u đi, không hề nói chen vào nữa.”
Ôn Thiên Tư còn đang tò mò hỏi đông hỏi tây, bởi vì thuyền đã khởi động, hiển nhiên Giang Hạ Ly muốn rời đi cùng bọn họ.
Chuyện cho tới bây giờ, nếu không muốn tự nhận là phạm nhân, nàng chỉ có thể dựa theo lời nói dối bịa đặt của Ôn Đình Dận, tạm thời đối phó muội tử rất nhiều thắc mắc của hắn.
Ôn Thiên Tư không nghi ngờ gì, tuy cũng khó hiểu tại sao chỉ trong một đêm đột nhiên nàng lại thay đổi tâm ý, nhưng vẫn hảo tâm trấn an như cũ, “Nếu tỷ tỷ đã muốn hồi kinh thăm hỏi thân nhân, đương nhiên vẫn là ngồi thuyền của nhà muội là đáng tin nhất, muội cũng đã sớm nói, ngày tháng được ở gần người nhà vốn đã không nhiều, tỷ tỷ một người phiêu bạt bên ngoài, làm sao lại không nhớ nhà chứ?”
Ôn Thiên Tư thấy nàng trầm mặc thì nghĩ là nàng ngượng ngùng, nhưng không biết tâm tình giờ phút này của nàng còn hơn biển khơi bên ngoài, càng thêm sóng dậy bốn bề.
Con đường trở về kinh này, nhất định không thể thoải mái, càng sẽ không là một con đường bằng phẳng.
Giang Hạ Ly chưa từng ngồi thuyền đi xa, trước kia dù từng ngồi thuyền du ngoạn mặt hồ ở ngoại ô kinh đô, nhưng nàng phát hiện cơ thể mình thật sự không chịu được một chút sóng gió, có một lần trên mặt hồ nổi gió, thân thuyền chỉ lắc lư vài cái, nàng liền buồn nôn đến mức hai ngày đều ăn không ngon.
Lần này đi thuyền về kinh, không phải lộ trình ngày một ngày hai, tuy kỹ thuật tạo thuyền của Ôn gia có thể nói là đứng đầu, chiếc thuyền lớn này lại vô cùng vững vàng, nhưng thuyền chỉ mới khởi động được một canh giờ, nàng đã cảm thấy mình ăn không tiêu.
Ôn Thiên Tư tự mình sắp xếp cho nàng vào ở gian phòng cách vách của mình, gian phòng này tuy so với huynh muội Ôn gia hơi kém một chút, nhưng cũng bố trí rất thoải mái, toàn bộ bàn đều dùng đinh đính chặt trên mặt thuyền, không sợ có sóng gió sẽ đổ trượt.
Nàng nằm ở trên giường, hi vọng có thể giảm bớt buồn nôn choáng đầu do say sóng tạo thành, cố tình bất kể cố gắng thế nào đều ngủ không yên, đầu vẫn choáng váng đến rối tinh rối mù.
Trước đó không lâu Ôn Thiên Tư đã tới thăm nàng, mang cho nàng chút thuốc cao cùng một mâm quả sơn tra, nói những thứ này có thể giúp nàng giảm nhẹ say sóng, nhưng nàng ăn rồi dùng rồi, cũng không thấy khởi sắc lên bao nhiêu.
Thời gian lúc bầu trời gần tối, nàng bắt đầu nôn không ngừng, nôn đến mức hôn thiên địa ám, dịch mật gần như đều muốn nôn hết ra, toàn thân một chút sức lực cũng không có, chứ đừng nói đến ăn bữa tối.
Ôn Thiên Tư tới gọi nàng dùng bữa thì thấy nàng lại là bộ dáng này, hoảng hồn, vội vàng gọi đại phu đi theo trên thuyền tới khám bệnh giúp nàng.
May mắn trên thuyền chuẩn bị đầy đủ thảo dược, đại phu mở phương thuốc, liền gọi người đi pha một chén thuốc cho nàng uống, nói có công hiệu an thần trợ ngủ.
Giang Hạ Ly tháo thoa cài vòng khuyên trên đầu, đem tóc dài tán lạc xuống, cởi bỏ áo ngoài, dùng chăn bông dày bao bọc chặt lấy chính mình, dạ dày không khỏe, đau đầu không dứt, hơn nữa con đường phía trước còn xa vời, nàng nhịn không được cuộn tròn thân mình lại trong chăn, bắt đầu run rẩy từng cơn.
“Thế nào, dọa khóc rồi?” Đột nhiên trên đầu truyền đến giọng nói trêu tức nàng không muốn nghe nhất.
Nàng hơi thò đầu ra, cau mày nói: “Từ trước đến nay ta không biết cái gì gọi là rơi nước mắt.”
“Vậy ngươi làm gì mà cứ luôn run rẩy vậy? Hay là ngươi bị hù sợ rồi?” Hắn khoanh tay trước ngực, nhìn nàng, vẫn cười xem thường như vậy, sau đó lấy một cái lọ đến trên người nàng: “Ăn cái này.”
Giang Hạ Ly cố chống đỡ vươn một tay ra, run rẩy mò đến cái lọ kia, hồ nghi hỏi: “Đây là cái gì?”
“Độc dược.” Hắn lộ răng trắng như tuyết, còn thật sự có vài phần âm trầm: “Thế nào, không dám ăn.”
Nàng tức giận bóc mở nắp lọ, đem toàn bộ mấy viên thuốc bên trong đổ vào trong miệng, cũng không cần nước, dùng sức nhai vài cái, liền nuốt vào trong bụng.
Ôn Đình Dận nhìn nàng cười nói: “Có chút can đảm, khó trách có thể giết người.”
Nàng dùng sức ném cái lọ lên trên người hắn, hắn vươn tay ra lấy, vững vàng tiếp được.
“Giang Hạ Ly, ta là ân nhân cứu mạng của ngươi, đáng tiếc ngươi rất ngốc, không biết cảm ơn.”
“Ân nhân cứu mạng?” Nàng dùng chăn mền che kín miệng mũi lại, có tiếng cười lạnh rầu rĩ từ dưới chăn truyền đến, “Sao ta lại cảm thấy từ khi gặp được ngài đến giờ, ta vẫn luôn không may nhỉ?”
“Ồ? Ngươi nghĩ như vậy?” Hắn cúi người xuống, nhìn khuôn mặt tuyết trắng chảy mồ hôi lạnh ròng ròng của nàng, tươi cười càng thêm tuấn lãng, “Ta đây có thể cam đoan với ngươi—ngươi sẽ vẫn liên tục không may.”
Giang Hạ Ly nhìn chằm chằm hắn: “Vì sao? Ta đắc tội ngài lúc nào ư?”
“Đúng vậy. Đáng tiếc ngươi biết quá muộn rồi.” Hắn đứng thẳng lên, thản nhiên nói: “Có điều ngươi vẫn có cơ hội hối lỗi, chờ ngươi nhớ ra, nếu như cầu tình nhận sai với ta, ta có thể giúp ngươi rửa sạch tội danh.”
“Chậm đã!” Thấy hắn muốn đi, nàng lập tức chống đỡ ngồi dậy, “Ngài cũng phải cho ta chút gợi ý chứ, là lúc ngài ở Bành Thành ta đã đắc tội ngài à? Sao ta một chút cũng không nhớ rõ?” Mới có tranh cãi mấy lần, hẳn không tính là đắc tội gì đi?
Ôn Đình Dận tự nhiê