Polaroid
Tứ Đại Gia Tộc: Bản Tình Ca Của Vương Tử

Tứ Đại Gia Tộc: Bản Tình Ca Của Vương Tử

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327042

Bình chọn: 9.00/10/704 lượt.

h, rồi nhẹ nhàng đóng cửa phòng.

Tô Mạt dĩ nhiên là biết năm người sau lưng đều đi rồi, nhưng mà ánh mắt của cô đóng chặt lại không dám mở ra, mở ra sẽ nhìn thấy như ánh mắt sáng chói lọi của biển Aegean, câu hồn nhiếp phách (hồn xiêu phách lạc). Vài sợi tóc đen mềm dừng ở giữa lông mày cô, mặt gần trong gang tấc, hơi thở hòa vào nhau, giống như hít thở hơi thở của anh.

Bởi vì liên quan đến vết thương ở lưng, nên Quý Thần Hi chỉ có thể nằm sấp để ngủ, tay anh khoác lên trên vai của Tô Mạt, gần như đè ép nửa người nằm sắp của cô. Thân thể của Tô Mạt chỉ hơi giật giật, da thịt ma sát với da thịt, giống như trong bầu trời đêm xuất hiện tia chớp làm người ta hoa mắt kinh hãi, nửa người cũng nong nóng, tê dại , cảm thấy có loại khát vọng lặng lẽ dâng lên ở đáy lòng, cô muốn ôm lấy Quý Thần Hi thật chặc.

Trong thời gian ngắn đã xảy ra quá nhiều chuyện, làm cô ứng phó không nổi.

Tỷ như thân phận của Quý Thần Hi.

Tỷ như bốn vị hôn thê kia.

Tỷ như cái gọi là tình yêu của cô và anh.

Tỷ như lừa gạt làm cô tan nát cõi lòng.

Những thứ này đáng lẽ đều là thứ cô quan tâm, nhưng mà không biết vì sao, đầu tiên nhìn thấy anh, những thứ này hình như cũng không quan trọng. Thật sự rất khó tin tưởng, có một ngày cô sẽ vì một người không thân mà có loại cảm giác an tâm đó, xem như là toàn bộ đều là lời nói dối cũng không có sao, cô tin tưởng anh.

Này, có lẽ là cảm giác an toàn trong truyền thuyết. Ở cùng với Lưu Lăng nhiều năm như vậy mà cũng chưa có tình huống như thế, mà người có thể cho cô loại cảm giác này, chỉ có một mình anh mà thôi, Quý Thần Hi. . . . . .

Quý Thần Hi lại dùng sức ôm cô, môi nóng bỏng gần như dính vào bên môi cô, cẩn thận mở nửa mắt, Quý Thần Hi nhắm mắt lại dường như ngủ thiếp đi, lông mi cong thật dài ở dưới mắt chiếu ra bóng mờ nhạt, môi mỏng màu sáng hơi giương, làm cho người ta nhịn không được mà muốn cắn lên một cái.

Tô Mạt cười nhẹ, đem khuôn mặt gần sát, rồi đôi môi nhẹ nhàng in lên trên môi của Quý Thần Hi , lướt qua thì dừng lại.

Tựa đầu vào trong ngực anh, hai cánh tay nới lỏng ôm lấy bên eo của anh, Tô Mạt cũng quá mệt mỏi, nên chậm rãi chớp lông mi, chậm rãi nhắm hai mắt, ý thức rốt cuộc cũng lâm vào trong mộng đen ngọt ngào.

Cây kim kiểm tra cỡ nhỏ ở đầu giường thu nhận đầy đủ mọi thứ vào bên trong, nhắn nhủ đến trong mắt chủ nhân, nhưng không biết, ôm nhau ấm áp như vậy rốt cuộc là phúc hay là họa. . . . . . Trong giấc mộng Quý Thần Hi cảm giác được ấm áp bên cạnh đột nhiên biến mất, chợt mở mắt ra, thì vừa lúc nhìn thấy Tô Mạt đang đứng dậy mang giày.

