Thế là cô ngoảnh đầu nói với Hàn Trầm: “Tôi đi giải quyết chút việc, sẽ quay về ngay, anh đợi tôi một lát”.
Hàn Trầm gật đầu.
Về chuyện tại sao lại chạy đuổi theo Từ Tư Bạch, bản thân Bạch Cẩm Hi cũng thấy kỳ quặc. Từ Tư Bạch không phải là bạn trai của cô, Hàn Trầm cũng chẳng phải là đối tượng khiến cô thay lòng đổi dạ.
Quan trọng hơn, dù có hành động này, cũng là đàn ông đuổi theo phụ nữ mới đúng. Tại sao cô lại phải chạy theo Từ Tư Bạch?
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Từ Tư Bạch là người anh em tốt nhất của cô. Nếu anh vì chuyện này mà tức giận, cô cũng nên đi tìm anh.
Về việc Châu Tiểu Triện nói Từ Tư Bạch thích cô, chắc chắn không thể có chuyện đó.
Trước kia, Châu Tiểu Triện từng hỏi cô: “Chị thử nói xem, bác sĩ Từ rốt cuộc có thích chị hay không?”.
Bạch Cẩm Hi đã chặn họng cậu ta bằng một câu: “Nếu thật sự thích, tại sao anh ấy không theo đuổi tôi?”.
Mấy năm nay cũng có vài đồng nghiệp cùng ngành theo đuổi cô. Còn Từ Tư Bạch luôn giữ mối quan hệ bạn bè tốt đẹp, không hề có biểu hiện tình cảm nam nữ. Anh chưa bao giờ vượt qua giới hạn, cũng không tỏ ra quá gần gũi.
Bạch Cẩm Hi đi nhanh một đoạn, quả nhiên nhìn thấy hình bóng quen thuộc ở phía trước.
Từ Tư Bạch hôm nay mặc áo sơ mi trắng, quần màu cafe, nhìn rất sáng sủa. Anh hơi cúi đầu, không biết đang nghĩ gì. Nhìn thấy anh, trong lòng Bạch Cẩm Hi cảm thấy ấm áp. Cô rón rén đi đến, vỗ nhẹ vào gáy anh.
Từ Tư Bạch hơi bất ngờ, ngoái đầu nhìn cô.
Bạch Cẩm Hi cười hì hì: “Sao anh đến rồi lại bỏ đi như vậy?”.
Từ Tư Bạch im lặng vài giây mới trả lời: “Anh đột nhiên nhớ ra tử thi ở cơ quan có chút vấn đề nên phải về ngay”.
Bạch Cẩm Hi mỉm cười hỏi: “Không phải anh đang ghen đấy chứ? Tại vì em quen “người anh em” mới nên trong lòng anh thấy khó chịu đúng không?”.
Nói xong, cô giơ tay vỗ vai Từ Tư Bạch như anh trai an ủi đứa em nhỏ.
Từ Tư Bạch mỉm cười: “Ừ, anh ghen đấy. Người đàn ông đó tiếng tăm không tốt, anh không muốn em ở cùng anh ta”.
Thì ra là vậy.
“Lão Từ! Anh nghĩ nhiều rồi.” Bạch Cẩm Hi cười nói: “Anh ta không phải như tin đồn đâu, con người tương đối đáng tin cậy”.
Từ Tư Bạch im lặng nhìn cô.
Nhận ra tâm tư ấu trĩ ẩn dấu đằng sau sự trầm mặc của anh, Bạch Cẩm Hi nhẹ nhàng khoác vai anh, ghé sát đầu nói nhỏ: “Anh yên tâm đi, người đó không thể so sánh với anh. Anh là người bạn thân khác giới số một trong lòng em. Châu Tiểu Triện còn xếp sau anh. Đúng rồi, anh nhớ đừng nói cho cậu ta biết đấy nhé!”.
Từ Tư Bạch quay sang Bạch Cẩm Hi. Vì cách rất gần nên đôi mắt của anh càng đen nhánh và trong veo, mùi xà phòng thoang thoảng vây quanh cô.
