g cái đã mất dạng, để lại Xi Vưu hồn xiêu phách lạc đứng ngây ra dưới gốc phượng hoàng.
Nàng đã quên, nàng quả thực đã quên rồi!
Xi Vưu chỉ thấy trước mắt tối sầm lại, hết thảy đều biến sắc.
A Hành quả thực đã quên hắn!
Hai ả cung nữ lại gần cúi người hành lễ, rồi khẽ khàng cất tiếng: “Tướng quân, Đại điện hạ sai chúng tôi tiễn ngài xuống núi!”
Chiều hôm đó, Thiếu Hạo vừa tới Triêu Vân phong, Thanh Dương liền sai cung nữ tới bẩm với A Hành.
Thấy A Hành hết thay đồ lại kiểm tra hành lý, lề mề mãi không ra, Luy Tổ
cười, khẽ đẩy vai nàng: “Sáng mai mới về kia mà, đâu phải về ngay đâu,
con lo gì chứ?”
A Hành bước ra khỏi cửa liền trông thấy Thanh
Dương, Thiếu Hạo, Xương Ý và Xương Phó đều đang ngồi trên bãi cỏ, vừa
uống rượu vừa ngắm hoàng hôn, chốc chốc lại rộ lên một trận cười, chẳng
hiểu họ nói chuyện gì. Ánh ta dương rọi lên người bọn họ một màu đỏ ối,
toát lên vẻ ấm áp khôn tả.
A Hành lặng lẽ ngắm nhìn hồi lâu rồi mỉm cười chạy lại: “Đại ca, Tứ ca, Tứ tẩu.”
Mọi người nhất loạt ngoảnh lại, Thiếu Hạo lập tức đứng dậy, trông thấy A Hành, y bỗng hơi hồi hộp.
Thanh Dương giới thiệu với nàng: “Đây chính là Thiếu Hạo, phu quân của muội, y tới đón muội về Cao Tân đó.”
A Hành bình thản hành lễ, chỉ nghe Thiếu Hạo hỏi: “Nghe Thanh Dương nói nàng đã quên những chuyện khi xưa?”
“Vâng, có những chuyện thiếp vẫn nhớ, nhưng có những việc lại quên khuấy mất.”
“Nàng còn nhớ ta không?”
A Hành hổ thẹn lắc đầu: “Thiếp chỉ nhớ mẹ và các anh thôi.”
Thiếu Hạo tỏ vẻ cảm thông: “Đó hẳn là những ký ức vui vẻ nhất của nàng, đương nhiên sẽ nhớ kỹ.”
Cả hai đều gượng gạo làm thinh, chẳng biết phải nói gì thêm nữa. Thấy vậy
Thanh Dương liền xách hồ rượu bỏ đi, Xương Phó len lén giật tay áo Xương Ý rồi cũng lặng đi nốt, để hai người ở lại.
Thiếu Hạo hỏi: “Nàng muốn đi dạo một lát không?”
A Hành gật đầu, hai người cùng sánh vai, vừa đi Thiếu Hạo vừa thủ thỉ kể
lại chuyện xưa, họ đã gặp nhau lần đầu ở Ngọc sơn ra sao, nàng từng sống ở Cao Tân thế nào, A Hành chỉ một mực yên lặng lắng nghe.
Tới bên vách núi, A Hành chợt dừng bước, Thiếu Hạo cũng dừng lại, đứng bên nàng, cùng ngắm hoàng hôn.
Bên dưới vách núi chằng chịt những dây leo, cành lá đan vào nhau xanh ngắt, giữa đám lá xanh lại nổi lên một chéo áo đỏ, chính là Xi Vưu đang đu
người bám lấy dây leo.
Hai người trên đỉnh núi gượng gạo lặng
thinh, kẻ dưới thung sâu nín thở theo dõi, chỉ có gió lồng thổi tung
muôn ngàn cánh phượng hoàng.
A Hành chợt chun mũi hít hít rồi thốt lên: “Rượu thơm quá!”
