỏ đấu khí, Anh Tân liền trở tay dùng dây thừng
cột lại. Sau khi đã giao người cho đám lính canh, hắn tức tốc chạy đi
xung quanh kiểm tra. Sự việc đêm nay vừa bất ngờ vừa đáng nghi, không
thể dễ dàng tin rằng mọi thứ đã được khống chế hết được.
^_^
Lúc mà Chân Duyên nghe được động tĩnh, nàng vẫn còn đang cần mẫn lục lọi trong căn phòng kia. Ước định kim lang tỷ muội, nếu có biến mạnh ai nấy chạy. Chân Duyên mau chóng bỏ ngang cuộc lục soát, bật mở cửa sổ nhảy
ngay ra sân. Vừa vặn lúc đó một nhóm lính canh chạy tới chỗ nàng.
Chân Duyên liền như con mèo nhỏ nhảy phóc lên tường rào chạy trốn. Bất
ngờ hơn là phía bên kia đã có sẵn một đám người cầm đuốc sáng rực chờ
nàng. Đúng là oan gia ngõ hẹp, cuối cùng nàng cũng đã gặp mặt cừu nhân ở Tiết Châu rồi.
Mạc Thuỷ Linh quắc mắc nhìn nàng.
Nhìn xem quan tri phủ kìa, hai năm không gặp, dường như y cũng đã lớn hơn
một chút rồi. Năm đó tân khoa trạng nguyên quả thật là thiên tài, chỉ
mới mười lăm tuổi đã đứng đầu tam khôi. Đáng tiếc, chính vì y trẻ như
thế liền không vừa mắt công chúa. Đối với thiếu nữ mười bảy, thằng nhóc
mười lăm thật giống trẻ con còn chưa biết đóng khố. Lại còn trời sinh ra dễ thương, tròn vo đáng yêu. Mà công chúa lại kỵ nhất những thứ đáng
yêu. Bởi vì nàng gặp những thứ tròn vo sẽ liền lộ ra bộ mặt si mê mất tư cách, nên Chân Duyên vô cùng nghiêm khắc với bản thân mình, quyết không thể lộ ra điểm yếu là nàng thích trẻ con.
Nào ngờ y mười bảy tuổi lại triệt để thay đổi thành bộ dáng này. Tự
nhiên lại cao lên
