cô, đều là vì cô mà Vũ Chính mới trở nên như vậy. Nếu
như cô không hiếu thắng như vậy, không kiêu ngạo như vậy…Vũ Chính cũng sẽ không
vì cứu cô mà rơi xuống núi. Nhiều chỗ bị thương như vậy, sẽ rất đau , Vũ Chính
của cô có phải rất đau không? Chính cô cũng rất đau, đau đến mức trái tim như
thắt lại, nước mắt rơi xuống mang theo vị nhàn nhạt của thuốc sát trùng, càng
rơi càng nhiều.
Không biết qua bao lâu,
cô lờ mờ nghe được tiếng bước chân, tưởng rằng đã làm xong phẫu thuật, thật
nhanh ngẩng đầu lên, thì ra là người lớn hai nhà chạy tới. Mẹ Lâm chưa bao giờ
nhìn thấy bộ dáng như vậy của con gái, kinh hãi thiếu chút nữa thì té xỉu. Vội
vàng chạy đến đỡ con gái dậy, đem cô ôm chặt vào lồng ngực, vuốt tóc của cô
nói: “Không có chuyện gì đâu, sẽ không có chuyện gì đâu.” Lời nói
cũng nghẹn ngào, càng nói thì Hinh Ý càng khóc lớn.
Mà mẹ Giang thì chỉ
nhìn vào cửa phòng phẫu thuật, bà là một người gia giáo, tuy chồng mất sớm
nhưng vẫn nuôi dạy một đưa con xuất sắc như vậy. Bà tin con mình nhất định có
thể vượt qua ải này, nhất định có thể.
Đèn phòng phẫu thuật rốt
cuộc đã tắt, nhìn thấy bác sĩ từ bên trong bước ra, lòng của mỗi người đều căng
thẳng, giống như đã chờ đợi một thế kỉ, cùng nhau chờ đợi kết quả, cùng đợi lời
tuyên án.
Bác sĩ chậm rãi tháo khẩu
trang xuống nói: “Thực xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng hết sức. Não của
người bệnh đã chết, người bệnh đã vĩnh viễn sống đời sống thực vật. Nếu như mọi
người đồng ý tháo thiết bị hô hấp ra thì có thể tuyên bố tử vong.”
Mẹ Giang nghe xong thì
lập tức ngất đi, quản gia nhà họ Giang đứng bên cạnh lập tức đỡ lấy bà, đưa bà
đến phòng bệnh.
Ngọn đèn trắng toát trong
bệnh viện phủ trên khuôn mặt Hinh Ý cũng đang là một mảnh trắng bệch.
Y tá đẩy Vũ Chính ra khỏi
phòng phẫu thuật, tuy mỗi người đều đã chuẩn bị tâm lí nhưng khi nhìn thấy bộ
dạng này của anh thì đều không nhịn được mà há miệng thở dốc vì kinh ngạc. Bộ
dạng vô cùng thê thảm, đầu của anh sưng lớn, hai mắt đen nhánh nay bầm tím,
phần xương sọ bên phải lún vào, bởi vì cằm bị gãy xương nên mí mắt phải cũng bị
đọng máu tím xanh, chỗ khí quản bị rạch ra gắn máy thở, xoang mũi cũng gắn hai
cái ống.
Mẹ Lâm chịu không được
quay đầu đi, không dám nhìn.
Chỉ mình Hinh Ý nhìn Vũ
Chính, ánh mắt dịu dàng như nước. Vũ Chính của cô còn thở, sao có thể gọi là
chết được? Cô sờ lên ngón tay còn đeo nhẫn cưới của Vũ Chính, nơi này vẫn
còn truyền đến hơi ấm. Cô ngồi xổm xuống, ghé vào tai anh nói: “Em sẽ
không buông tha cho anh, anh cũng không được buông xuôi.” Đang trong tình
trạng hôn mê sâu nên Vũ Chính không có bất kì phản ứng nào, nhưng cô biết rất
rõ anh đã nghe thấy.
Hinh Ý thật lòng không
phải nổi giận vì những lời nói của bác sĩ người Pháp, cô vừa bảo thư kí liên
lạc với bệnh viện tốt nhất ở Mĩ, vừa phong tỏa toàn diện tin tức Vũ Chính xảy
ra chuyện ngoài ý muốn. Tình hình trong nước trước tiên có thể tạm thời ổn
thỏa, cô biết rõ em họ của Vũ Chính vẫn luôn dòm ngó địa vị của anh ở Giang
thị, không ngừng tìm kiếm cơ hội đả kích anh, cho nên chuyện này nhất định
không thể cho Giang Vũ Minh biết.
Hinh Ý đứng bên ngoài
khung cửa thủy tinh của phòng ICU, vô cùng kiên định nhìn Vũ Chính đang nằm
trong phòng, cô lúc này không được mềm yếu, không được tự trách. Vũ Chính cần
cô, cô tuyệt đối không thể buông xuôi. Cô nắm chặt lấy chiếc nhẫn cưới
trên ngón vô danh.
Tiếng chuông điện thoại
cắt đứt dòng suy nghĩ của cô, chính là thư kí mà cô tín nhiệm nhất.
“Chủ tịch, qua lời cố vấn
của nhiều chuyên gia, tôi nhận thấy bệnh viện lý tưởng nhất chính là bệnh viện
Jonhs Hopkinstọa lạc tại Maryland, Baltimore * bệnh
viện ở tiểu bangMaryland của Mĩ*. Viện trưởng bên
ấy cùng một số giáo sư chuyên gia thuộc trung tâm cấp cứu quốc tế sẽ đáp máy
bay đến Pháp. Khoảng 9 giờ sáng mai sẽ tới Pháp.”
“Ừ, trong nước cô hãy
tiếp tục truyền ra ngoài tin tức chúng tôi vẫn còn đang hưởng tuần trăng mật,
có việc gì lập tức báo cho tôi biết.”
“Vâng”
Sáng ngày thứ hai, cô an
bài người đưa mẹ Lâm cùng mẹ Giang về nước. Mẹ Giang hai mắt đẫm lệ nhìn
cô, nắm lấy tay của cô nhưng lại không nói nên lời.
Hinh Ý không khóc, chỉ
cười nói với mẹ Giang: “Con sẽ chăm sóc thật tốt cho anh ấy.”
Mẹ Lâm cũng nhìn
đứa con gái quật cường của mình, nghẹn ngào nói: “Cũng phải chăm sóc thật
tốt cho bản thân mình.”
Ở ngoài phòng bệnh, bác
sĩ chuyên khoa đến từ Mĩ cùng với bác sĩ người Pháp đang tiến hành bàn giao
người bệnh, kể cả máy hô hấp, hai máy hỗ trợ tiêu hóa, ổng tiểu, ống truyền
dịch, bệnh án. Sau đó liền dùng máy bay riêng bay thẳng dến bệnh viện Johns
Hopkins.
Trên máy bay, Hinh Ý nắm
lấy tay Vũ Chính, nhìn những đám mây bay trên dãy núi Alps, thầm nguyện một
lời, cô cùng Vũ Chính nhất định sẽ ở bên nhau trong căn nhả nhỏ của bọn họ.
Bệnh viện Jonh Hopkins
mang tông màu đỏ, chung quanh cây cối mọc thành bụi, phong cảnh trang nhã. Đi
vào sảnh lớn của bệnh viện cũng không ngửi thấy chút mùi thuốc sát trùng nào mà
là hương thơm nhàn nhạt. Chất lượng phòng bệnh cũng được giám
