a sợ hai nha đầu kia sẽ khai nàng ra, cho nên lên tiếng khiển trách.
Hai tiểu cung nữ không dám nhiều lời, đi mở cửa sổ ra. Tô Mộ Tịch thấy thế trấn an Hiên Viên Hạo Thành một chút: “Đinh ma ma, ở lại chiếu cố hoàng tử đi, ta cùng Tống ma ma đi là được rồi.” Nói xong, liền xoay người theo Tống ma ma rời khỏi nội điện.
“Vâng.” Đinh ma ma lo lắng nhìn Tô Mộ Tịch, nếu như nàng nhìn thấy Dạ hoàng tử. Sau đó không thích Thành hoàng tử thì làm sao bây giờ?
Trên đường, Tống ma ma nhịn không được, rốt cục nói chuyện: “Tiểu thư, người biết không , chủ tử trong cung này. Dạ hoàng tử là tốt nhất. Tuổi còn nhỏ nhưng bộ dạng tuấn tú, vừa nghe tiểu thư tiến cung đã đến Thần Hi cung thăm người, thật là có lòng. Hoàng cung này nha, hoàng thượng nói hắn là một hoàng tử thông minh.” Tô Mộ Tịch cũng không nói gì, lẳng lặng nghe nàng nói xong.
Thấy nàng nói xong, Tô Mộ Tịch cũng không nói câu nào. Trong lòng cười lạnh, lúc này ta sẽ không trúng bẫy của các ngươi. Cố gắng áp chế lửa giận, giả bộ ngây thơ nói: “Thì ra Tống ma ma thích Dạ hoàng tử nha, nếu không, như vậy đi! Đợi lát nữa ta gặp hoàng hậu nương nương, sẽ nói giúp Tống ma ma một chút, điều ngươi đến Tử Kim Cung.”
Tống ma ma mở to mồm, lập tức quỳ trên mặt đất: “Lão nô đáng chết, lão nô lắm miệng, lão nô chỉ hy vọng tiểu thư mau chóng thích ứng với cuộc sống trong hậu cung và hiểu rõ người trong cung, không có ý gì khác.” Nếu để cho hoàng hậu nương nương biết, mình sẽ còn mạng để sống sao? Lúc trước Dạ hoàng tử đã nghĩ rất nhiều biện pháp mới có thể điều mình đến Thần Hi cung.
Tô Mộ Tịch trong mắt hiện lên dị quang: “Ma ma thật là, Tịch nhi chỉ tùy tiện nói một câu thôi, chúng ta mau đi đi. Đừng để Dạ hoàng tử chờ sốt ruột.”
Tô Mộ Tịch vừa vào chính điện, liền nhìn thấy Hiên Viên Hạo Dạ một thân minh hoàng. Không thể không nói, Hiên Viên Hạo Dạ tuổi còn nhỏ, đã có khí chất tôn quý quả thật rất khó. Không suy nghĩ nhiều. Tô Mộ Tịch tiến lên hành lễ: “Thần nữ Tô Mộ Tịch tham kiến Dạ hoàng tử.” Thân người nhỏ nhắn làm cho Tô Mộ Tịch lúc hành lễ càng thêm đáng yêu.
Hiên Viên Hạo Dạ ngây ngốc một chút, không nghĩ tới Tô Mộ Tịch có thể là tiểu cô nương đáng yêu như thế, lấy lại tinh thần: “Ngươi chính là Tịch nhi. Không cần đa lễ. Ta với tam ca ngươi là tri kỉ, về sau ngươi cũng như mụôi mụôi của ta, mau ngồi xuống đi.”
“Vâng.” Tô Mộ Tịch làm như không thấy vị trí hắn chỉ. Ngồi xa hắn một chút. Ngồi vào chỗ của mình. Trong lòng nàng cười lạnh, bạn tri kỉ, thật buồn cười.