“Tô. . . . . . Tô Tô!”

Thanh âm khô khốc không còn tao nhã mê người như thường ngày nữa, nhưng lại làm Tô Mạt vui mừng.

“Anh đã tỉnh.”

Quý Thần Hi tốn một sức lớn mới vững vàng bắt được cổ tay của Tô Mạt, không cho cô di chuyển một bước: “Em muốn đi đâu?”

“Đừng khẩn trương, em sẽ không rời đi, em chỉ muốn đi gọi bác sĩ tới đây kiểm tra thân thể cho anh một chút thôi.”

Quý Thần Hi thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn không chịu buông tay Tô Mạt ra: “Những thứ lang băm kia cũng chưa chắc là tài giỏi, anh không sao, không cần phải lo lắng .”

Tô Mạt không dám dùng sức lôi kéo, không thể làm gì khác hơn là mặc cho anh nắm xương cổ tay của mình, dùng một cái tay khác ấn xuống gọi chuông trước giường.

Cửa bị gõ mấy tiếng, năm vị bác sĩ nhìn thấy Quý Thần Hi thì đồng loạt gật đầu: “Điện hạ.”

Tô Mạt quay đầu nhìn Quý Thần Hi, dịu dàng cười nhẹ: “Thần Hi, để cho bọn họ kiểm tra giúp anh. Bác sĩ nói anh điều trị hậu kỳ rất quan trọng, anh chăm sóc em lâu như vậy, thì lần này đến lượt em tới chăm sóc anh.”

“Em. . . . . . Sẽ không đi?”

“Sẽ không, tin tưởng em.”

Tô Mạt an ủi vỗ vỗ tay của Quý Thần Hi, ý bảo năm người có thể đến gần.

Quý Thần Hi nhìn dịu dàng trong mắt của Tô Mạt, cũng chầm chậm buông tay ra, mặc cho Tô Mạt mỉm cười với mình rồi đẩy cửa rời đi.

Tô Mạt rời khỏi phòng bệnh chạy thẳng tới phòng điều chế thuốc, đẩy cửa phòng thuốc ra, một mùi thuốc bắc nồng nặc xông vào mũi, các loại dược liệu đựng trong ba hàng tủ gỗ lớn làm Tô Mạt nhức đầu một trận, cô biết thuốc bắc mới có lợi cho thân thể, nhưng làm sao tăng thêm thành phần lại hoàn toàn không biết.

Thần Hi vốn là phẫu thuật vết thương, hẳn là dùng dược liệu bổ khí ích máu, ngón tay của Tô Mạt dọc theo song ngữ Trung Anh đánh dấu trên tủ thuốc.

Lần trước Thần Hi nấu canh cho cô là dùng cái gì nhỉ. . . . . .

Hình như là nhân sâm, nhân sâm, nhân sâm. . . . . . A, có rồi. Tô Mạt mở ra hộc tủ đựng nhân sâm, vừa nhìn vừa thở dài.

Thoạt nhìn không gian trong ngăn kéo không quá lớn, hộc tủ dài hẹp bị ngăn thành mấy ngăn, nhân sâm chứa đựng trong mỗi ngăn vô luận là phẩm chất hay là chủng loại đều có khác nhau, này. . . . . . Thần Hi phải ăn loại nào thì mới tốt đây?

Ngón tay sờ miếng nhân sâm màu trắng một chút, lại xem râu sâm màu đỏ một chút, do dự không quyết định.

“Vị tiểu thư này, cần giúp một tay không?”

Tô Mạt nghe tiếng quay đầu lại nhìn, là một người đàn ông trung niên hào hoa phong nhã, nhìn cô nở nụ cười.

“Tôi muốn dùng nhân sâm.”

“Nhân sâm là hàng cao cấp d