XtGem Forum catalog
Trúc Mã Không Thanh Mai

Trúc Mã Không Thanh Mai

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322883

Bình chọn: 8.5.00/10/288 lượt.

a: “Ừm.”

Sau đó ta lại kêu lên một tiếng: “Tiểu Bạch!”

“Ừm.”

Mắt ta đỏ lên, bay qua ôm cổ hắn: “Tiểu Bạch Tiểu Bạch Tiểu Bạch!”

“Được rồi được rồi, ta ở đây, phì muội.”

“Tiểu Bạch, rốt cuộc ngươi cũng chịu xuất hiện, ngươi ở đây thật tốt quá, tên Liễu Họa Niên kia hắn không phải người tốt mà!” Ta ôm hắn, nước mắt

nước mũi chảy ròng ròng khóc lóc kể lể một phen: “Hắn đùa bỡn tình cảm

của người khác, hại người ta mang thai, lại không chịu trách nhiệm, bội

tình bạc nghĩa…”

Ta càng nói càng cảm thấy Liễu Họa Niên tội ác

tày trời, tội lỗi chồng chất, quả thật là làm cho người thần đều phẫn

nộ, nên bị thiên lôi đánh. Lúc này, Tiểu Bạch bỗng nhiên mở miệng, giọng nói thanh thanh lạnh lùng từ đỉnh đầu thổi tới: “Ta hỏi ngươi, ta và

công chúa đính hôn là khi nào?”

“Sao cơ?” Ta ngây người một chút, ngẩng đầu: “Là sau khi ngươi từ hôn với ta không lâu. Tháng mười năm

ngoái? Hay là tháng mười một nhỉ?”

“Vậy hiện tại là tháng mấy?”

“Tháng tư.”

“Cho nên?” Hắn nhướng nhướng mày.

“Cho nên?” Ta cũng hoang mang nhướng nhướng mày theo, nhưng tiếp theo lập tức hiểu ra “A!”

“Nghĩ ra rồi sao?”

“Khoan đã! Ngươi cùng công chúa đính hôn vào tháng mười một, công chúa lại nói tháng một năm nay có quan hệ thân mật với Liễu Họa Niên, như vậy… Mùa

đông tháng một thời tiết khắt nghiệt, bọn họ còn đi chơi thuyền trên

Thái Hồ? Còn nữa… đại hôn của công chúa sắp đến, còn có thể xuất cung

bước chân vào giang hồ sao?”

Tô Tiểu Bạch nháy mắt với ta một cái mang ý “Ngươi rốt cuộc cũng chịu suy nghĩ cẩn thận.”

Vì thế tay ta bắt đầu run run rẩy rẩy, nửa ngày sau, mới túm lấy áo hắn, sợ hãi mở miệng: “Ta… bị… lừa…?”

Tô Tiểu Bạch thở dài, không nói gì, chỉ xoa xoa đầu ta.

Ta rơi lệ đầy mặt. Ta nhớ lúc trước, có người khách từ Thiên Trúc đến, mang theo một loại

kẹo kỳ lạ. Phụ thân thấy ta đứng một bên chảy nước miếng, liền lấy ra

một viên, giấu ở trong tay, hướng về phía ta vẫy vẫy tay, ta chạy ào

tới, người cho ta viên kẹo đó. Ngày hôm sau, khi người nhìn thấy ta, lại làm động tác vẫy tay giống như vậy, ta vội vàng vui mừng chạy tới,

nhưng khi mở tay ra, bên trong chỉ là cục đá.

Tô bá bá sau khi

nghe được chuyện này, cảm khái nói: “Đối với nữ nhi của mình còn như

thế, Hướng tài thần quả là keo kiệt danh bất hư truyền.”

Còn Tiểu Bạch sau khi biết, lại đến thư phòng bái kiến cha ta, nửa canh giờ sau, hắn mang ra cho ta một hộp kẹo trong suốt.

