gì, xoay chuyển ánh mắt, vừa nhìn về phía cửa, thân ảnh Đường Cẩn Tư không có ở
gần đây.
Hắn còn quan tâm nàng? Còn đối với nàng không buông
tay được sao? Cho dù nàng bất chấp hắn sẽ bị mất mặt đi vào thanh lâu, cùng hắn
đoạn tuyệt, hắn cũng không so đo? Uyển Ước thập phần u mê, Đường Cẩn Tư thực sự
quan tâm nàng như vậy?
Nàng có thể cho thêm Đường Cẩn Tư thêm cơ hội nữa sao?
“Đường phu nhân……” Một đạo thanh âm khiếp sợ từ cửa
truyền đến.
Uyển Ước nhìn lại, một vị thiếu niên xinh đẹp từ từ đi
tới, nàng nhận ra đối phương,“Ngươi là người kia…… Hài tử núp ở dưới giường.”
Thiếu niên gật đầu, đúng là bởi vì hắn tránh né khắp
nơi, cuối cùng chạy đến trong phòng Uyển Ước ẩn thân, liên lụy Uyển Ước thay
thế hắn đối mặt đám nam tử trẻ tuổi cố ý gây chuyện kia.
“Thực xin lỗi, đều là bởi vì ta, làm liên lụy tới
ngươi.” Thiếu niên áy náy xin lỗi.
“…… Tính, những người kia thực sự ác liệt đến cực
điểm, nếu như ngươi bị bọn họ tìm được, chỉ sợ sẽ bị bọn họ hành hạ .” Uyển Ước
mặt hướng thiếu niên, khẽ mỉm cười.
Lúc này, đại phu tại dưới sự hướng dẫn của Đường Cẩn
Tư đi vào cửa, Đường Cẩn Tư tầm mắt đảo qua, liền nhìn thấy nàng yên lặng mà
khoan dung lúm đồng tiền khẽ cười.
Hắn thân thể chấn định, cười bao dung như vậy, hắn đã
bao lâu không thấy rồi?
Hắn nhìn chòng chọc nàng hồi lâu mới lấy lại tinh
thần, đáy mắt hiện ra hiểu được sâu sắc. Có lẽ bởi vì hắn đối với Uyển Diễn cảm
thấy động tâm, thế nhưng với tính tình như vậy của Uyển Ước mới dẫn đến tranh
chấp, những thứ này hắn đều không để ý .
Cả đời này, hắn chưa từng quan tâm qua một người như
giờ phút này. Nụ cười của Uyển Ước đem hắn hồn phách đều cướp đi, hắn chỉ biết
rõ, hắn sẽ dùng tất cả thời gian trong tương lai đi bảo vệ khuôn mặt tươi cười
của nàng.
Nàng, là người hắn nguyện ý dốc hết thảy tâm sức để
quý trọng.
“Cẩn Tư, thương thế của chàng không cần gấp gáp kiểm
tra sao?” Uyển Ước đặt câu hỏi.
“Ta không sao.” Đường Cẩn Tư lắc đầu, khẽ vuốt nàng
lông mày.“Ngược lại ngươi, bị thương rất nặng.”
Uyển Ước dụng tâm lưu ý thần sắc của hắn, rõ ràng phát
hiện hắn đối nàng nhớ thương cùng để ý.
Sau khi đại phu đã kiểm tra xong, xác nhận Uyển Ước
tạm thời không việc gì, Đường Cẩn Tư rốt cục lộ ra vẻ mặt an tâm.
Hắn thật sự quan tâm nàng, loại thần thái này không
làm giả được.
Uyển Ước không khỏi lần nữa ảo tưởng, nàng có thể hay
không tiếp tục mong đợi…… Mong đợi hắn cuối cùng có một ngày sẽ toàn tâm toàn ý
yêu nàng.
Nàng có thể chứ?
