không nóng vội,
chậm rãi tiêu sái đến chỗ cửa sổ, đợi bác sĩ trở về, sẽ hỏi giúp.
Cửa bị đẩy ra, tiếp đến là tiếng bước chân hung hăng.
Cô quay đầu lại. “Thật
có lỗi, tôi nghĩ ──”
Vào cửa không phải là bác sĩ, mà là bốn tên đàn ông vẻ mặt dữ tợn, mỗi người
thân thể khỏe mạnh, miệng tà cười, vô luận thấy thế nào, cũng không giống như
người bệnh cần đến bác sĩ giúp đỡ.
“Chính
là cô gái này?” Người đi đầu hỏi, biểu tình dâm tà làm cho người ta
căm hận.
“Đúng
vậy, chính là cô ta.” Đàn em đi theo sau từ trong túi lấy ra một quyển sổ, dĩ nhiên là kì mục lục mới nhất của “Phúc Nhĩ Ma Sa”.
Nha nha, xem ra lớn chuyện đây, mấy tên lưu manh này không phải muốn“tùy hứng lấy mẫu”, mà là
thật sự tìm đến cô!
“Các
anh là ai?” Cô hỏi, mắt nhi vô tình nhìn hướng cái kéo nhỏ trên
bàn..
“Chúng
ta? Chúng ta muốn dựa vào cô để phát tài.” Bốn
người liếc mắt một cái, cùng nhau lộ ra tiếng cười tham lam. Cầm đầu là cái tên
mắt híp kia, lại bổ sung thêm một câu. “Chẳng qua, trước đó,
chúng ta nghĩ muốn khoái hoạt một chút. Kéo cô ta lên giường đi!” Hắn khẩn cấp liếm liếm môi, đoán rằng thân thể dưới bộ
quần áo mềm mại kia, sẽ cỡ nào tinh tế mềm mại.
“Lão
đại, không phải muốn bắt cô ta để đổi tiền sao?”
“Chờ
tao hưởng qua đã rồi nói sau!” Cô
nàng này xác thực xinh đẹp, hắn chưa từng gặp qua cô gái nào duyên dáng như
vậy, tham dục cùng sắc dục đang mê hoặc hắn, làm hai mắt hắn đều đỏ lên.
“Làm
ơn đợi chút.” Thư Mi không có bị dọa đến hoa dung thất sắc, ngược
lại thản nhiên cười. “Các vị có đồng ý cùng tôi giao dịch hay
không?” Cô nhìn giống như rất bình
tĩnh, thật ra tim đập rất nhanh.
Tên lưu manh cầm đầu không cho là đúng nhìn cô.
“Một
đứa con gái dựa vào cái gì muốn cùng huynh đệ chúng ta bàn chuyện làm ăn?”
Thư Mi trả lời đơn giản.
“Tiền.” Cô giữ
ngữ khí bình tĩnh, chú ý vẻ mặt của bốn tên. “Các vị đưa ra giá, tôi lập tức
có thể đưa cho các người.”
Đám đàn ông châu đầu ghé tai bàn luận trong chốc lát,
đối với đề nghị của cô rất động tâm, chỉ duy tên cầm đầu là kháng nghị không
đồng ý.
“Tao
rất muốn tiền, nhưng càng muốn nếm tư vị của tiểu mỹ nhân!”Nói
xong, hắn đã tiến lại đây, vươn bộ móng vuốt
như muốn bắt nai con về phía cô.
Mắt thấy đàm phán không thành, cô chỉ còn một con đường để đi.
Trốn!
Thư Mi vươn tay trảo qua, sờ đến cái kéo trên bàn, vung tay đâm, cứng rắn chạy
hướng bên ngoài.
Không đoán được, cô gái nhỏ này không chịu ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ, càng
không khóc cầu xin tha thứ, lại dám có lá gan, cầm kéo lên phản kháng. Bọn họ
nhất thời không có phản ứng, cô đã vọt tới cửa, trong đó một người, cánh tay
còn bị đâm chảy máu, kêu rên không thôi.
Cô nhìn cánh cửa rộng mở, một tiếng trống làm tinh
thần hăng hái hướng đến phía trước, lại đột nhiên nhìn thấy, một bóng đen cao
to thong thả đi đến trước cửa, cản trở đường đi của cô.
“Tránh
ra!” Cô cao giọng cảnh cáo, cái kéo trên tay muốn xuất ra,
cho rằng đối phường là đồng bọn của đám lưu manh đứng đây canh chừng.
Ánh sáng bạc long lanh, ở trong không trung xuất ra một đường cong, đâm tới tên
cản đường ──
Trương Triệt Nhất trong nháy mắt, mạo hiểm tránh đi, mới không bị cô đâm chảy máu tại chỗ. “Cô
gái ngu ngốc, chẳng lẽ em muốn giết tôi à?” Hắn không dám tin quát, lập tức xoay trụ khống chế cổ tay cô, đoạt đi
hung khí nguy hiểm.
“Ai
bảo anh cản đường của tôi? Chưa từng nghe chó ngoan không cản đường sao?” Cô cũng rống lại, lễ giáo 15 năm qua, nay vút một
tiếng bay mất.
“Mẹ
nó, nửa đường lòi ra một tên Trình Giảo Kim!” Tên
lưu manh cầm đầu đuổi theo, không nhận thấy được, trong cái liếc mắt của Trương
Triệt Nhất có sát khí sắc bén.
Mắt thấy truy binh đuổi theo đến đây, mà nếu hắn đã đoạt vũ khí của cô, như vậy
đương nhiên, sẽ nhận trọng trách to lớn chống lại địch nhân!
“Mau
mau mau, những người này đều giao cho anh!” Cô ba
bước thành hai chạy vòng ra sau hắn, vươn hai tay, dùng hết khí lực đem hắn
tiến lên trước.
Bốn tên đàn ông to lớn giống như bò tót xông tới Trương Triệt Nhất, hắn hít sâu
một hơi, chớp mắt, vẻ mặt không kiên nhẫn, giống như trước mắt là một đám ruồi
bọ bay loạn, không phải là đám lưu manh.
Tiếp theo, Thư Mi thấy hoa mắt, thân hình cao lớn trong tay không còn mà đã
bước vào cuộc chiến, hòa vào đám người kia đối phó. Trong phòng y tế chỉ một
thoáng tràn ngập tiếng kêu rên, tiếng nắm tay va chạm răng rắc, cùng với tiếng
xương cốt gãy chói tay, không đến một phút đồng hồ, binh lực bên đối phương đã
tổn hại đến 50%, có hai người bị đánh đến ngã xuống.
Cô biết, thân thủ hắn rất cao, nhưng tận mắt thấy hắn động thủ, vẫn thực là
kinh hoàng.
“Anh
làm sao biết tôi ở trong này?” Mắt
thấy hắn “xử lý” thật
sự gọn gàng, khẩn trương trong lòng Thư Mi giảm đi phân nửa, đứng chỗ an toàn,
đưa ra nghi vấn với hắn.
“Mẹ
nói cho anh biết.” Hắn thuận tay chém ra, lại quật ngã một tên.
Cô gần như vì thân thủ sạch sẽ gọn gàng kia mà vỗ tay, trong lòng thống khoái
cực kỳ. Thật tốt quá thật tốt quá, mấy tên hỗn đản vọng tưởng muốn nhúng chà