Hiên Viên Hạo Dạ âm thầm cắn răng, trong lòng mắng thầm, nhưng mà không biểu lộ trên mặt, khuôn mặt vẫn mang ý cười; “Tịch nhi, về sau, hoàng đệ xin nhờ ngươi chiếu cố, ngươi biết… hắn… ngươi nên lo lắng nhiều một chút…hắn…” Nói xong, cố ý khó xử ngừng lại, nhìn chằm chằm vào Tô Mộ Tịch.
Tô Mộ Tịch trong lòng lại cười lạnh, lời nói giống y như kiếp trước. Lúc này. Phỏng chừng đang đợi câu trả lời của nàng. Nhưng nàng cũng không bộc lộ sự chán ghét của mình, lộ ra nụ cười đáng yêu: “Dạ hoàng tử nói gì vậy, thần nữ thích Thành hoàng tử, cũng không biết hắn có gì không tốt?”
Một câu nói của nàng làm cho mặt của Hiên Viên Hạo Dạ cứng đờ, lại thầm hận nàng: “Ưm, Tịch nhi hiểu là tốt rồi, bài tập thái phó giao bổn hoàng tử còn chưa làm xong, bây giờ phải đi rồi.”
“Thần nữ cung tiễn Dạ hoàng tử.” Tô Mộ Tịch đứng dậy, hơi hơi hành lễ.
Hiên Viên Hạo Dạ lại nhìn Tô Mộ Tịch liếc mắt một cái, thấy nàng vẫn cúi đầu, tức giận phất tay áo rời đi. Tô Mộ Tịch cúi đầu cười lạnh, hừ, đúng là vẫn một tiểu hài tử. Vẫn thiếu kiên nhẫn như vậy.
Nhìn thấy Hiên Viên Hạo Dạ phất tay áo rời đi, Tống ma ma ở sau lưng đem Tô Mộ Tịch từ trong ra ngoài mắng vài lần. Nha đầu chết tiệt kia không thể dạy dỗ, cư nhiêm dám đối xử như vậy với Dạ hoàng tử. Chờ Hiên Viên Hạo Dạ đi xa, Tống ma ma lập tức lên tiếng chất vấn: “Tiểu thư, ngươi đối xử với Dạ hoàng tử như vậy thật không ổn. Hắn có lòng đến thăm ngươi.”
Tô Mộ Tịch cũng không tức giận, ngẩng đầu từ từ hỏi: “Ân, ma ma, ta có chỗ nào thất lễ?” Có lòng đến thăm nàng sao? Ngược lại nàng thấy có chỗ nào hảo tâm đâu?
“Này…Này… Nhìn biểu tình của tiểu thư, tựa hồ không thích Dạ hoàng tử?” Tống ma ma cũng không đếm xỉa đến, bất quá cũng chỉ là tiểu hài tử. Chờ ngốc tử kia hết bệnh, tiểu nha đầu này cũng sẽ theo nàng học lễ nghi thôi.
“Ma ma sao có thể nói như vậy. Tịch nhi đều dựa vào lễ nghi quy củ, nếu ma ma cảm thấy Tịch nhi thất lễ, có thể nói với hoàng hậu nương nương, không sao, nếu Tịch nhi thật sự làm sai, ta cam nguyện chịu phạt!” Nói xong, Tô Mộ Tịch mở to 2 mắt phiếm lệ quang nhìn Ninh ma ma . Trong lòng cười thầm, biểu tình như thế thì làm sao? Kiếp này ta chỉ định dùng biểu tình như vậy để đối mặt với Hiên Viên Hạo Dạ. Ngươi tốt nhất cầu nguyện hắn không nên vọng tưởng tổn thương những người bên cạnh Hạo Thành. Bằng không, biểu tình lạnh hơn ta cũng có thể dùng với hắn.
Tống ma ma hiện lên một tia chột dạ, Tô Mộ Tịch kia không có làm sai cái gì. Bất quá thấy nàng đối với chủ tử của mình lạnh nhạt như nước thôi. Bây giờ nhìn thấy 2 mắt phiếm lệ quang của nàng
