i sẽ ra sao nhưng tâm ngoài bình thản không hề lo sợ vẫn có cảm giác hơi lo lắng vì ý nghĩ phản bội lại Tiểu Tuyết của nàng. ( Phi Phi: Phân biệt đàng hoàng nha. Tiểu Tuyết là Sơ Tuyết còn Tuyết nhi là Ngân Tuyết nhé! Cẩn thận nhầm đấy! )
Thiên Dực hơi bực mình nhìn hắn tự rót trà, thổi nguội rồi đem đến bên giường nâng mặt nàng lên ôn nhu đút, sau đó hắn còn mang từng miếng điểm tâm trong mâm móm cho nàng. Đừng hỏi nàng rằng nàng có ăn không mà hãy hỏi cảm giác được đút đồ ăn trong lòng địch như thế nào đi. Mặc dù ở nhà vẫn thường xuyên được Tiểu Tuyết đút cho ăn, còn được ngồi trên đùi hắn nữa, vô cùng ấm áp cùng hạnh phúc nhưng cái cảm giác được một tiểu tam ôn nhu săn sóc như thế này quả thật cũng vô cùng mới mẻ nha.( Phi Phi: Lão ngũ! Thấy rõ bản chất của ả chưa? )
– “Ngươi bắt ta đến đây để làm như thế này thôi hả?” Buột miệng nói xong thì Thiên Dực mới thấy mình ngu si, bảo thế chả khác nào kêu hắn cứ muốn làm gì nàng thì làm cơ à.
– “Chứ nàng muốn ta làm gì nữa?” Nhìn ánh mắt gian tà của hắn mà nàng muốn sinh khí, đúng là cái miệng đầy bánh đã hại cái thân trong trắng của nàng.
– “Ý của ta… không phải như thế. Ý ta là… là… ừ là ngươi vì sao lại đòi lấy ta đổi muội muội ta?” Thiên Dực ấp a ấp úng làm Hàn Mạch càng thêm cười rực rỡ. Có ai bảo rằng Dực Ma Vương lúc bối rối trông cực kỳ đáng yêu chưa nhỉ?
– Bởi vì nàng có giá trị hơn muội muội của mình.
Hàn Mạch nâng chiếc cằm nhỏ xinh xắn của Thiên Dực lên và đáp đôi môi của mình vào môi nàng, nhẹ nhàng như chuồn chuồn lướt nước nhưng chính sự thu hút rất đặc biệt cùng hương thơm trên người nàng đã vô tình khiến dục vọng nam nhân của hắn trỗi dậy.
Từ hôn nhẹ, hắn đã dùng lưỡi mình tách hàm răng của nàng ra và lợi dụng cơ hội dò tìm hết mật ngọt bên trong khoang miệng mặc cho sự chống cự không có chút lực nào của nàng. Hắn cắn, hắn mút lấy hết dư vị mới lạ của nữ nhân hắn đã mang lòng mến mộ cùng thương yêu.
Hắn ghen tị với nam nhân kia, nam nhân mang tên Mộ Dung Sơ Tuyết và cũng chính là cung chủ Huyết Sát cung trong giang hồ. Hắn chưa bao giờ ganh ghét với bất kỳ ai khi mình không có thứ gì bởi từ nhỏ cho đến bây giờ, chẳng có gì là hắn không có, hay thậm chí hắn muốn gì dù cho phụ hoàng phải hao tổn bao nhiêu tâm tư cũng sẽ mang về cho hắn đùa giỡn, quan lại trong triều có dã tâm cũng vì thế mà hận không thể chính mình mang sao trên trời xuống cho hắn chiêm ngưỡng.
Thế mà giờ đây hắn đã biết được sự ghen tuông cùng ích kỷ trong tình yêu là gì, hắn ghét Sơ Tuyết, hắn hận mình không thể một đao chém chết nam nhân đó để mang giai nhân về nhà mà nâng niu trong lòng. Tình cảm hắn dành cho nàng đã từ lâu vượt qua sự mến mộ mà nâng lên thành tình yêu nam nữ mất rồi.
Nghĩ đến thế, sự cuồng bạo của hắn dồn hết lên đôi môi của Thiên Dực mà hành hạ. Bàn tay không an phận cũng đã lần mò từ vạt áo nàng lên đến bờ ngực mềm mại, đầy đủ cách một lớp yếm đỏ mà xoa nắn cho thõa sự ham muốn nàng là của chính mình.
Thiên Dực hai mặt đỏ hơn gấc chín chả biết làm sao bởi bản thân nàng cũng không thể động đậy đừng nói chi là chống cự. Cơ thể chỉ còn mỗi cái miệng có thể hoạt động mà lại bị chính đôi môi cùng chiếc lưởi ướt át của nam nhân kia chiếm lấy mất rồi còn đâu.
Hắn buông đôi môi đã sưng đỏ vì bị hôn của nàng ra mà lần đến những bộ phận nhạy cảm khác như tai, chiếc cổ trắng ngần, bờ vai gợi cảm.
Chẳng biết từ lúc nào mà Thiên Dực đã chuyển từ tư thế ngồi thành nằm dài trên giường trong khi Hàn Mạch đã đè toàn bộ cơ thể hắn lên trên người nàng. Hắn đang thưởng thức làn da nơi xương quai xanh của nàng. Dục vọng trong hắn cũng ảnh hưởng đến nàng, ai bảo Thiên Dực có máu của Dực Ma Vương làm chi cơ chứ.
Tiếng rên rỉ nhẹ nhàng phát ra từ miệng nàng càng khiến cho hắn thêm phần cuồng dã cùng dục vọng đã lên gần đến đỉnh điểm. hai mắt hắn đỏ ngầu mà giọng lại khàn khàn phát ra từ cuống họng.
– Rên lớn lên, ta muốn nghe.
Đánh chết nàng cũng không bao giờ làm theo lời hắn. Tiếng kêu đầy tình ái này nàng chỉ dành cho một người mà nàng yêu thôi. ( Phi Phi: Chết đến nơi mà còn bày đặt sỉ diện cùng trinh tiết! Hừ! )
Tay của Hàn Mạch nhanh chóng thoát hết những thứ vướng víu trên người của mình cùng nàng chỉ chừa lại mỗi chiếc yếm đỏ cùng tiết khố kia. Hắn chợt dừng mọi hoạt động và đè nén dục vọng đang cháy âm ĩ trong cơ thể lại chỉ để nhìn ngắm nữ nhân bên dưới thân mình thật kỹ một lần.
Đây chẳng phải là giấc mơ mà là sự thực đang bày ra trước mắt. Hắn đã bao đêm mơ thấy nàng nằm trong vòng tay của hắn, cất chất giọng ngọt ngào hơn mật ong nói rằng nàng yêu hắn và hắn sẽ cùng nàng sống đến khi cả hai đầu bạc răng long với con cháu đầy đàn trên ngai vàng trong hoàng cung rộng lớn kia.
Hắn là hoàng đế cao cao tại thượng còn nàng là bậc mẫu nghi thiên hạ quyền khuynh quyền thế. Hậu cung dẫu có 3000 giai lệ đi chăng nữa thì hắn chỉ sủng một mình nàng, nữ nhân đã khiến tâm hắn rung động lần đầu tiên gặp gỡ, mang lòng nhớ nhung, khắc khoải khi đêm đầu tiên gặp nàng trở về đến không thể chợp mắt.
Hắn đã từng ghen với gã nam nhân nô tài thường đi theo hầu hạ nàng,