“Nói thế còn nghe được.” Từ Tư Bạch lên tiếng, khoé mắt ẩn hiện ý cười.
Bạch Cẩm Hi phì cười, buông vai anh. Cuối cùng, cô cũng dỗ được người đàn ông này.
Có lẽ do ánh nắng sớm mai trong lành khiến con người trở nên biếng nhác, Bạch Cẩm Hi chợt cảm thấy toàn thân mệt mỏi rã rời, cô ngồi ở bậc thềm bên đường nghỉ ngơi. Từ Tư Bạch cũng ngồi cạnh cô.
Cả hai đều im lặng. Một lúc sau, Từ Tư Bạch quay sang cô, hỏi: “Em đã ăn sáng chưa?”.
Bạch Cẩm Hi đáp: “Em chưa”.
Anh đứng lên: “Đi thôi, anh dẫn em đi ăn”.
Vừa nhận lời, cô đột nhiên nhớ ra mình đã có hẹn với Hàn Trầm.
Bắt gặp vẻ do dự trên gương mặt Bạch Cẩm Hi, Từ Tư Bạch tưởng cô bận phá án không muốn ăn. Đang định “lên lớp” cô, anh đột nhiên ngẩng đầu, dõi mắt về một đầu con ngõ.
Bạch Cẩm Hi thuận theo ánh mắt anh, cũng ngoái đầu.
Hàn Trầm cùng Châu Tiểu Triện đang đi tới. Châu Tiểu Triện nhìn cô bằng ánh mắt ngây thơ vô tội.
Vừa rồi, Hàn Trầm đợi một lúc, có lẽ do quá đói bụng nên anh hỏi Châu Tiểu Triện: “Cô ấy đâu rồi?”.
Châu Tiểu Triện hơi sợ Hàn Trầm, chỉ hàm hồ đáp: “Có lẽ chị ấy bận việc, hay là anh cứ đi ăn trước đi”.
Hàn Trầm không đáp lời, thong thả đi về hướng này.
Cho thêm một trăm lá gan, Châu Tiểu Triện cũng không dám nói với Hàn Trầm: Phía trước có gian tình, anh có thể đi vòng qua lối khác không?
Thế là cậu ta đành lon ton đi theo Hàn Trầm.
Bạch Cẩm Hi nhìn Hàn Trầm ngày càng tiến lại gần. Hai người chạm mắt nhau, cô hơi ngẩn ngơ.
Từ Tư Bạch cất giọng dịu dàng bên tai cô: “Đi thôi, em muốn ăn món gì?”.
Bạch Cẩm Hi: “Em…”.
Cô còn chưa nói hết câu, Hàn Trầm đã đi qua chỗ cô đang đứng, nhanh chóng biến mất ở đầu ngõ.
Vì Hàn Trầm bị mất trí nhớ nên ký ức về chuyện đua xe đều do Quý Bạch nói lại cho anh biết. Tất nhiên, kh xem những tấm ảnh trước kia, anh cũng đoán ra không ít. Nghe nói năm đó, khi Quý tam ca hai mươi tuổi dẫn Hàn Trầm mười lăm tuổi đi đua xe, từng có một mẩu đối thoại thế này.
Hầu Tử hỏi: “Anh Ba đẹp trai lái siêu xe như vậy, con gái cứ gọi là chết mê chết mệt, không biết cô gái như thế nào mới có thể khiến anh rung động?”.
Quý Bạch hít một hơi thuốc, đáp: “Đầu tiên là phải xinh đẹp”. Hàn Trầm lúc đó mới học hút thuốc, cũng búng tàn thuốc, tiếp lời: “Còn phải dịu dàng nữa”.
Quý Bạch gật đầu: “Ừ. Ngoại giao giỏi, nấu nếp cừ, bảo cô ấy đi về hướng đông, cô ấy không dám đi về hướng tây. Đó mới là hình mẫu chị dâu của các cậu”.
Hàn Trầm gật đầu: “Anh Ba nói đúng. Tìm bạn gái nên tìm người ngoan n