Thiếu Hạo bật cười đưa hồ rượu cho nàng, “Đây là Thư Điền tửu ta cất dựa theo bí quyết nàng tặng đó.”
A Hành uống ừng ực liền mấy ngụm cho đã thèm mới chịu trả hồ rượu cho
Thiếu Hạo, giữa lúc kẻ đưa qua, người đưa lại, bầu không khí gượng gạo
cũng xẹp bớt vài phần.
A Hành uống hơi nhanh, hơi rượu bốc lên
khiến nàng đỏ bừng hai má, mấy cánh phượng hoàng hoa vương trên tóc càng tô điểm thêm vẻ hồng hào.
Thiếu Hạo định giơ tay phủi tóc giùm nàng nhưng A Hành vô thức né đi, khiến y ngượng ngùng rụt tay lại.
“Xin lỗi!”
Hai người đồng thanh tạ lỗi, rồi đồng thời sững người, trên đời đâu có đôi vợ chồng nào lại khách khí với nhau thế này?
Vầng dương đã khuất hẳn dưới Ngu uyên, bầu trời đen thăm thẳm.
Thiếu Hạo đứng bên vách núi, vạt áo phất phơ trong gió, toát lên vẻ quạnh hiu vô hạn: “A Hành, nàng còn nhớ những lời hai ta từng nói lúc ở Ngu uyên
không?”
A Hành cau mày nghĩ ngợi một hồi rồi hổ thẹn lắc đầu: “Thiếp quên cả rồi.”
“Khi đó ta bị Yến Long đánh lén, sắp bỏ mạng tới nơi, nàng vốn có thể bỏ
chạy một mình, nhưng vì cứu ta mà kẹt lại Ngu uyên. Chúng ta cho rằng
mình đã cầm chắc cái chết, trước lúc lâm chung, ta từng nói nếu còn có
kiếp sau, chúng ta sẽ kết thành chồng vợ.”
A Hành cười, “Chẳng phải bây giờ chúng ta đang là vợ chồng đây sao?”
Thiếu Hạo lắc đầu, “Chúng ta chỉ là bất đắc dĩ bị Cao Tân và Hiên Viên trói lại với nhau mà thôi.”
Thấy A Hành làm thinh, Thiếu Hạo khẽ nói tiếp: “Kể từ khi chúng ta bước lên
cầu Nhân Duyên do Huyền điểu bắc nên, ta và nàng đã bị trói chặt vào
nhau cả đời cả kiếp, có bằng lòng hay không cũng mặc. Hiện giờ trời cao
để nàng sống lại, có lẽ cũng chính là ban cho chúng ta một cơ hội, nàng
có muốn thử không? Thử cho hai ta một cơ hội, làm vợ chồng thật sự?”
A Hành không đáp, chỉ thẫn thờ ngắm nhìn vòm trời mênh mang, chẳng hiểu đang nghĩ gì.
Thiếu Hạo lại hỏi: “Nàng còn nhớ Xi Vưu không?”
“Thiếp không nhớ.”
Thiếu Hạo toan nói thêm gì đó, nhưng bị A Hành chặn lại, “Đã quên được hắn
cũng không có gì quan trọng, thôi cứ để quên luôn đi!” Đoạn nàng cười
nhìn Thiếu Hạo, “Đại ca nói thiếp và Xi Vưu từng là tình nhân, chàng có
để bụng chuyện đó không?”
“Đương nhiên không rồi. Hai ta đã định nhân duyên từ lâu, nếu ta có lòng với nàng thì kẻ nào dám tranh đoạt
chứ, là tự ta đẩy nàng ra xa thôi.”
“Vậy sao bây giờ chàng còn muốn làm vợ chồng với thiếp?”
“Ta… ta… dạo tân hôn, chúng ta từng giao hẹn chỉ làm vợ chồng hờ.” Thiếu Hạo xưa nay luôn ung dung hoạt bát, vậy mà lúc này lại căng thẳng đến lắp
ba lắp bắp