ết chừng chúng ta có thể tìm chứng cứ định tội hắn. Tiểu Triện, cậu làm tốt lắm!”.
Châu Tiểu Triện gật đầu, lập tức đi ra ngoài. Trong phòng chỉ còn lại hai người, không khí lại khôi phục trạng thái yên tĩnh. Bạch Cẩm Hi hỏi Hàn Trầm: “Tiếp tục chứ?”.
Anh gật đầu, dụi đầu mẩu thuốc đã cháy hết vào gạt tàn rồi lại rút một điếu ra. Bạch cẩm Hi xoè tay về phía anh.
“Hút hết rồi à?” Anh ám chỉ chuyện lần trước cô lấy đi hơn nửa hộp thuốc của mình.
“…Ừ”.
Anh đưa một điếu cho Bạch Cẩm Hi, châm thuốc xong lại ném bao diêm cho cô. Bạch Cẩm Hi cũng châm lửa, nghịch bao diêm trong tay: “Cho tôi hộp này đi, dù sao anh cũng có rất nhiều”.
“Được.”
Bạch Cẩm Hi bỏ bao diêm vào túi quần. Hai người im lặng hút thuốc, tiếp tục nghiên cứu hồ sơ.
Lúc này đã là hơn chín giờ sáng, ánh nắng vàng rực rỡ chiếu vào phòng. Bạch Cẩm Hi xem một lúc vẫn không tìm ra manh mối. Thật ra mấy ngày qua, hễ rảnh rỗi là cô lại nghiên cứu hồ sơ, bây giờ không biết đã đọc bao nhiêu lần. Vì vậy, nhất thời muốn tìm điểm đột phá không phải chuyện dễ dàng.
Đang mải trầm tư suy nghĩ, cô đột nhiên nghe thấy Hàn Trầm lên tiếng: “Thôi không xem nữa”.
Bạch Cẩm Hi ngẩng đầu nhìn anh.
Anh ném một tập hồ sơ đến trước mặt cô: “Bắt đầu đọc đi!”.
“Hả?” Bạch Cẩm Hi chau mày.
Hàn Trầm tựa vào thành ghế, giơ tay bóp trán, nhắm nghiền hai mắt: “Đôi mắt lướt với tốc độ rất nhanh nên nhiều thông tin còn chưa kịp được bộ não phân tích đã trôi đi. Việc giảm tốc độ, đọc ra miệng từng câu từng chữ sẽ cho bộ não thời gian phản ứng, đồng thời kích thích thính giác của chúng ta. Hơn nữa, nhiều yếu tố trong lời khai như giọng nói, mùi vị, hình ảnh chỉ dựa vào việc đọc bằng mắt sẽ không thể hình thành sự cảm nhận trực quan. Đọc ra miệng sẽ càng kích thích đại não nảy sinh sự liên tưởng, dễ dàng phát hiện manh mối hơn”.
Bạch Cẩm Hi sáng mắt: “Nói rất có lý. Chiêu này không tồi, anh học được ở đâu vậy?”.
Hàn Trầm cười cười: “Trước đây có một người…”, nói đến đây, anh đột nhiên dừng lại.
Trước đây có người không thích xem hồ sơ vụ án, toàn bắt anh đọc cho nghe, còn giảng giải một lô đạo lý. Câu nói này xuất hiện trong bộ não của anh một cách tự nhiên.
Còn bây giờ, anh phá rất nhiều vụ án, trong đêm tối đọc vô số hồ sơ, trở thành thần thám số một của tỉnh K, nhưng không còn ai lắng nghe nữa.
