thậm chí hắn ta chỉ là một nô tài mà nàng vẫn tôn trọng cùng nghe từng lời nói của hắn ta đến nhường thế. Nhưng cuối cùng hắn chợt phát hiện thì ra nàng chẳng phải là Phi Điệp sát thủ, các chủ Vô Danh các gì cả mà nam nhân kia lại chính là người mà nàng đã mang lòng yêu thương sâu sắc từ trước đó.
Hắn đã đau khổ trong một thời gian rất dài vì thất vọng, vì đau đớn, vì chậm chân nhưng hắn quyết, hắn phải khiến nàng là của hắn, thuộc về mình hắn mà thôi dù có ra tay tàn sát bao nhiêu người đi chăng nữa, cho dù lòng nàng không bao giờ có hắn đi chăng nữa, chỉ cần ngày ngày được nhìn thấy nàng mỉm cười ôn nhu thì hắn cũng cam lòng, cũng đủ mãn nguyện vì đã được đầu thai sống kiếp này rồi.
– Ngươi thả ta ra, cái tên đại hỗn đản này.
– Dực nhi!
– Câm miệng. Tên ta chỉ để một mình Tiểu Tuyết gọi thôi. Miệng ngươi cực thối, gọi ra chỉ làm bẩn tên ta mà thôi.
– “Tại sao chứ? Tại sao lúc nào cũng là hắn?” Hàn Mạch vừa tức giận vừa đau lòng nhìn nàng “Ta yêu nàng, từ lần đầu tiên gặp mặt ta đã mang lòng yêu nàng. Ta chỉ muốn nàng ở bên cạnh ta, nhìn ta mỉm cười như những gì nàng đã từng làm với hắn, nhưng tại sao lại không được? Ta có gì là không bằng hắn? Nàng nói đi, hắn có gì hơn ta cơ chứ? Sau này ta sẽ soán ngôi, ta sẽ ngồi lên ngai vàng làm vua trăm họ. Theo ta, nàng sẽ trở thành bậc mẫu nghi thiên hạ dưới một người mà trên vạn người, nàng sẽ sống cả đời trong nhung lụa, ăn sơn hào hải vị, mãi mãi không biết đến hai từ tổn thương”
– Giàu sang cái rắm! Vì sao ta lại chọn hắn ư? Dễ hiểu thôi bởi vì ta yêu hắn, người ta yêu là hắn. Giữa mỹ nữ và giang sơn, ngươi sẽ chọn cái nào? Ngươi có thể bỏ ngai vàng lồng lộng kia mà theo ta ngao du thiên hạ hay không? Ngươi không thể nhưng hắn có thể. So võ công cùng tiền tài của hắn, có gì không bằng ngươi? Ta yêu chính là yêu con người hắn, yêu sự ôn nhu của hắn đối với ta. Hắn chưa bao giờ ép ta làm chuyện mà ta không mong muốn.
– “Ta…” Hàn Mạch không nói được lời nào nhìn nữ nhân trên người thiếu thốn vải che khiến tâm hắn một trận rối loạn. Vừa muốn khi dễ nàng để biến nàng thành người của mình, vĩnh viễn ở bên cạnh để hắn có thể yêu thương săn sóc mà vừa muốn tôn trọng nàng, không ép nàng làm những thứ nàng không ưng ý. Nhưng dục hỏa trong người hắn thì phải làm sao bây giờ?
Hàn Mạch tay run run rút dây yếm đỏ trên người nàng, từ từ kéo nó quẳng ra ngoài màn xa để lộ đôi gò hồng tuyệt đẹp khiến bất kỳ nam nhân nào nhìn thấy cũng khó lòng cưỡng chế. Hắn cũng rút luôn chiếc khố trên người nàng và giương đôi mắt ngắm nhìn thân thể trắng trẻo bên dưới thân mình kia.
Thiên Dực chỉ biết cắn chặt môi đầy ủy khuất, hai mắt ứa lệ nhìn thẳng lên trần nhà tưởng nhớ về nam nhân mình yêu. Đáng lý ra đêm đầu tiên này chỉ dành cho Tiểu Tuyết đáng yêu đầy ôn nhu của nàng chứ, thế mà chẳng nhẽ nàng lại thất thân trong tay một tên đại hỗn đản như thế này sao?
Gió đầu đông qua kẽ cửa sổ nhẹ nhàng thổi vào khiến người nàng run lên vì lạnh. Hàn Mạch đau lòng nhìn nữ nhân mình yêu thương không cam nguyện.
- Nàng lạnh sao?
- Còn hỏi? Ngươi thử lột hết y phục rồi nằm như ta xem cảm giác như thế nào.
Hắn chợt thấy hối hận vì những gì mình đã làm. Hắn rút chiếc chăn dưới chân đắp lên người nàng và mình, che đi cảnh xuân lồ lộ kia.
– “Cho dù ngươi có chiếm được thân thể của ta thì trái tim ta mãi mãi vẫn không có hình bóng của ngươi” Thiên Dực uất ức nấc nghẹn từng tiếng.
– “Ta biết. Cho nên… ta chỉ ôm nàng ngủ thôi” Hắn nói rồi vòng tay kéo người nàng sát vào mình cho ấm, hai tay nhè nhẹ vỗ về tấm lưng trần gợi cảm của nàng.
Cả hai cứ thể dần dần chìm vào giấc ngủ bình yên. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ mang lại thỏa mãn cùng hạnh phúc đối với một nam nhân khi trót mang lòng yêu một người đã có ý trung nhân.
Thời gian thấm thoắt trôi qua như một con thuyền đưa thoi lênh đênh trên mặt sóng lăn tăn mãi không cập bến.
Đông qua xuân tới.
Tuyết tan hoa nở.
Én bay rồi về.
Thấm thoắt nửa năm đã vội trôi qua.
Trong khoảng thời gian nửa năm này có biết bao sự kiện trọng đại xảy ra khiến không ít người nhíu mày suy tư. Câu chuyện về nhị vị Hàn vương gia nổi dậy soán ngôi lật đổ ngai vàng của hoàng đế đương triều Hàn Lâm Viên dưới sự giúp sức của nhiều thế lực giang hồ như Trúc Lâm sơn trang, Vô Danh các, Huyết Sát cung, thậm chí còn có cả tay sai tiền nhiệm cho triều đình Nguyệt Dạ sơn trang nữa. Tất cả những tin tức trong khoảng gần một năm đổ lại này có thể viết thành một cuốn tiểu sử lưu truyền trong nhân gian được rồi.
Và không phụ sự mong đợi của dân chúng không chỉ của riêng Hàn Thiên quốc mà còn lan rộng khắp Ngũ quốc rộng lớn, cuối cùng bí sử “Thất Uyển” cũng được tung hoành trên khắp dọc nam ngang bắc làm dấy lên một làn dư chấn oanh tạc mạnh mẽ cả lục địa bao la.
Mà tác giả cuốn “Thất Uyển” cũng chẳng phải ai xa lạ. Bởi trong một khoảng thời gian nhàn hạ không có gì làm, từ đầu chí cuối vừa dưỡng thương, vừa dưỡng… thai đã để lại trong lòng Tố Huyên một áp lực căng thẳng khó thể tàn phai theo năm tháng.
Vì thế để mọi người có thể tập trung vào chính sự trước mắt, Ngân Tu
