Tuần Trăng Mật Vĩnh Hằng

Tuần Trăng Mật Vĩnh Hằng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211391

Bình chọn: 9.00/10/1139 lượt.

n định như đang mở ra túi văn kiện bình

thường trong công ty. Cho dù không biết cuối cùng sẽ thế nào nhưng cô

vẫn bình tĩnh lật ra. Thứ đầu tiên nhìn thấy chính là chữ kí của

mình, vừa quên thuộc lại vừa lạ lẫm như vậy. Cô không nhớ rõ mình

đã từng kí lên tờ giấy này khi nào….sau đó là chữ kí của anh, cô

nhận ra chữ kí của anh, lại cảm thấy chữ kí bình thường như vậy là

không phải, trước giờ chữ kí của anh luôn rồng bay phượng múa, phóng

khoáng mà hiên ngang bay lên. Bởi vì trên thương trường, mỗi lần đặt

bút xuống đều không hề do dự, run sợ như vậy…nhưng mà, chữ kí trên

tờ giấy này lại không giống vậy, một chữ một nét, ba chữ Giang Vũ

Chính tinh tế lạ thường, nét chữ cứng cáo, dường như phải rất gian

nan để viết nên, suy tư trăm ngàn lần mới đặt bút xuống được.

Cô lấy lại bình tĩnh,

vẫn cười nói: “Tôi chưa từng kí qua văn kiện này, có biết giả mạo

giấy ly hôn là phạm pháp không…” Trong nụ cười mang theo một vẻ run

rẩy khó có thể nhận ra, nhưng lại nhanh chóng chôn nó trong vẻ trấn

định, giấu diếm dấu vết.

“Ba năm trước…” Lý Tử

Ngôn ngắt lời cô, “Cô đã nhờ người đưa đến cho cậu ấy…”

Trong lòng giống như

bị khoét một cái hố, cảm giác có thứ gì đó đang đào xới dần dần,

nụ cười trên miệng vẫn còn, vẫn là không thể tin tưởng, “Anh ấy không

có kí, anh ấy đã nói với tôi là không có kí.” Khuôn mặt cứng ngắc

có hơi méo mó, khuôn mặt được trang điểm cực kì tỉ mỉ cũng không

thể che giấu được nỗi sợ hãi.

“Nếu như không phải

thật thì anh nghĩ anh ta sẽ không để cho anh nhìn thấy, dù sao đó

cũng sẽ làm chấn động Giang Lâm…” Dư Chân đứng bên cạnh vẫn không hề

lên tiếng lại đang thận trọng phát biểu ý kiến của mình. Nhưng Hinh

Ý lại quay ngoắc lại hỏi, “Chuyện chúng tôi ly hôn thì mắc mớ gì

đến anh? Anh dựa vào cái gì mà nhúng tay vào chuyện của chúng tôi?”

Tất cả biểu cảm trong ánh mắt đều hóa thành băng.

“Là anh ta gửi tập văn

kiện này đến cho anh…”

Cô thống khổ nhắm lại hai

mắt, nhếch môi, anh thật sự gửi phần văn kiện này đến cho Dư Chân thật

sao? “Tôi không tin, tôi muốn đích thân hỏi anh ấy…” vừa nói vừa đẩy

hai người đàn ông kia ra đi về phía thang máy.

Lão Lý lại giữ chặt

lấy tay cô không cho cô đi, “Cuộc phẫu thuật đã bắt đầu, cô có đi lên

cũng vô dụng…” Anh biết khi cô nhìn thấy tập văn kiện này sẽ điên lên,

chỉ là không muốn cô nổi điên ở chỗ này. Cô cho tới bây giờ đều là

người phụ nữ biết tự kìm chế bản thân, nhưng những từ ngày không

thể dùng để hình dung cô khi đối mặt với chuyện của Giang Vũ Chính.

“Anh gạt tôi…anh ấy

không thể nào gạt tôi, buông tay ra, tôi muốn lên đó hỏi cho rõ…” Cô

hung hăng nhìn chằm chằm vào Lý Tử Ngôn, đôi mắt đỏ bừng, hàm răng

cắn chặt. Anh làm sao có thể làm ra chuyện này, rõ ràng anh đã hứa

với cô. Anh đã hứa sẽ cho cô cơ hội, anh đã hứa sẽ luôn ôm cô như

vậy…làm sao có thể nói mà không giữ lời chứ?

“Cô còn không hiểu sao?

Cậu ấy không muốn cô vì Giang Vũ Chính mà làm một người phụ nữ góa

bụa cả đời…”

“Ai nói anh ấy sẽ

chết?” Cô ngắt lời lão Lý, ngẩng đầu lên, không cho nước mắt rơi

xuống, không được rơi lệ trước mặt người khác.

“30% cơ hội hồi phục

là do bác sĩ phòng đoán thôi, sức khỏe của cậu ấy sau lần xảy ra

sự cố kia thật ra đã rất yếu, đây cũng là do cứ kéo dài cuộc phẫu

thuật đáng lẽ ba năm trước đây đã phải làm.” Anh dừng lại một chút,

dường như hết sức cố gắng nói ra những lời này, “Thật ra xác xuất

thành công của cuộc phẫu thuật này ngay cả 1% cơ hội cũng không có…”

Ngoại trừ quá trình làm phẫu thuật rất nguy hiểm, sau khi phẫu thuật

còn có thể gặp biến chứng, giống với Vũ Chính ngày thường mây trôi

nước chảy nói với cô: “Cô sẽ đầu tư vào một hạng mục 90% là lỗ

sao?” Anh có thể nói ra nhẹ nhàng như vậy cuối cùng cũng là để đánh

cược 10% phần thắng với cô. Nhưng mà hiện tại, cái anh gọi là “Giảm

rủi ro đến mức thấp nhất” xem ra đã gây nên bão lớn.

“Tôi sẽ không tin tưởng

lời anh nói…” cô thì thào tự nói rồi tránh ra khỏi tay của lão Lý,

Dư Chân đi song song ôm lấy vai cô, “Em không thể trấn định lại một chút

sao? Lâm Hinh Ý ngày thường đi đâu mất rồi?” Anh thấy đau lòng, vì một

người đàn ông mà như vậy, đáng giá sao?

Cô nghe thấy ba chữ Lâm

Hinh Ý, đúng rồi, lúc anh lập di chúc, luật sư có nhắc đến tên của

cô thì cô đã thấy khó hiểu, Lâm Hinh Ý sao lại nghe không được tự nhiên

như vậy, thì ra anh không cần cô nữa. Cô chỉ cảm thấy cái lạnh ào ạt

kéo đến đ


Polly po-cket