Thấy Hàn Trầm bỗng im lặng, Bạch Cẩm Hi cũng chẳng bận tâm, cầm tập hồ sơ, giở đến lời khai của nạn nhân đầu tiên rồi đọc rành rọt từng từ một:
“Thời gian: 10 giờ sáng ngày 3 tháng 8. Địa điểm: Phòng thẩm vấn đồn cảnh sát Quan Hồ. Người thẩm vấn: Bạch Cẩm Hi, Tề Tử Trạch. Người trần thuật: Mã Tiểu Phi…” Bạch Cẩm Hi có một giọng nói hay được cơ quan thừa nhận, công việc đọc báo cáo đều do cô đảm nhận. Lúc này, cô hết sức tập trung, âm điệu trầm bổng du dương: “Mã Tiểu Phi nói: Lúc đó là mười một giờ đêm, trên đường từ nơi làm việc về nhà, tôi nghe thấy tiếng bước chân ở đằng sau nhưng không để ý. Đến cửa nhà…”.
Đọc một hồi, Bạch Cẩm Hi bất chợt cảm thấy điều bất thường. Cô liền ngẩng đầu, phát hiện Hàn Trầm đang tựa vào thành ghế, hai tay đặt lên tay vịn, nhìn cô chăm chú. Trái tim cô bất giác đập loạn nhịp.
“Sao thế?” Bạch Cẩm Hi mở miệng hỏi. “Tôi đọc sai chỗ nào à?”
Hàn Trầm không trả lời mà giơ tay lấy một điếu thuốc rồi châm lửa.
Bạch Cẩm Hi đọc tiếp: “… Đến cửa nhà, đột nhiên tôi nhìn thấy một bóng đen đứng ở lối lên cầu thang, Tôi “dật” bắn mình, vừa định…”.
“Giật mình.” Anh đột nhiên mở miệng.
Bach Cẩm Hi mù mờ: “Sao vậy?” Cô lại cúi đầu nhìn tập hồ sơ: “Đúng là “dật” mình còn gì”.
Hàn Trầm nhả khói thuốc: “Là “giật” chứ không phải “dật” mình. Thời tiểu học, ai dạy cô môn ngữ văn vậy?”.
Lúc này, Bạch Cẩm Hi mới hiểu ý anh. Người miền Nam đâu có phân biệt các âm hai năm rõ mười như thế. Trước kia cũng từng có đồng nghiệp người miền Bắc cười nhạo khẩu âm của cô.
Cô tỏ ra không bận tâm: “Có quan hệ gì chứ, nghe hiểu là được rồi”. Tuy nhiên, cô cũng vô thức chú ý đến cách phát âm, tiếp tục mở miệng: “Vừa định lên tiếng, hắn đã bịt miệng tôi, dùng sức cực mạnh. Cầu thang tối om, tôi chẳng nhìn thấy gì cả, bị hắn đè vào cửa, đầu óc choáng váng. Hắn cướp chìa khoá, mở của nhà, đẩy tôi vào trong. Hắn dùng băng dính dán miệng tôi, động tác “rấc” nhanh…”.
“Rấc nhanh? Rấc nhanh là gì vậy?” Anh lại hỏi.
Bạch Cẩm Hi lườm anh một cái, sửa lại: “Động tác… rất nhanh. Sau đó, hắn dùng dây nilon trói chân tay tôi. Tôi vốn không có cách nào động đậy, chỉ có thể bị hắn lôi lên giường. Sau đó…”.
“Dây nilon, vốn, không có cách nào động đậy, chỉ có thể…” Anh cất giọng trầm thấp, nhắc lại những từ cô phát âm sai.
Bạch Cẩm Hi siết chặt tập tài liệu, trừng mắt với anh: “Rốt cuộc là anh đọc hay tôi đọc hả?”.
Đúng là đồ thần kinh! Dân Bắc Kinh khốn kiếp!
Hàn Trầm ngậm thuốc, nhếch miệng cười.
Bạch Cẩm Hi cũng muốn cười, “hừ” một tiếng rồi cầm tài liệu đọc tiếp: “… Hắn mở cửa sổ, bên ngoài tối om, chẳng nhìn thấy thứ gì, chỉ có “tiến” chuông ngân…”.
“Tiếng chuông.” Hàn Trầm đột nhiên ngắt lời cô.
Bạch Cẩm Hi không thể nhẫn nhịn được nữa. Đúng là cô lại đọc nhầm vần “iêng” thành