phản ứng gì?
"Công chúa, mời lên xe ngựa" Nhiễm Ngũ nửa ngồi nửa quỳ, cúi đầu nâng tay lên.
Nam Ngụy Tử nhẹ nhàng đặt chân lên lòng bàn tay của Nhiễm Ngũ, bước lên Nhiễm Ngũ đang quỳ, đi lên xe ngựa.
Nhưng nàng không nghĩ đến sớm đã có người trong xe. Mắt tím sợ hãi, nàng nhìn chằm chằm vào người đó, đầu móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay, trong lòng cực kỳ phẫn hận.
Nhiễm Phượng Thâm, nàng không nghĩ đến, y ngồi trong xe ngựa chờ nàng!
Khó trách những Cấm Vệ Quân kia không dám ra tay.
"Ngụy Tử của ta, đã lâu không gặp" Trên đầu gối Nhiễm Phượng Thâm có đắp tấm lông cáo, bên khay trà là bình Bạch Ngọc, mà trên tay y đang cầm là chén Dạ Quang, mắt đen sâu xa, tà khí nhìn nàng.
Ánh mắt của y không hề che giấu mục đích. Lớp áo đỏ ở trong được phủ bằng một lớp áo trắng ở ngoài, xinh đẹp lộng lẫy có một không hai. Nhưng đôi mắt màu tím ướt át kia vẫn lạnh lùng, dường như không có gì có thể làm bẩn được nàng.
Chính vì đôi mắt đó đã làm gợi lên hứng thú của y, khiến cho y muốn nhìn thấy nàng khuất phục, thân thể run sợ thì kiêu ngạo kia có còn tồn tại chăng?
"Trang điểm đẹp như vậy, là vì bổn vương sao?" Nhấm rượu trong chén, giọng điệu của y hờ hững nhưng đen tối. Bờ môi y cười vừa tựa như châm biếm, vừa tựa như đùa cợt, giống như thợ săn đang trêu đùa con vật trong lồng giam.
"Không phải ngài muốn vậy sao?" Nam Ngụy Tử tức tối nhìn lại y, mắt tím khôi phục vẻ lạnh lùng, "Không phải ngài đợi khoảnh khắc này hay sao?" Chờ nàng bước vào lồng giam của y.
Cho dù nàng cố hết sức tỉnh táo, nhưng Nhiễm Phượng Thâm vẫn thấy hận thù ánh lên trong mắt nàng. Nhà tan cửa nát, y không bất ngờ với thù hận của nàng, y cũng hiểu rõ mục đích của nàng.
"Ngụy Tử, nàng muốn dựa vào ta diệt trừ hoàng đế, báo thù cho Nam Vương phủ, đúng không?" Ánh mắt Nam Ngụy Tử không thay đổi, Nhiễm Phượng Thâm thưởng thức dạ quang bôi, nhìn vẻ mặt trấn định của nàng, nét cười càng rõ.
"Sau đó lợi dụng ta để Nam Phi Vũ lên ngôi hoàng đế, chờ khi thế cục ổn định, lại diệt trừ ta, đúng không?" Lần này ánh mắt nàng lướt qua một tia hoảng loạn, y nở nụ cười.
"Ngụy tử của ta, tuy nàng thông minh hơn người, nhưng không có kinh nghiệm từng trải." Màn múa của nàng trước mặt y chỉ như chuyện vui trẻ con, mỹ nhân kế đối với y là vô dụng.
"Cho nên vì vậy, ngài muốn giết ta sao?" Nam Ngụy Tử hất cằm lên, cho dù bị nhìn thấy tất cả, nhưng tư thế của nàng vẫn ngạo nghễ. Nàng biết, nam nhân giống như Nhiễm Phượng Thâm càng khó chinh phục thì càng kích thích y. Cho nên ngay lúc này nàng không thể tỏ ra yếu kém, nàng phải khiến cho y có hứng thú với nàng.
Mắt đen nhẹ chuyển, Nhiễm Phượng Thâm khẽ cười "Đúng, nàng càng ngạo nghễ bất khuất, ta càng có hứng thú với nàng, đến đây nào!"
Nam Ngụy Tử nắm tay thành đấm, tâm tư của nàng hoàn toàn bị nam nhân này nắm trong lòng bàn tay, trái tim không khỏi thấp thỏm bất an. Đối với nàng, Nhiễm Phượng Thâm rất khó đối phó.
Nàng âm thầm hít sâu, cố hết sức duy trì tỉnh táo, sau đó đến bên y.
Nhiễm Phượng Thâm cầm lấy tóc nàng, cúi đầu ngửi mùi hương nhẹ nhàng trên tóc, ngón cái vuốt lên tóc tơ mềm, hành động dịu dàng giống như là thương yêu sủng ái một báu vật.
"Không, ta sẽ không giết nàng." Y nâng mặt nàng lên, để khuôn mặt không tỳ vết của nàng đến gần y "Ngược lại, ta sẽ theo nguyện vọng của nàng."
Lời của y khiến tim nàng đập mạnh, ý của y là gì?
Nam Ngụy Tử không khỏi hoài nghi, muốn nhìn ra mục đích trong mắt của y. Nhưng nụ cười xinh đẹp kia lại khiến cho người ta khó có thể nắm được tâm tư của y.
"Nàng muốn lợi dụng ta diệt trừ hoàng đế, có thể. Muốn cho Nam Phi Vũ lên ngôi vua, cũng được. Còn muốn mạng của ta... Ngụy Tử, cái này phải xem bản lĩnh của nàng." Đầu ngón tay vuốt nhẹ lên mắt nàng, đôi mắt đen lóe lên sự xem thường, tâm tư y khó dò "Truyền thuyết nói người có đôi mắt dị thường, sẽ sở hữu dị năng. Ngụy Tử, có phải nàng cũng vậy hay không?"
Nhìn thấy đôi mắt kinh ngạc, Nhiễm Phượng Thâm cười nghiền ngẫm.
"Thật sao? Đôi mắt xinh đẹp này cho nàng dị năng gì?"
"Cái chết." Trong chốc lát, Nam Ngụy Tử thốt ra hai chữ, biết mình phản ứng hơi quá trong mắt y, nàng lạnh nhạt lên tiếng "Nhìn thấy cái chết ở tương lai."
Nhưng không có năng lực cản trở.
"Hả?" Y nhìn thấy đau đớn trong mắt nàng "Nàng đã từng thấy qua toàn bộ Nam Vương phủ bị hủy hoại?"
Nam Ngụy Tử gật đầu.
"Ngụy Tử đáng thương" Y luyết tiếc than thở, nhưng miệng lại nói lời tàn nhẫn vô cùng "Rõ ràng sớm biết tất cả, nhưng bất lực, chỉ có thể nhìn bọn họ chết trước mặt nàng, rất hận đúng không? Rất tức giận vì mình không có năng lực đúng không?"
Nam Ngụy Tử không nói, nhưng mặt tái đi. Mỗi câu mỗi chữ của y cũng đều đăm trúng vết thương của nàng, nàng nghiến răng. Cuối cùng đành cam chịu, mắt tím phẫn hận trừng y.
"Ngụy Tử, hãy nhớ nỗi đau này, giống như bây giờ, nàng hận không thể giết ta, nhưng không thể không khuất phục dưới thân ta".
Cánh tay ôm lấy hông nàng, giống như bảo bọc nàng.
Ngón tay vuốt nhẹ làn da bạch ngọc, đôi mắt đen chăm chú nhìn nàng, môi xinh đẹp nhẹ cắn cằm nàng.
"M