ông trẻ tuổi ngồi bên ngoài mà không sợ lạnh. Khi chiếc Harley tiến lại gần, một người cất cao giọng: “Ồ! Kia không phải là xe của anh Trầm hay sao?”.
“Đúng là anh ấy! Nhưng sao trên xe lại có phụ nữ nhỉ?”
“Trời ơi! Không phải đấy chứ? Trầm yêu đương từ lúc nào mà chẳng thấy tiết lộ với anh em gì cả.”
Bọn họ đều đứng dậy, dõi theo Hàn Trầm và Tô Miên. Lại có người gọi cô: “Em gái! Mau xuống xe đi! Trầm là con sói đấy, đừng để bị cậu ta lừa”.
“Trưởng phòng Hàn, trưởng phòng Hàn! Mau dẫn cô ấy đến giới thiệu với anh em đi!”
Mọi người cười nói vui vẻ. Tô Miên cũng không xấu hổ, chỉ cảm thấy tò mò. Cô hạ giọng hỏi anh: “Bọn họ là bạn thân của anh đấy à?”.
Bờ hồ hơi tối, lại đội mũ bảo hiểm nên Tô Miên không phát hiện, lúc bị bạn bè trêu chọc, Hàn Trầm hơi đỏ mặt. Tuy nhiên, ngữ khí của anh vẫn bình tĩnh như thường lệ: “Ừ. Bọn họ rất vô vị, em không cần để ý. Chúng ta đi thôi!”. Vừa dứt lời, anh liền rồ ga, phóng vụt qua chỗ mấy người bạn.
“Thằng này quả nhiên là “cây sắt vạn năm đã nở hoa”, chắc chắn xấu hổ nên mới chạy mất.” Đằng sau vang lên tiếng cười nói.
“Không sao đâu. Trốn được mùng một, chẳng trốn khỏi nười lăm. Ngày mai, chúng ta đến Sở Công an tìm người, xem em dâu có xinh không?”
Tiếng bàn tán bị bỏ lại phía sau. Tô Miên có chút xấu hổ, lẩm bẩm: “Họ nói lung tung gì thế?”.
Hàn Trầm đáp: “Không trách bọn họ. Tôi chưa từng chở con gái bao giờ nên họ mới bất ngờ”.
Rõ ràng chỉ là câu trả lời bình thường và tùy ý nhưng trong lòng Tô Miên như được quét một lớp mật ngọt.
“Thế à?” Ngoài miệng, cô vẫn điềm nhiên như không: “Chắc mối nhân duyên của anh với phụ nữ không tốt lắm?”.
“Ừ.” Anh mỉm cười đáp: “Từ trước đến nay không tốt mấy”.
Tô Miên im lặng, nhưng trong lòng cất tiếng hát là lá la… Làm sao bây giờ, hình như cô ngày càng vui hơn.
Hàn Trầm đỗ xe ở một góc, sau đó tháo mũ bảo hiểm, quay đầu nói với cô: “Chúng ta giấu xe ở đây, bọn họ sẽ không tìm thấy. Chúng ta qua bờ bên kia ăn tối”.
“Vâng.” Tô Miên cũng xuống xe, cởi mũ bảo hiểm đưa cho anh. Thấy anh đặt hai chiếc mũ nằm sát bên nhau, cô bất giác đỏ mặt.
“Đi thôi!” Anh nói.
“Vâng.” Tô Miên sóng đôi với anh tiến về phía trước. Liếc qua bờ vai mảnh mai của cô, Hàn Trầm muốn giơ tay ôm nhưng lại sợ đường đột. Trong lúc do dự, cô đã bước lên phía trước nên anh đành bỏ tay vào túi quần.
Mặt hồ đã kết thành lớp băng mỏng, phóng tầm mắt ra xa chỉ thấy một màu xám trắng. Mặc dù trên bờ có biển cấm nhưng vẫn rất nhiều người đi đi lại lại, thậm chí trượt trên lớp băng. Hàn Trầm nhảy xuống mặt hồ đóng băng rồi giơ tay về phía Tô Miên. Cô nhấc váy, xua tay: “Không cần anh đỡ!”. Nói xong, cô nhanh chóng nhảy xuống dưới.
