The Soda Pop
Tửu Nương Xinh Đẹp Bán Chữ

Tửu Nương Xinh Đẹp Bán Chữ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322715

Bình chọn: 8.5.00/10/271 lượt.

thịt heo, thịt tôm làm thành viên thuốc, lại dùng canh luộc nấu ngao, chua ngọt mang chút vị cay, nhưng canh đầu lại cực kỳ ngon, là món chiêu bài của tiệm ăn nhà này.”

“Đúng vậy đúng vậy, chính là nói món này! Vẫn là Giang tỷ tỷ quen thuộc.” Ôn Thiên Tư vội vàng đoạt lấy bảng ghi chép thực đơn trong tay Ôn Đình Dận, nhét vào trong tay nàng: “Vậy thì phiền Giang tỷ tỷ gọi món đi.”

“Thật ra ta ở phương diện ăn uống là một người ngoài nghề.” Giang Hạ Ly nhìn bảng ghi chép, “Chỉ là lúc trước mới tới nơi này, bữa cơm đầu tiên vẫn là ăn ở tiệm nhà này, món đầu tiên ăn cũng là món Thiên thủ quan âm này, liền lập tức thích nó, cũng thích chỗ này, mới có thể quyết định ở lại.”

“Thêu dệt chuyện xưa thật không tệ.” Hắn lại mở miệng lần nữa, vẫn tràn ngập trào phúng như cũ, “Không hổ là dựa vào viết chữ bán lấy tiền, chính là chuyện xưa này cũng giống như văn ngươi viết, trăm ngàn chỗ hở.”

“Ồ?” Nàng bình tâm tĩnh khí hỏi, “Ôn Thuyền Vương dựa vào cái gì để nói ta đang ‘thêu dệt’ chuyện xưa?”

“Muốn ta nói thẳng ra?”

Con ngươi đen như mực của Ôn Đình Dận nhất thời lóe ra ánh sáng u lạnh, Giang Hạ Ly nhìn thấy căng thẳng trong lòng, nhưng lập tức giả bộ không biết trả lời: “Ta lại không có cất giấu bí mật, còn sợ nói thẳng ra cái gì?”

“Tên gọi đầy đủ của ngươi là Giang Hạ Ly phải không?” Hắn nhìn vào nàng, “Nhân sĩ kinh thành, ở tại thành Đông đường Nguyệt Tử. Trong nhà còn có người thân cùng mấy di nương, có bốn người tỷ muội khác, cha ngươi là Lễ bộ Thị lang Giang…”

“Đủ rồi!” Nàng khiếp sợ vỗ bàn, “Ngươi dựa vào cái gì mà tra ngọn nguồn của ta?”

“Tra ngươi?” Lúc này đổi lại Ôn Đình Dận cười như không cười nhìn nàng, “Ta có nhàm chán như vậy không? Ngươi có cái gì đáng giá để ta hao tâm tổn trí đi điều tra? Chẳng qua có người từng nhắc tới ngươi với ta mà thôi.”

Ôn Thiên Tư bên cạnh cũng vô cùng kinh ngạc, “Ca, thì ra huynh sớm nhận ra được Giang tỷ tỷ? Là chuyện lúc nào, sao chưa từng nghe huynh nói?”

“Một người không hề quan hệ với huynh, huynh có thể nhớ được tên của nàng ta đã rất hiếm có rồi, muội còn muốn huynh mỗi ngày treo nàng ta ở bên miệng phải không?” Hắn liếc muội muội trắng mắt, thực xem thường vấn đề không có tri thức của nàng.

Đầu ngón tay của Giang Hạ Ly chẳng biết từ lúc đã trở nên lạnh lẽo, thoạt nhìn khuôn mặt tuấn mỹ của Ôn Đình Dận, lúc này lại vô cùng đáng giận đến mức làm cho nàng muốn quăng mấy cái tát để tiết hận.

Hắn dựa vào cái gì dễ dàng như vậy liền đem chuyện cũ trước kia nàng che giấu lâu như thế, từ chỗ sâu trong trí nhớ của nàng lôi ra? Người kinh thành, chuyện kinh thành, là chuyện từ kiếp trước rồi, người nào cũng đừng hòng dùng những thứ đó để ràng buộc nàng.

Nàng xoay người đi ra khỏi nhã gian, Ôn Thiên Tư cho rằng nàng tức giận muốn đi, vội vàng đuổi theo, nhưng nàng chỉ là ra bên ngoài gọi một tên hầu bàn, cất giọng nói: “Người ngồi trong gian phòng trang nhã này là đại nhân vật số một số hai của Đông Nhạc chúng ta, tại sao chưởng quầy các ngươi lại không tự mình đến tiếp đón? Món ăn trên bảng hiệu này khẳng định không phải là món tốt nhất trong tiệm các ngươi, ta sẽ không nói ra, nếu chưởng quầy các ngươi không muốn mất thể diện, thì mau chóng mang đồ ăn của hắn ta lên đây hầu hạ.”

Người hầu bàn nghe xong lập tức sửng sốt, nửa tin nửa ngờ rướn cổ lên nhìn vào bên trong một cái, cũng may người hầu bàn có nhãn lực tốt, đánh giá Ôn Thiên Tư cùng Ôn Đình Dận một chút, lập tức ý thức được bọn họ xác thực không phải khách nhân bình thường, vội vàng đạp đạp đạp chạy xuống lầu đi báo cho chưởng quầy.

Giang Hạ Ly nói xong, lại xoay người trở về phòng, tươi cười lại một lần nữa treo ở trên mặt nàng, “Chỉ có một mình ta, sợ tiếp đón Ôn Thuyền Vương không tốt, cho nên gọi chưởng quầy đến tự mình tiếp đón, Ôn Thuyền Vương không để ý chứ?”

“Khách tùy theo chủ.” Hắn giơ tay áo lên, đem mặt chuyển hướng ra ngoài cửa sổ.

Đối diện chỗ này, cũng là cửa hàng san sát, đập vào trong mắt chính là chiêu bài của cửa hàng trước mặt: Thanh ký cô y.

Nếu Giang Hạ Ly sớm biết bữa cơm này sẽ tiêu hết hai mươi lượng bạc của mình, nàng tuyệt đối sẽ không nhận làm người phung phí tiền của để đãi khách. Phải biết rằng, ở Bành Thành, hai mươi lượng bạc chính là chi phí hơn nửa năm của một nhà dân chúng bình thường, tuy văn chương của nàng bán được không tệ, nhưng một tháng vào sổ cũng không lớn hơn trăm lượng, cho nên lúc trả giá hai mươi lượng này thì nàng vừa đau lòng vừa oán giận.

Ôn Thiên Tư ngược lại ăn đến vô cùng cao hứng, còn khăng khăng nhất định phải đưa nàng trở về tửu phường.

Mà nàng thì vẫn luôn mắt lạnh quan sát phản ứng của Ôn Đình Dận, lúc hắn ăn cơm im lặng rất nhiều, lời nói độc miệng cũng rất ít kia lại nói ra lời làm cho nàng muốn phát hỏa.

Ôn Đình Dận này, thật sự giống như là cừu nhân của nàng, đặc biệt tới nơi này để gây khó chịu cho nàng. Nhưng cũng đúng như lời hắn nói— hắn là ai, nàng lại là người nào? Trước kia hắn cũng không nhận biết nàng, hiện giờ cũng không cần thiết để gây khó dễ nàng, nếu như… người chết kia không có quan hệ với hắn, vậy thì càng không cần thi