vừa chửi: “Con heo đực nhà ngươi mà cũng dám đoạt
Tiểu Bạch của ta! Ngươi chẳng lẽ không biết Tiểu Bạch là của ta sao? Nó
là sủng vật của ta, bất cứ ai cũng đừng hòng đoạt lấy! Ngươi chết đi,
chết đi!”
Con heo đực đáng thương kia, bị ta đánh cho máu chảy thành sông, hơi thở thoi thóp.
Lúc này ta mới buông tha nó, vứt roi, hài lòng xoay người lại, lập tức thấy vẻ mặt khiếp sợ của Liễu Họa Niên — thảm rồi! Hình tượng mỹ nhân nhu
nhược của ta…
Trong lòng cả kinh, sợ tới mức tỉnh lại, thấy ánh
nắng ban mai trải bên ngoài phòng, mới biết thì ra là nằm mơ, vội vàng
lau lau cái trán ướt đẫm mồ hôi, vỗ vỗ ngực, may mắn, may mắn là đang
nằm mơ.
Bất quá, kể từ đó, ta lại càng nghĩ tới Tiểu Bạch nhiều
hơn. Hắn rốt cuộc là đi đâu? Bình thường không cần gọi hắn cũng tự động
xuất hiện trước mặt ta, vì cái gì đã qua một đêm rồi mà hắn vẫn chưa tới tìm ta?
Tâm tình buồn bực nên không thấy buồn ngủ nữa, ta rửa
mặt chải đầu qua loa một lúc, quyết định đi tìm Liễu Họa Niên, nhờ hắn
tìm người giúp ta. Ai ngờ mới mở cửa phòng, đã thấy vô số cánh hoa bay
bay giữa không trung…
Ta ngây người ra một chút, nghĩ nghĩ, không có gió mà, vậy mấy cánh hoa đó bay xuống bằng cách nào, chờ khi ta
ngẩng đầu lên, nhìn trên mái nhà mới nhận ra, không phải là do gió, rõ
ràng có hai nữ nhân đứng trên đó, trong tay cầm một cái giỏ lớn, rải
từng đợt hoa xuống…
Mà hai nữ nhân kia, là người quen cũ – đèn lồng nữ nhân, cầm kiếm nữ nhân.
Phản ứng đầu tiên của ta chính là lui về sau, đóng cửa, nhưng cửa còn chưa
kịp đóng, một bàn tay từ bên ngoài đã đưa tới, chặn cửa lại.
Bàn tay xinh đẹp trắng nõn nà như nạm ngọc.
Trên cổ tay còn đeo bảy chiếc vòng mang màu sắc khác nhau.
Ta từ nhỏ sinh trưởng trong gia đình giàu có, cũng đã được bồi dưỡng không ít kiến thức, liếc mắt một cái liền nhìn ra, mỗi chiếc vòng tay đã có
giá trị hơn ngàn lượng vàng.
Mặc dù ta không keo kiệt như cha ta, nhưng thấy ngọc khí quý báu như vậy, tự nhiên trong đầu cũng nảy sinh ý niệm tuyệt đối không thể làm hỏng nó, vội vàng buông cửa ra, kinh ngạc
nhìn người mới tới.
Người kia đứng trước cửa, phong tình vạn
chủng, thấy cửa mở liền thu tay lại, khẽ vân vê lọn tóc dài, ngưng mắt
nhìn ta cười ngọt ngào, ta bỗng thấy như hoa trên thế gian này đều đang
nở rộ.
“Xin hỏi, vị cô nương này chính là hôn thê của Liễu huynh sao?”
“Ngươi là…?”
Đèn lồng nữ nhân và cầm kiếm nữ nhân đồng loạt phi thân từ mái nhà xuống,
đứng phía sau nàng, càng làm nổi bật vẻ đẹp không gì sánh bằng.
“Vị này là chim sa cá lặn, hoa nhường nguyệt thẹn, hơi thở như hoa lan,
răng trắng như ngà, thân hình mảnh mai, mặt mày như sương, mái tóc như
mây, huệ chất lan tâm, thiên hương quốc sắc, phong hoa tuyệt đại, khuynh quốc khuynh thành đại đại đại mỹ nhân, chính là tỷ tỷ của ta!”
“Lùn tịt, ngươi nghe cho kỹ đây, đừng để bị dọa, tỷ tỷ của ta chính là đương triều Phượng Nghi công chúa nha!”
“Trời đất?” Một loạt thành ngữ dài thườn thượt chưa dọa được ta, nhưng cái tên này lại làm ta kinh ngạc hoàn toàn triệt để.
Phượng – Nghi – công – chúa?
Đó không phải là đối tượng thành thân của Tiểu Bạch sao? Nhập niên tương ước, phụ bối nặc khởi. Thanh mai trúc mã, thủ túc tương
y. Hữu tình vô dục, phi ngã sở ký. Kim ngộ giai ngẫu, hữu phượng lai
nghi, xuất tự hoàng đình, trường vu cung tây. Nguyện lánh phàn quế, khẩn cầu thối cát. Lượng ngã đa tình, thứ ngã phụ nghĩa.
Vi ước nhân – hạnh bái thượng.
(Hai mươi năm ước hẹn của bậc trưởng bối. Thanh mai trúc mã gắn bó như tay
chân. Có tình nhưng không có ý, không phải do ta. Nay gặp giai ngẫu, hữu phượng lai nghi, xuất thân từ hoàng đình, lớn lên ở Tây cung, nguyện
lánh công danh, xin được thoái hôn. Lượng ta đa tình, thứ ta phụ nghĩa.
Vi phạm ước hẹn – Hạnh kính bút)(1)
Sáu mươi hai chữ.
Mùa thu năm trước, dùng thể chữ Mễ Nam Cung phóng khoáng thoát tục, viết trên giấy gấm Vân Nam mà ta thích nhất, đưa đến tay ta.
Tô Tiểu Bạch chính là dùng một câu “Hữu phượng lai nghi”(2) kia, thoái hôn với ta. Mà giờ phút này, con người cao quý lớn lên ở Tây cung, xuất
thân từ hoàng đình kia, đang đứng trước mặt ta.
Ta nhìn mắt nàng, mi nàng, mũi nàng, tổng thể tất cả, không biết vì sao trong lòng cảm
thấy nặng nề, có điểm tự ti, có phần kinh diễm, dường như còn có chút bi thương thoáng ẩn trong lòng.
Mà cuối cùng, toàn bộ những cảm xúc này chuyển thành chán ghét.
Ta lạnh lùng liếc mắt qua hai người hầu phía sau Phượng Nghi công chúa,
hơi hếch cằm lên: “Nguyên lai là công chúa điện hạ, nghe danh đã lâu,
thất kính thất kính.”
“Ta có thể vào không?” Nàng khách khí hỏi.
Ta khách khí đáp: “Thật có lỗi, phòng ốc sơ sài, sợ không chiêu đãi nổi
chim sa cá lặn hoa nhường nguyệt thẹn, hơi thở như hoa lan, răng trắng
như ngà, thân hình mảnh mai, mặt mày như sương, mái tóc như mây, huệ
chất lan tâm, thiên hương quốc sắc, phong hoa tuyệt đại, khuynh quốc
khuynh thành đại đại đại mỹ nhân như người.”
Đèn lồng nữ nhân
giận tái mặt, cầm kiếm nữ nhân đặt tay lên kiếm nhìn ta như hổ rình mồi, riêng Phượng Nghi công