pacman, rainbows, and roller s
Trúc Mã Không Thanh Mai

Trúc Mã Không Thanh Mai

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322893

Bình chọn: 9.00/10/289 lượt.

hưng… thế nhưng, nhưng…

Hắn không có gì là không tốt, chẳng qua là ta bỗng dưng không muốn gả cho hắn mà thôi.

Dường như nhìn thấu tâm tư của ta, Tiểu Bạch mở miệng nói: “Nếu bây giờ ngươi không muốn gả cho Liễu Họa Niên cũng không sao, chúng ta có thể đổi

người khác. Ngươi còn muốn gả cho ai nữa?”

“Này!” Ta trừng hắn,

“Đừng nói cái kiểu như ta thủy tính dương hoa(1), gặp ai yêu người đó có được không! Ta làm gì muốn gả cho nhiều người như vậy.”

Tiểu Bạch nhíu mày: “Vậy tại sao ngươi muốn gả cho Liễu Họa Niên?”

“Đương nhiên bởi vì hắn là nam tử nổi danh nhất thiên hạ hiện nay!”

“Giả sử có nam tử khác nổi danh hơn hắn thì sao? Ngươi cũng muốn gả cho người kia sao?”

Ta gục đầu sang một bên, cảm thấy đầu óc ong ong lên.

“Nghĩ kỹ lại đi. Đến tột cùng là ngươi muốn cái gì?” Trong mắt Tiểu Bạch dường như có tiếng thở dài.

Đúng vậy, đến tột cùng là ta muốn gì? Có điều, chính ta cũng không biết mình muốn gì nữa a! “Mặc kệ là thế nào, ta muốn gặp Liễu Họa Niên.” Ta rầu

rĩ nói, “Ta muốn hỏi cho rõ, giữa hắn với công chúa đã xảy ra chuyện

gì.”

“Sau đó?”

“Sau đó? Sau đó ta nói tạm biệt.”

“Vì vậy?”

“Vì vậy, bây giờ ta muốn tiếp tục ngủ một giấc trong lúc chờ hắn quay lại

tìm ta.” Nói xong, ta xoay người đi đến bên giường, lấy chân cởi cởi

giày ra, trùm chăn lên đầu lập tức ngủ.

Tuy rằng nhắm mắt, nhưng

mũi vẫn ngửi được mùi cỏ thơm thoang thoảng, vì vậy ta biết Tiểu Bạch

lần này không biến mất, vẫn ngồi đó, thân thể ta cảm nhận được điều này, liền chìm sâu vào giấc mộng đẹp.

Trong mơ, thời gian phảng phất như lùi lại trong nháy mắt, trở về ngày hôm đó khi ta nhận được phong thư.

Trong đại sảnh có rất nhiều người, tất cả đều là thân thích nhà ta, bọn họ

ngồi tụm lại một chỗ, nghị luận dồn dập, giống như bọ ruồi kêu loạn. Bọn họ nói cái gì, ta đều không nghe thấy, chẳng qua ta chỉ đem phong thư

kia trở lại đây, hình ảnh này đã lặp đi lặp lại hàng chục lần trong quá

khứ, sau đó xoay đầu nhìn phụ thân: “Tiểu Bạch muốn thành thân cùng công chúa?”

Phụ thân nhìn ta một lúc lâu, cuối cùng bước tới, bỗng nhiên ôm ta: “Ti Vũ, cha cho con một vạn lượng hoàng kim.”

“Hả?”

“Con muốn ăn gì thì ăn, muốn mặc gì thì mặc, muốn đi đâu chơi thì đi, muốn

làm gì cũng được. Nếu một vạn lượng không đủ thì hai vạn lượng, Ti Vũ,

con muốn bao nhiêu cũng được.”