Lần thứ hai sự việc không diễn ra theo kế hoạch, sắc mặt Hàn Trầm vẫn rất bình tĩnh. Hai người tiếp tục đi xuyên qua mặt hồ sang bờ bên kia. Thời tiết vô cùng giá lạnh, hai người đi một đoạn, tuyết bắt đầu rơi. Ánh đèn điện ở hai bờ trở nên mông lung trong tuyết trắng. Tô Miên giơ tay đón lấy hoa tuyết rồi lại thổi xuống đất, quay đầu hỏi anh: “Anh có lạnh không?”.
Hôm nay, Hàn Trầm chỉ mặc áo jacket nên cũng hơi lạnh. Tất nhiên, anh không thể thừa nhận điều đó trước mặt cô. Thế là anh mỉm cười đáp: “Tôi không sao. Em mặc thành cái bánh chưng mà vẫn lạnh à?”.
Tô Miên trừng mắt với anh: “Anh mới giống cái bánh chưng. Không phải anh nói muốn xin lỗi em hay sao? Em đang đợi đây này”.
Bắt gặp đôi mắt rạng ngời của cô, trong lòng Hàn Trầm lại xuất hiện cảm giác mềm mại, ngứa ngáy. Anh liền dừng bước, cúi xuống thì thầm bên tai Tô Miên: “Em muốn tôi nhận lỗi thế nào cũng được”.
Giọng nói biếng nhác có chút mờ ám của anh khiến hai má Tô Miên nóng ran. Mặt băng phản chiếu tia sáng lờ mờ, đôi mắt của anh đen hơn bầu trời đêm, sáng hơn ánh đèn điện. Tô Miên bối rối lùi lại phía sau một bước: “Làm sao em biết được? Anh tự nghĩ đi!”. Nói xong, cô liền quay người bỏ đi.
Hàn Trầm phản ứng nhanhtúm lấy cổ tay cô. Vì bước vội nên Tô Miên mất thăng bằng, ngã về một bên. Hàn Trầm liền ôm thắt lưng cô. Hai người lần đầu tiên gần gũi như vậy. Anh còn trêu cô: “Đứng không vững còn muốn bỏ chạy?”.
Ngửi thấy mùi đàn ông tỏa ra từ người anh, cảm nhận lồng ngực ấm áp và cánh tay rắn chắc vòng qua thắt lưng mình, các tế bào trên cơ thể Tô Miên tựa như sôi sục.
Lần đầu tiên anh ôm cô… Cảm giác rất kỳ lạ, thân thể như bị thiêu cháy.
“Em đứng vững rồi. Anh bỏ tay ra đi!” Cô nói khẽ.
Hàn Trầm lặng thinh. Anh buông thắt lưng Tô Miên nhưng tay kia vẫn nắm chặt tay cô. Tô Miên liền ngẩng đầu nhìn anh.
Sau đó, cô bắt gặp nụ cười dịu dàng trên gương mặt tuấn tú của anh.
“Tiểu Miên! Em nghĩ anh đến xin lỗi thật sao? Anh đến là để…”
Anh nói lấp lửng. Nhưng Tô Miên làm sao không hiểu ý?
Và anh cũng biết điều đó. Hai người yên lặng nhìn nhau, anh nắm tay cô không rời. Hoa tuyết rơi xuống vai anh, xuống tóc cô. Tô Miên đỏ bừng mặt, còn anh cũng không lên tiếng, chỉ nắm tay cô càng chặt hơn, mười ngón đan xen, mang lại cảm giác vừa xa lạ vừa ấm áp.
Sau đó, Hàn Trầm quay người, dắt tay cô đi về phía nhà hàng. Tô Miên lén nhìn anh, không nhịn được cười tủ