Uyển Ước thanh tỉnh trong buổi trưa ngày hôm ấy, Đường
Cẩn Tư liền dẫn nàng trở lại Đường gia đại trạch.
Lần này rời nhà nhà trốn đi lại tuyên bố thất bại,
Uyển Ước lúc bị Đường Cẩn Tư ôm vào cửa nhà, bất đắc dĩ cười khổ, xem ra nàng
cũng không am hiểu về việc rời nhà trốn đi.
“Cười cái gì?” Liên luôn ôm Uyển Ước Đường Cẩn Tư phát
giác thần sắc của nàng có điểm cổ quái.
“Lần trước về nhà là chàng bị thương, lần này đổi
thành thiếp, nương không biết sẽ nghĩ như thế nào?” Một đường trở lại phòng ngủ
cũng không nhìn thấy bà bà, trong lòng nàng có điểm thấp thỏm.
“Lần trước là giả …… Ta thật sự rất hi vọng lần này
cũng là giả.” Vào đến phòng, Đường Cẩn Tư sai khiến người làm, đem Uyển Ước thả
tới trên giường.
Nàng có điểm không thích ứng hắn yêu thương cùng coi
trọng, giống như được hắn coi trở thành trân bảo mà che chở, nàng có chút thẹn
thùng.
Đường Cẩn Tư không có chú ý tới trên mặt nàng gò má
tái nhợt hơi dính chút đỏ ửng nhàn nhạt, vẫn vì nàng cởi giầy.
“Chàng lại xin nghỉ, công việc không gấp sao?” Thừa
nhận tầm mắt hắn nóng rực, Uyển Ước không được tự nhiên hỏi.
“Cho đến trước khi nàng khang phục, ta đều là người
rảnh rỗi.” Đường Cẩn Tư giơ tay lên, ôn nhu lau đi giọt mồ hồi trên thái dương
nàng, đầu ngón tay lưu luyến đi tới cái trán nàng trên đó miệng vết thương dán
lên băng gạc,“Thái dương nàng bị vỡ thành vết thương, đau không?”
Uyển Ước lắc lắc đầu,“Tay…… Càng đau.”
“Bởi vì nàng tay không chỉ có té trật khớp, còn vết
cắt, chảy rất nhiều máu.”
Nàng nghe được hắn ngữ điệu trầm thấp hàm chứa hận ý
nồng đượm, không khỏi hoảng hốt,“Cẩn Tư?”
Hắn đột nhiên ôm lấy nàng, hai tay nhẹ nhàng vờn quanh
ở eo của nàng, đầu dựa vào bả vai không bị thương của nàng, hơi thở không yên
nói:“Uyển Ước, ta thật sự thật xin lỗi, nếu như ta biết rõ trông thấy người yêu
bị thương sẽ thống khổ như vậy, lúc trước ta nhất định sẽ không lừa gạt nàng.”
Nàng tức cười, một hồi mũi mỏi nhừ, nghĩ ôm trả hắn,
nhưng mà tay lại không thể động. Nàng mất thật khí lực lớn tìm lại thanh âm, mở
miệng hỏi:“Chàng hiểu?”
“Ta hiểu, đã hiểu .” Hắn cúi đầu đưa mắt nhìn
nàng.“Thực xin lỗi, có thể hay không tha thứ ta một lần nữa? Ta bảo đảm sau này
sẽ không lại đối với nàng làm ra loại chuyện đó.”
Uyển Ước mê mang nhắm mắt.
“Thiếp không biết.” Nàng thật không dám tin tưởng hắn
.
“Uyển Ước……” Đường Cẩn Tư sâu kín thán, bởi vì nàng
thản nhiên lộ ra vẻ yếu ớt mờ mịt mà lòng chua xót.
Nếu có cơ hội làm lại, hắn hi vọng từ ngày thành thân
đó, một lần nữa bắt đầu: Chuyên tâm một lòng bảo vệ nàn