Từng thấy qua nhiều bộ dáng keo

kiệt của cha, lúc này người lại hào phóng như vậy, ngược lại ta không

thể thích ứng kịp, vội vàng giãy ra khỏi cái ôm của người, liếc nhìn

phong thư trên tay, sau đó vứt xuống đất, dẫm đạp như điên: “Xì, cưới

công chúa thì giỏi lắm sao! Còn dám khoe trước mặt ta, muốn chết!”

“Ti Vũ…” Cha nhìn ta, tựa như nhìn thấy bạc rơi xuống nước.

“Cha…” Ta nhìn người chằm chằm đầy quyết liệt, “Vô luận là muốn gì cũng được chứ?”

“Ừ ừ!”

“Được, Tiểu Bạch cưới công chúa, con phải gả thái tử!”

Bùm, cả đại sảnh nhất thời ngã nhào choáng váng. Có một vị biểu biểu biểu

biểu huynh từ trong đám người đang giãy dụa bò dậy, giơ tay lên tiếng

nói: “Chuyện đó, Ti Vũ biểu muội à, đương triều thánh thượng năm nay mới mười chín tuổi, chưa có con nói dõi, chỉ có một hoàng tỷ thôi.”

“Cái gì? Không có thái tử? Vậy… vậy Hầu gia hay Tướng quân gì gì đó, tóm lại phải là nam nhân nổi danh nhất, xuất sắc nhất, chỉ cần ta gả cho hắn sẽ được người đời ngưỡng mộ.”

Lúc này không đợi vị biểu biểu biểu biểu huynh lên tiếng, mọi người đã đồng loạt nói ra một cái tên…

Liễu Họa Niên.

Ta nhớ ra rồi. Chính là như vậy ta mới quyết định phải gả cho Liễu Họa Niên.

Tuy rằng ba năm trước ta đã biết có một người như thế, nhưng đến tận mồng

bốn đầu tháng mười một năm ngoái ta mới quyết định gả về làm vợ hắn.

Trong mắt chua xót, ta nghĩ có lẽ mình đang khóc.

Vì cái gì lúc tỉnh không nhớ được nguyên nhân, không nhớ được thời gian, ở trong mộng lại có thể hiện ra rõ ràng như thế?

Rõ ràng… Rõ ràng là không nhớ được mà…

Có cái gì đó ấm áp nhẹ nhàng đặt trên mắt ta, có lẽ là ảo giác trong mơ, ta trở mình, tiếp tục chìm sâu vào giấc ngủ. Ta mơ mơ màng màng không biết đã ngủ bao lâu. Chỉ biết, khi tỉnh lại, đã là hoàng hôn. Nắng chiều trải dài từ ngoài cửa sổ tiến vào trong, chiếu sáng cả căn phòng, một người ngồi đọc sách bên cạnh cửa sổ, ánh nắng

rơi trên người bao thành một quầng sáng màu vàng rất đẹp, theo trực giác ta kêu lên hai tiếng “Tiểu Bạch”, hắn quay đầu lại, ra là Liễu Họa

Niên.

“Tỉnh rồi sao?” Liễu Họa Niên khẽ nhướng mày, cười với ta, buông sách trong tay, đi tới.

Ta ngẩn người một lúc mới nhận ra sự thật là Tiểu Bạch lại biến mất, nhìn

xung quanh một lượt, hết thảy đều giống như trước khi ta ngủ, có lẽ khác biệt duy nhất chính là hương cỏ thơm đã bay mất.

Liễu Họa Niên đi đến bên giường, nghiêng đầu hỏi: “Nàng ở trong mộng thấy chuyện gì bi thương sao?”

“Huh?”

“Nàng đã khóc.” Ngón tay thon dài vươn tới, như cánh chuồn chuồn đậu trên

nước, khẽ lướt qua mặt ta, không đợi ta phản ứng, đã rụt lại, trên đầu

ngón tay có giọt nước trong suốt.

Không thể nào? Khóc? Ta vội đưa tay lên chùi chùi nước mắt, đệm giư