Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Từ Bắt Đầu Đến Hiện Tại

Từ Bắt Đầu Đến Hiện Tại

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328815

Bình chọn: 8.00/10/881 lượt.

đang đứng trên bờ, cười như không cười cúi đầu nhìn cô.

Hồ bơi to như vậy, trừ cô ra thì lúc nãy không có người thứ hai, ngoài âm thanh của nước, lúc này bỗng nhiên xuất hiện thêm một người khiến cô hoảng hốt không ít, thiếu chút nữa thì bị sặc nước.

“ Anh đến sao không lên tiếng?”. Cô vuốt sạch lớp nước trên mặt, cất chiếc kính bơi, thở hổn hển lườm anh ta.

“ Em bơi hăng say, anh có gọi em cũng không nghe thấy”. Lâm Liên Thành thản nhiên trả lời, nửa ngồi nửa quỳ ở trên bờ, kéo gần khoảng cách với cô: “ Bơi bao lâu rồi?”.

Cô tính toán: “ Gần một tiếng đồng hồ”.

“ Đói không? Trước khi lên đây, anh có bảo người chuẩn bị đồ ăn khuya, bây giờ có muốn quay về không?”.

Cô thở hắt ra, mỉm cười nhìn anh ta: “ Lâm Liên Thành, em từng nói, nếu anh kết hôn chắc sẽ có nhiều cô gái đau khổ lắm”.

Anh ta dường như không hiểu, khẽ nhướng mày.

“ Nếu anh đối tốt với phụ nữ như vậy, e là người muốn được gả cho anh đông đến sập cửa”.

“ Còn em thì sao?”. Anh ta đột nhiên hỏi.

“ Gì cơ?”.

Giọng anh ta nhỏ, còn cô dựa vào thành hồ hai chân khua nước, tiếng nước vang vọng ở hồ bơi trống trải dường như được phóng đại hết cỡ, bởi vậy cô nghe không rõ âm thanh. Anh ta chăm chú hạ tầm mắt nhìn cô, lặp lại lần nữa: “ Anh đối tốt với em như vậy, em có muốn kết hôn với anh không?”.

Tiếng nước dần dần nhỏ đi, sau đó hoàn toàn biến mất. Hai tay cô vẫn bám bên chân anh ta, cơ thể theo động tác bất động mà một lần nữa chìm toàn bộ trong nước. Sóng gợn bập bềnh, dịu dàng chậm rãi đánh lên người, phảng phất nặng nề vỗ vào lòng cô.

Bộ dáng của anh ta không giống nói đùa.

Vòm nhà cao như một tán cây xanh, được khảm bởi một tấm kính hình bán nguyệt trong suốt, khi thời tiết tốt, có thể nhìn thấy bầu trời đầy sao trên mặt nước. Hôm nay, thời tiết không được đẹp, cô ngẩng đầu lên nhìn vào ánh mắt của anh ta, dường như từ bên trong thấy vô vàn những tia sáng nhỏ vụn. Có lẽ do ánh đèn trên đỉnh đầu, cũng có lẽ do mặt nước phản quang. Thực tế càng giống với ánh sáng của sóng nước lưu động, chăm chú, ôn nhu, dáng dấp anh ta nhìn cô, tựa như trong trái đất bao la rộng lớn này chỉ có duy nhất mình cô. Chỉ có một mình cô có thể lọt vào trong mắt anh ta. Vì vậy, ở nơi đây, trong ánh mắt thâm sâu hẹp dài kia, cô nhìn thấy rõ bóng dáng của chính mình. Cô bắt đầu hoảng hốt, một loạt cảm giác bối rối chưa có từ trước đến nay bỗng ập đến, đè nén trong ngực.

May mắn thay, đúng lúc này tiếng di động đột ngột vang lên, cắt ngang bầu không khí bối rối yên lặng. Cô hắng giọng nhắc nhở anh ta: “ Có điện thoại”.

Anh ta ngồi xổm lẳng lặng nhìn cô, lúc này mới đứng dậy đi sang bên nhận điện. Áp lực lúc nãy theo anh ta rời xa và đột nhiên tan biến. Thừa Ảnh xoay người, dựa lưng vào vách tường, điều chỉnh lại hơi thở, nhẹ nhàng chui xuống nước, bơi ra xa. Cô duy trì tốc độ bơi vài vòng cho đến khi thể lực không chịu nổi mới lên bờ. Trong lúc đó, Lâm Liên Thành vẫn đứng ở xa, vừa nhìn cô bơi lội, vừa lặng lẽ hút thuốc. Nơi này vốn cấm hút thuốc, có thể vì thời gian đã muộn, với lại không có nhân viên ra ngăn cản.

Sau khi lên bờ cô quấn khăn tắm, đồng thời tháo chiếc vòng gỗ trên cổ tay xuống. Đây là vật cô mang theo người khi được cứu bên bờ sông, không biết nó có ý nghĩa đặc biệt gì, nhưng nhìn vào chất liệu gỗ của chiếc vòng cũng biết đó là thứ tốt.

Toàn thân cô ướt đẫm đi đến trước mặt anh ta, khẽ nhíu mày nói: “ Hút ít thôi, mùi khói thật khó chịu”.

Giọng nói và thái độ của cô điềm tĩnh không có gì khác thường, làm như vừa rồi anh ta chưa từng nói câu nói kia. Lâm Liên Thành buông ánh mắt nhìn cô, cười không để bụng, rất phối hợp dập tắt nửa điếu thuốc còn lại.

Đi xuống lầu, quả nhiên quản gia đã chuẩn bị xong đồ ăn khuya, đó là món sủi dìn, trên mặt phủ hoa quế, mùi thơm dễ chịu. Thừa Ảnh thực sự đói bụng, ngồi xuống một lúc mới phát hiện Lâm Liên Thành vẫn đang ở phòng khách, liền hỏi: “ Anh có ăn một chút không?”.

Ánh mắt anh ta không rời khỏi tờ tạp chí, thuận miệng đáp: “ Không, anh vừa ăn xong mới về, không đói bụng”.

Thực ra, Lâm Liên Giang đến Thượng Hải họp cả buổi chiều, buổi tối gọi anh ta ra ngoài gặp mặt, bữa tiệc anh em thiếu một chút náo động vui vẻ, khó khăn để ăn được mấy miếng cơm. Lần này Lâm Liên Giang tới đây, sự kiên nhẫn dường như đã đến cực hạn, đối mặt với anh ta buông lời mắng mỏ, cuối cùng lớn tiếng hỏi: “ Cậu định vô lý tới khi nào? Cứ như vậy cả đời không cho Thừa Ảnh biết rõ sự thật à? Cậu có cần tôi nhắc lại lần nữa cho tỉnh, Thẩm Trì là một kẻ không dễ chọc không?”.

Anh ta không lên tiếng, vẫn cầm điếu thuốc hít vài hơi, sau đó mới từ từ nói: “ Cuộc sống trước kia không hợp với cô ấy”.

Dường như Lâm Liên Giang bị anh ta làm cho buồn cười, hừ lạnh một tiếng: “ Thích hợp hay không thích hợp, cậu có tư cách gì để quyết định?”.

Anh ta lại im lặng một lần nữa. Lâm Liên Giang đưa ra tối hậu thư: “ Cậu mau chóng đem sự thật nói cho cô ấy biết. Rằng cô ấy đã có chồng, mặc kệ chồng cô ấy làm gì...Cũng không cần phải nói cuộc sống trước kia của cô ấy ra sao, cô ấy cần phải trở về. Cậu lập tức giải quyết ngay cho tôi ch