XtGem Forum catalog
Tửu Nương Xinh Đẹp Bán Chữ

Tửu Nương Xinh Đẹp Bán Chữ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322791

Bình chọn: 9.5.00/10/279 lượt.

đem người đi lên trên thuyền.”

Ngày kế, lúc Giang Hạ Ly bị người ta áp giải đến bờ biển, nàng vẫn chìm đắm trong nỗi khiếp sợ vô tội bị bỏ tù đêm qua, vừa rồi quan sai gọi nàng từ trong phòng giam đi ra, nàng cho là mình lại phải ra công đường, không ngờ tới là lại bị mang ra khỏi phủ nha, sau khi bị nhốt vào trong một chiếc xe ngựa, lại bị dẫn tới bờ biển.

“Quan sai đại ca, chúng ta đây là muốn đi chỗ nào?” Nàng nhịn không được nói thầm ở trong lòng, sẽ không phải là nàng còn chưa bị kết án, đã phải bị đẩy vào trong biển chứ?

Quan sai không để ý tới nàng, đẩy nàng lên trước một sàn tàu, ở đó đã có một nam tử trung niên mặc thường phục đứng, nhìn thấy nàng liền hỏi: “Là người Lưu đại nhân đưa tới sao?”

“Vâng, người đã đưa đến, các người nhìn xem, nếu người không sai, thì ký tên trên công văn đi.”

Giang Hạ Ly mở mắt trừng trừng nhìn người hai bên “mua bán” chính mình, nam tử trung niên kia đang ký tên trên công văn, sau đó chắp tay với hai vị quan sai.

“Vất vả hai vị quan sai đại ca rồi.” Tiếp theo khom người với nàng nói: “Giang tiểu thư, mời đi lên thuyền.”

“Lên thuyền?” Lúc này nàng mới chú ý tới chiếc thuyền lớn cách đó không xa… sao mà nhìn quen mắt thế?!

“Đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?” Nàng nghẹn họng nhìn trân trối lại đầu đầy mở mịt.

Nam tử trung niên cười đáp, “Cô nương có nghi vấn gì, mời lên thuyền hỏi chủ thuyền chúng ta, ngài ấy đang chờ ngài trên thuyền.”

Cắn cắn cánh môi, nàng quay đầu lại nhìn hai gã quan sai còn đang đứng nguyên tại chỗ kia, tay vịn chuôi đao. Xem ra dù nàng không bị gông cùm trói buộc cũng không trốn thoát được rồi, hôm nay chiếc “tàu tặc” này, không thể nghi ngờ là nhất định phải đi lên.

Có lẽ, câu đố mấy ngày nay tới giờ của nàng, đều có thể cởi bỏ ở trên con thuyền kia, nhưng, cũng chưa biết chừng a…

Ai, đã chán nản như vậy, chỉ có thể thuận theo thôi.

Theo sự hướng dẫn của nam tử trung niên, nàng nhìn thấy Ôn Đình Dận, vẫn ở trong khoang thuyền chỉ huy đó, hắn ngồi ở trước cái bàn rộng, hai tay khoanh lại, xem xét kỹ lưỡng bản đồ biển to lớn mở ở trước mặt kia, như có điều suy nghĩ.

Lúc hạ nhân thông báo Giang cô nương đã đến thì hắn mới nghiêng thân, sau khi liếc nàng một cái nói: “Vào đi.”

Giang Hạ Ly đứng ở trong khoang phòng, sống lưng lạnh run từng đợt.

Nàng vẫn luôn cho rằng mình bị cuốn vào trong một âm mưu, cũng từng đoán những việc này có liên quan đến hắn hay không, thế nhưng khi nàng thực sự bị người áp giải từ trong phòng giam đến trên thuyền của hắn thì nàng mới tin tưởng mình thật sự đã đoán đúng, lại càng không thể tin được hắn thậm chí có năng lực như thế, có thể tùy ý điều động an bài quan phủ triều đình, đối phó với một dân chúng bình thường.

“Không cảm tạ ơn cứu mạng của ta à?” Ôn Đình Dận nghiêng thân nhìn nàng, “Nếu không, hiện giờ ngươi đã khoác gông mang xiềng rồi.”

“Cảm tạ ngài?” Nàng hồ nghi hỏi, “Chẳng lẽ là ngài đem ta từ trong nhà giam cứu ra?”

“Không tính là như vậy.” Hắn mỉm cười, tươi cười gian xảo nói: “Chỉ là thuận nước giong thuyền thôi. Án tử của ngươi quá nặng, Lưu Thanh Thụ không thẩm tra được, chỉ có thể chuyển giao ngươi đến Hình bộ ở kinh thành, mà ta đúng lúc muốn hồi kinh, liền thu xếp giúp hắn việc này.”

“Nói như vậy, ta phải bị áp giải lên kinh?” Giang Hạ Ly cười lạnh một tiếng, “Vậy thật sự có ý tứ, lúc nào thì ta biến thành tội phạm quan trọng vậy?”

“Ngươi làm việc gì, chính ngươi biết, ta nói rồi, ta chỉ là thuận nước giong thuyền thôi.”

Biểu tình xem thường của hắn chọc giận nàng, cả giận nói: “Nếu đã như vậy, tại sao Ôn Thuyền Vương không trói gô ta lại, không sợ phạm nhân ta đây chạy mất sao?”

Ôn Đình Dận buồn cười mà hỏi lại: “Biển rộng mênh mông, ngươi muốn chạy là chạy trốn được ư? Ta không trói ngươi, là ngại cho mặt mũi của Thiên Tư, nó còn chưa biết chuyện của ngươi, lát nữa ta sẽ nói ngươi muốn lên kinh thăm người thân, đi cùng thuyền với chúng ta, ngươi hẳn là cũng không đến nỗi muốn đem chuyện của mình nói toạc ra ngoài chứ?”

Giang Hạ Ly không ngớt cười lạnh: “Được, nghĩ thật là chu đáo… ta may mắn ba đời, có thể ngồi thuyền của Ôn gia vào kinh chịu bị thẩm tra…”

“Quả thực là may mắn.” Hắn nhìn vào nàng giương mặt thối: “Ta khuyên ngươi vẫn là ngẫm lại cho thật tốt, sau khi vào kinh nên biện hộ cho mình như thế nào đi. Đúng rồi, còn có…” Hắn có ý xấu hướng về phía nàng nháy mắt. “Đối mặt với người nhà của ngươi như thế nào, cùng với, vị hôn phu tiền nhiệm của ngươi nữa.”

Nàng thật hi vọng giờ khắc này cuồng phong gào thét, sấm sét vang dội, cho dù không đánh chết Ôn Đình Dận, cũng phải đánh chìm con thuyền này, nàng thà rằng chết đi, cũng không muốn lưng đeo tội danh có lẽ có(2) bị người vũ nhục.

Lúc này, Ôn Thiên Tư cũng biết được tin tức nàng lên thuyền, tràn đầy kinh hỉ chạy tới, một phen giữ chặt tay nàng.

“Giang tỷ tỷ, sao tỷ lại lên thuyền vậy?”

Ôn Đình Dận liếc xéo nàng, như đang dùng ánh mắt khiêu khích, xem nàng có dám nói thật hay không.

Nàng trừng hắn, thật lâu mới thốt ra một câu, “Việc này phải cảm ơn Ôn Thuyền Vương khẳng khái trượng nghĩa.”

“Đâu có.” Hắn quay đầ