a hộ tống nàng.”
Ai da? Đi đâu đây?
Nói thật là vấn đề này ta vẫn chưa nghĩ tới. Ta tìm Tiểu Bạch theo giúp
mình, mục đích chính là muốn đi Giang Nam tìm Liễu Họa Niên, không ngờ
mới ra khỏi thành đã bị sơn tặc bắt giữ, hơn nữa Liễu Họa Niên cũng đang ở gần trong gang tấc. Ta vốn nghĩ, con đường tìm kiếm tình yêu hẳn là
phải trải qua thiên tân vạn khổ, gặp bao nhiêu trắc trở, cuối cùng mới
hội ngộ lương nhân(1), từ nay sát cánh bên nhau đến cùng trời cuối đất,
làm một đôi thần tiên quyến lữ rồi hết chuyện, nhưng không nghĩ tới,
hiện thực so với kịch bản tiến triển nhanh gấp mười lần, trực tiếp nhảy
đến hữu duyên thiên lí năng tương ngộ, hơn nữa người này cùng với người
trong suy nghĩ của ta lúc đầu không mấy giống nhau… Tiếp theo ta nên
diễn như thế nào đây?
Liễu Họa Niên hơi nhướng mày nói: “Thôi thì… để tại hạ đưa tiểu thư về Phượng Hoàng sơn trang?”
Chuyện này… Tuy rằng lúc này về nhà là lựa chọn tốt nhất, nhưng vẫn cảm thấy
được đã vất vả ra đi, cứ như vậy mà trở về thì có chút không cam tâm…
Hơn nữa, trong lòng có gì đó trống trải, như là còn có đại sự gì chưa
xong… Rốt cuộc là chuyện gì ta?
Suy nghĩ suy nghĩ, ra sức suy nghĩ… cuối cùng cũng nhớ ra là chuyện gì: “A! Tiểu Bạch!”
“Tiểu Bạch?” Ánh mắt Liễu Họa Niên khẽ biến đổi.
Ta vội kéo tay hắn, lo âu nói: “Nguy rồi nguy rồi, ta chỉ lo chạy trốn một mình, quên mất Tiểu Bạch còn ở sơn trại! Ta và Tiểu Bạch cùng bị bắt,
ngươi giúp ta đi cứu hắn có được không?”
“Cùng bị bắt?” Liễu Họa
Niên nhíu mày, “Trước khi cứu nàng ta đã tuần tra qua, trong Hồng Ngưu
trại không có con mèo con chó nào.
“Tiểu Bạch không phải con mèo
con chó…” Mặt ta đen lại, “Hắn là người, là một con người, trước đây là… “ Không biết vì sao, bốn chữ ‘hôn phu của ta’ đúng là không thốt ra
được.
May thay Liễu Họa Niên cũng không để ý, chẳng qua chỉ nói:
“Vậy thì càng không có. Ta xác nhận là chỉ có một mình nàng bị giam
giữ.”
Ta cẩn thận nhớ lại, đúng là như vậy. Tối hôm đó Tiểu Bạch
đã chạy ra đây, sau đó vẫn ẩn nấp trong tường rào, có lẽ bọn sơn tặc
cũng thực sự không biết đến sự tồn tại của hắn, nhưng mà không nhìn thấy hắn, ta vẫn không an tâm. Bởi vậy, ta dùng phương pháp trăm lần đều
linh nghiệm, ra vẻ đáng thương chớp chớp mắt với Liễu Họa Niên…
Liễu Họa Niên thấy ta như thế, đặt tay lên môi, dường như đang cười, lẩm bẩm nói: “Thật đúng là giống y như miêu tả nha…”
“Hả? Sao cơ?”
“Không có gì.” Hắn ho nhẹ vài cái, nghiêm mặt nói, “Ta không phải không thể
quay lại sơn trại, chẳng qua, ta không muốn tình cờ gặp lại Lâm Nguyệt
Tịch kia. Hôm nay sắc trời đã muộn, không bằng trước tiên chúng ta tìm
khách điếm nghỉ ngơi một chút, ngay mai trở lại cứu?”
Việc đã đến nước này, ta chỉ có thể gật đầu.
Đêm xuống, ta cùng Liễu Họa Niên trọ lại tại một khách điếm nhỏ ở trấn gần nhất.
Đang chuẩn bị ngủ, chợt nghe cửa sổ cạch một tiếng, cánh cửa bị đẩy ra từ
bên ngoài, một người từ cửa sổ nhảy vào, đúng là Tiểu Bạch mất tích đã
lâu.
“Được lắm, ngươi còn dám xuất hiện trước mặt ta!” Ta hầm hầm xắn tay áo, định tiến tới nhéo tai hắn, hắn vội vàng nói: “Ta biến mất
là có nguyên nhân!”
“Nguyên nhân gì?”
“Ta đã giúp ngươi dò la được một tin, nghe nói Liễu Họa Niên thích nhất là nữ nhân nhu
nhược. Mối tình đầu của hắn chính là một nàng Tây Thi yếu đuối…”
“Nhu nhược?” Ta cực kỳ sợ hãi, ta cái gì cũng có, chỉ không có nhu nhược. “Vậy phải làm thế nào đây?”
Tiểu Bạch nói: “Muốn trở nên nhu nhược cũng đơn giản thôi. Đưa tai lại đây, như thế, như thế như thế…”
Ngay sau đó, một trận gió lạnh thổi qua, ta thấy mình đứng ở góc phố nào đó, mặc bạch y phiêu phiêu như tiên nữ, tay ôm trong lòng một chú thỏ
trắng.
Một chiếc xe ngựa từ xa chạy đến, ta đột nhiên lao ra,
ngựa bị kinh sợ, giơ hai chân trước lên hí vang, một người gạt màn xe
ra, quát lên: “Kẻ nào, dám…”
Người kia quả nhiên chính là Liễu Họa Niên. Khi hắn nhìn thấy ta, lập tức trở nên hoàn toàn ngây dại.
Ta từ trong áo lấy ra một chiếc khăn tay, che lên miệng khẽ ho khan, vừa
ho vừa buồn bã nói: “Vị công tử này, Tiểu Bạch của ta sinh bệnh rồi, làm sao bây giờ?”
“Tiểu Bạch?” Liễu Họa Niên hồ nghi nhìn sang con
thỏ trắng trong lòng ta. Ta gật đầu, rơi lệ: “Đây là Tiểu Bạch vô cùng
vô cùng quan trọng với ta, nhưng mà nó sinh bệnh, sắp chết, ta rất, rất, rất sợ hãi…”
Ta nghĩ, giờ phút này biểu tình của ta tuyệt đối
vừa yếu đuối lại vừa đáng thương, khổ sở động lòng người tới cực điểm,
bởi vì Liễu Họa Niên quả nhiên lộ ra vẻ vô cùng thương cảm, tự mình
xuống xe đỡ lấy ta: “Thì ra là thế, tiểu thư thật sự là người dịu dàng,
ngay cả đối với con thỏ cũng có lòng thương như vậy, lại đây lại đây,
lên xe ngựa của ta, chúng ta cùng mang Tiểu Bạch đi tìm đại phu.”
Trong lòng ta mừng như điên, nhưng ngoài mặt vẫn là bộ dáng nhu nhu nhược
nhược, hướng về xe ngựa đi một bước ho ba tiếng, mà ngay lúc đó, một con heo đực đột nhiên xông tới, nhanh như chớp ngậm lấy Tiểu Bạch của ta
mang đi, ta giận dữ, giật lấy roi thúc ngựa xa phu, thẳng tay đánh nó
lăn ra đất, vừa đánh