Dĩ nhiên là ta mừng như điên, mở nắp hộp ăn lấy ăn để, cuối cùng chỉ còn

một viên mới nhớ ra, ngượng ngùng ngẩng đầu: “Ai da… Cái này, ngươi có

muốn ăn không?”

Ánh mắt Tiểu Bạch nhìn ta lúc đó tựa như cha ta nhìn thấy túi tiền của người khác, vô cùng phức tạp.

Mà cha lúc ấy đang đứng bên cửa sổ thư phòng, nhìn chúng ta, lắc đầu thở

dài: “Hướng Tiền ta cả đời khôn khéo, lại sinh ra một nữ nhi mặt mày

sáng sủa nhưng lại thực ngốc, bất quá, kẻ ngốc có phúc của kẻ ngốc, cổ

nhân cũng không gạt ta.”

Ta rất không vui vì cha chê ta ngốc.

Dần dần khi lớn lên, cảm xúc không vui này cũng tăng theo, bởi vì trong lúc vô tình nghe thấy bọn hạ nhân nói cha không truyền lại sản nghiệp của

người cho ta, mà muốn truyền cho Tiểu Bạch. Sau đó, Tiểu Bạch từ hôn,

tuy rằng cha không nói gì, nhưng tóc bạc càng ngày càng nhiều.

Giờ này phút này, ta ở trong một khách điếm xa la cách nhà trăm dặm, không

biết vì sao lại nhớ tới kẹo Thiên Trúc. Có lẽ, ta đúng thật là ngu ngốc

mà…

“Công chúa vì sao lại bày ra trò nói dối với ta như vậy?”

Ánh mắt Tiểu Bạch lóe lên, thấy ta ngẩng đầu nhìn hắn, liền xoay mặt sang

hướng khác một chút, thản nhiên nói: “Hiện tại ngươi có được trân bảo mà nữ tử khắp thiên hạ đều mơ tưởng tới. Bọn họ muốn có được trân bảo này, dĩ nhiên bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào cũng sẽ dùng.”

“Liễu Họa Niên là trân bảo sao?”

“Hắn không phải sao?” Tiểu Bạch hỏi lại.

Ta bối rối.

Liễu Họa Niên là một người đẹp, thực sự rất đẹp. Từ nhỏ tới lớn ta chừng

thấy qua nam tử nào được như vậy. Tiểu Bạch và hai người ca ca của hắn

đều nổi danh là mỹ nam tử của Trung Nguyên, riêng Tiểu Bạch cũng đã làm

cho tất cả nha hoàn ở Phượng Hoàng sơn trang phải đánh nhau vì hắn… Có

điều, so với Liễu Họa Niên, bọn họ chỉ làm nền mà thôi.

Võ công

của hắn cũng thực sự cao cường, đối phương dù mạnh trong nháy mắt cũng

bị đánh cho tả tơi, loại bình tĩnh này, loại công lực này, tuy ta không

phải người trong giang hồ, nhưng cũng biết rõ đó là võ công cực cao.

Hắn còn rất cẩn thận ôn nhu, đưa ta đến khách điếm, chỉ cần ta hơi nheo

nheo một cọng lông mi, động động ngón tay, hắn có thể đoán được ta muốn

làm gì, là ngại gió lớn muốn đóng cửa sổ, hay là đang khát muốn uống

nước.

Có lẽ điều duy nhất đáng trách là hắn ra tay quá mức độc

ác, nhưng nghĩ kỹ lại, những người đó đều tìm tới hắn để báo thù, nếu

hắn võ công không tốt, rơi vào tay họ, rất có khả năng bị chặt tay chặt

chân, còn hắn chẳng qua chỉ để lại vết cắt nơi yết hầu của họ. Phụ thân

nói, nếu không muốn bị ức hiếp thì trước hết phải ức hiếp người khác.

Nói như vậy, hắn cũng không có gì sai…

Thế n