đề xuất đi câu cá để làm bữa tối. Kết quả, hai người câu một tiếng đồng hồ mà chẳng có con cá nào cắn câu. Tô Miên cười nhạo anh, đúng là công tử có khác, muốn thể hiện trước mặt bạn gái mà không được. Hàn Trầm tuy không nói gì nhưng vẫn để bụng.
Cuối cùng, hai người đành vào nhà tìm hai gói mì ăn liền nấu tạm. Ngày xuân giá lạnh, trước bát mì bốc khói nghi ngút, dù không vừa ý nhưng Hàn Trầm vẫn ăn nhanh và sạch hơn Tô Miên.
“Mẹ anh nấu mì rất ngon.” Anh nói: “Khi nào về anh sẽ học, cho em thưởng thức”.
“Được thôi.” Tô Miên cười. Bạn trai nổi hứng học nấu nướng, lẽ nào cô lại ngăn cản?
Chỉ là vào thời khắc này, hai người không hay biết, một mình anh giữ lời hứa bao nhiêu năm.
Ăn xong, hai người chẳng có việc gì để làm. Hàn Trầm đứng lên, kéo tay cô: “Chúng ta đi một vòng xem có gì chơi không?”.
Tô Miên từ sofa leo lên lưng anh: “Anh cõng em đi!”.
“Xin tuân lệnh, đại tiểu thư.” Hàn Trầm liền cõng bạn gái, hai tay giữ đùi cô. Hai người yêu nhau mấy tháng, hành động thân mật nhất cũng chỉ là ôm hôn. Hôm nay không hiểu tự dưng làm sao, anh bóp nhẹ đùi cô một cái.
Tô Miên đờ người, cảm giác tê tê, kích thích lập tức lan khắp cơ thể. Hai má cô nóng bừng. Bình thường ăn to nói lớn thế mà vào thời khắc này, cô như động vật nhỏ, lí nhí: “Anh làm gì thế?”.
Trong lòng sôi sục nhưng Hàn Trầm vẫn tỏ ra bình tĩnh: “Em thử nói xem, anh đang làm gì?”.
Tô Miên không dám tiếp lời. Trời ạ! Bình thường thấy anh có vẻ lạnh lùng không gần nữ sắc nên cô cho rằng, anh rất chính nhân quân tử. Không ngờ anh lại lưu manh đến thế. À không, là “sắc lang” mới đúng.
Vì vậy mới nói, nhiều năm sau, cho dù bị mất trí nhớ, bản tính lưu manh chỉ bộc lộ trước cô của người nào đó vẫn không hề thay đổi. Khi cô lại gần, khi cô trở về, anh cũng tựa hồ tìm thấy bản thân.
Nói thì nói vậy nhưng trong cốt tủy Hàn Trầm vẫn là người đàn ông truyền thống. Anh không muốn khiến Tô Miên cảm thấy đường đột. Hơn nữa, anh chưa có kinh nghiệm về phương diện đó. Thế là anh ngoan ngoãn cõng Tô Miên đi đi lại lại, cuối cùng phát hiện ra một bộ bài tây.
Thế là… Ở nơi non xanh nước biếc, trong ngôi nhà nghỉ mát thơ mộng, trai đơn gái chiếc nửa đêm trùm chăn ngồi… đánh bài.
Tô Miên tỏ ra hưng phấn. Hàn Trầm vừa định ra bài, cô liền ngăn lại: “Khoan đã! Hay là chúng ta cá cược đi, đánh suông chẳng thú vị gì cả”.
Hàn Trầm cười cười: “Được thôi. Em muốn cược gì?”.
Trước đó, Tô Miên cũng từng vài lần cùng mấy người cảnh sát trẻ ở sở chơi bài nhưng Hàn Trầm không bao giờ tham gia. Cô cất cao giọng: “Đơn giản. Nếu em thắng, anh hãy nằm xấp chống tay. Còn nếu anh thắng, em sẽ làm động tác nằm rồi ngồi dậy”.
Ở Sở Công an, mọi người đều cá cược như vậy. Nào ngờ Hàn Trầm liếc cô một cái: “Anh cần em làm động tác đó làm gì chứ?”.
Tô Miên chớp chớp mắt.
“Anh mà thắng, em hãy hôn anh. Thắng năm điểm, hôn một cái, cộng gộp lại rồi tính.”
Tô Miên ngẫm nghĩ, cảm thấy tương đối công bằng: “Được thôi”.
Thỏa thuận đã đạt được, ván bài bắt đầu. Mười phút sau… Tô Miên nhìn đống bài bằng ánh mắt khó tin. Hàn Trầm gối hai tay sau gáy, dáng vẻ vô cùng nhàn nhã.
Cô thật sự không rõ, mình đã thua anh bao nhiêu điểm. Bây giờ Tô Miên mới nghĩ ra, anh là vua Toán học, gì chứ tính bài dễ như trở bàn tay. Làm sao cô có thể quên điều đó? Bây giờ thì xong rồi, ván này thua anh liểng xiểng.
“Tiểu Miên, lại đây!” Hàn Trầm đột nhiên mở miệng, ánh mắt sáng lấp lánh như sao trời.
Tô Miên chột dạ nhìn anh, vẫn ngồi yên bất động.
Hàn Trầm mỉm cười: “Lại gần đây một chút. Em thua rồi phải thực hiện cam kết. Anh có “ăn” em đâu?”.
“Vâng…” Tô Miên chầm chậm nhích lại gần, nghe anh lẩm bẩm một câu: “Ít nhất không phải bây giờ”.
“Anh đừng mơ.” Tô Miên véo má anh. Hàn Trầm cười, lật người đè cô xuống tấm thảm.
“Không phải em hôn anh sao?” Cô kháng nghị.
“Em chậm quá.” Anh giữ hai tay cô, phủ môi xuống: “Anh không có tính kiên nhẫn, chẳng đợi nổi”.
Lúc bấy giờ, anh không hề hay biết, tính nhẫn nại của mình vô cùng tốt. Khi bạn thật sự muốn đợi một người, không phải không thể chờ đợi, mà chỉ sợ đợi không được mà thôi.
Hai người thực hiện cam kết cá cược hơn một tiếng đồng hồ. Tô Miên nằm dưới thân anh, bị hôn đến mức mặt đỏ bừng, quần áo xộc xệch. Còn Hàn Trầm khí huyết sôi sục, nội tâm rất không thỏa mãn. Tuy nhiên, hai người dường như có sự ăn ý, không tiến thêm một bước.
Cuối cùng, Tô Miên ngồi tựa vào lòng Hàn Trầm trên tấm thảm, cùng trò chuyện và xem ti-vi. Một lúc sau, cô chìm vào giấc ngủ. Hàn Trầm vốn đang nghịch ngón tay cô, vào một khoảnh khắc cúi xuống, anh liền phát hiện cô tựa đầu vào vai mình, thở đều đều.
Hàn Trầm cảm thấy trái tim vô cùng mềm mại. Anh cẩn thận bế ngang người Tô Miên đặt lên giường, đắp chăn cho cô. Đứng bên cạnh giường một lúc, anh vuốt ve má cô rồi cúi xuống hôn.
Đêm dài đằng đẵng, cô say sưa giấc nồng còn anh không hề buồn ngủ. Anh chỉ lặng yên ngắm nhìn người con gái trong lòng, khóe miệng để lộ ý cười nhàn nhạt. Sau đó, anh đứng dậy mở cửa, đi ra ngoài hành lang châm một điếu thuốc, đồng thời ngước nhìn bầu trời đầy sao sáng như trong giấc mộn